Nữ Thứ Phụ

Chương 1: Đại Loạn Xuyên Không.


Dạo gần đây tứ hải bát hoang vô cùng yên tĩnh, nếu như không muốn nói là
rất nhàm chán. Có bao nhiêu câu chuyện xưa cũ đều được mang ra nói đi
nói lại đến mức tẻ nhạt. Ấy vậy mà, cách đây ba ngày, một sự việc đã xảy ra làm trấn động cả tam giới, thiên địa. Thượng thần Mẫn Nguyên lại một lần nữa thu nhận đệ tử, phá bỏ lời thề chỉ nhận duy nhất một đệ tử của
người. Vị đại đệ tử này thân phận lại rất cao, chính là công chúa Hàn
Nguyệt, nữ nhi của Thiên đế. Nàng ta xưa giờ vô cùng kiêu ngạo, vì mình
là đệ tử đầu tiên cũng là cuối cùng của Thương thần Mẫn Nguyên. Vị chiến thần được vạn người ngưỡng mộ, khi vừa nhìn thấy nàng đã lập tức thu
làm đệ tử, truyền dạy pháp thuật cho nàng. Người đó đã từng thề, đời này kiếp này, chỉ cần Thượng thần Mẫn Nguyên còn sống, thì chỉ nhận duy
nhất một đệ tử mà thôi.

Vì chuyện nhận đồ đệ lần này của Thượng
thần Mẫn Nguyên, mà Hàn Nguyệt đã làm náo loạn cả Trường Nguyên cung,
nơi ở của Thượng thần Mẫn Nguyên. Các cung nga đứng hầu bên ngoài còn
kháo nhau rằng, khi công chúa bước ra khỏi cửa cung, toàn thân đều phát
ra sát khí rợn người. Không nói hai lời đã cưỡi mây đi mất, chỉ để lại
một cơn cuồng phong phẫn nộ ở phía sau. Nhiêu đó thôi, đã đủ khiến cho
các vị thần tiên nhàn rỗi ở khắp tứ hải bát hoang có chuyện để bàn ra
tán vào suốt mấy năm liền. Nhưng đó chỉ là một phần của câu chuyện, ai
cũng bảo tiểu tiên kia thật có phúc. Mới có thể khiến chiến thần của
Thiên giới nghịch lại lời thề, chọc giận công chúa Hàn Nguyệt, còn
nguyện ý giữ lại bên mình, nhận làm đệ tử bế môn.

Tình cảnh lúc
này của nàng thật sự rất bi đát, nếu không phải tại nàng đã chửi rủa
thậm tệ tác giả là mẹ ghẻ, thì có phải nàng đã không xuyên qua đây làm
nữ thứ phụ đáng thương kia rồi chứ? Lục Lạc Nhi ngậm ngùi nuốt nước mắt, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào người trước mặt. Người đó cũng đang nhìn nàng, đôi mắt lấp lánh sự thích thú, cứ như thể đang nhìn một món đồ
chơi vậy. Ngón tay trỏ xinh đẹp điểm nhẹ lên trán nàng, ngón tay vừa
chạm vào, thì lập tức một luồng tiên khí mạnh mẽ theo đó truyền vào cơ
thể nàng. Lục Lạc Nhi rùng mình một cái, cảm giác mới mẻ này khiến nàng
hơi sợ sệt, rốt cuộc nàng đã làm chuyện gì trái với đạo trời mà phải
chịu như vậy.

Người đứng trước mặt nàng lúc này, chính là người
đã đưa nàng về Thiên giới, sư phụ của nữ thứ phụ, Thượng thần Mẫn
Nguyên. Vốn dĩ nàng là một cô gái hiện đại, không may bất cẩn xuyên qua
một tiểu thuyết nữ phụ báo thù. Đáng thương thay, báo thù thì chưa thấy
nhưng nàng biết chắc thế nào mình cũng trở thành vật hy sinh. Dường như
những gì nàng đang suy nghĩ, hắn đều có thể cảm nhận được, luồng tiên
khí mạnh mẽ dừng lại. Nhưng ngón tay lại không rời khỏi khuôn mặt của
nàng, đầu ngón tay mân mê mơn trớn trên làn da trẻ con trắng mịn. Một
tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên: “Vừa sinh ra từ Bát Nhã* đã mang
nguyên hình là một con phượng hoàng lửa, chưa tu luyện đã có thể trở
thành hình người. Năm xưa, đạt đến cảnh giới này chỉ có tứ phương thần
mà thôi. Chẳng lẽ, con lại là tái sinh của một trong số họ?”

Nàng im lặng không nói nửa lời, cái gì mà Bát Nhã, cái gì mà tứ phương thần
kia chứ? Lục Lạc Nhi không hiểu những gì hắn đang nói, chỉ biết khi nàng mở mắt nhìn thấy thế giới xung quanh, thì bao quanh nàng đã có rất
nhiều lửa. Lúc đó, Lục Lạc Nhi kêu gào cầu cứu, nhưng cổ họng nàng chỉ
phát ra được những tiếng kỳ quái của loài thú bay. Trong cơn sợ hãi tột
cùng, nàng phát hiện ra cơ thể mình đã hóa thành một con chim khổng lồ
đang vùng vẫy trong lửa. Giữa lúc tưởng chừng nàng sắp chết, thì hắn đã
cứu nàng, một cái vung tay đã dập tắt ngọn lửa, tiên khí vừa chạm vào
thân đã trở lại hình người. Nàng mệt mỏi ngất liệm trong vòng tay của
hắn, khi tỉnh lại lần nữa, đã bị hắn bắt về Trường Nguyên cung, cưỡng ép nàng nhận hắn làm sư phụ.

Chưa được bao lâu, thì có một thiếu nữ đáng sợ từ đâu xông vào, hết chất vấn hắn rồi còn tấn công nàng. Nàng
thật sự rất đau khổ, chỉ có thể vừa chạy vừa lăn để trốn nàng ta, còn
hắn thì lại chống cằm nhìn nàng chơi trò đuổi bắt, khóe môi khẽ cong
lên. Cuối cùng, hình như hắn đã nhìn thấy nàng bị hành hạ đủ, cả ngón
tay cũng không thèm nhúc nhích, chỉ mở miệng bình thản nói: “Hàn Nguyệt
đủ rồi!” Lời vừa nói ra, như chứa muôn ngàn lưỡi dao vô hình, bay về
phía Hàn Nguyệt, khiến phép thuật của nàng ta nửa đường bị chặn lại, còn đánh bật cả Hàn Nguyệt ra xa.

Lúc này, Lục Lạc Nhi mới có thể
ngưng chạy, sợ sệt chạy ngay đến chỗ hắn, không tự nguyện kêu hai tiếng: “Sư phụ!” Hai chữ này thật sự làm nàng rất đau lòng, không kêu hắn như
vậy, giữa nàng và hắn sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nào. Hắn làm sao ra tay cứu nàng, để nàng không bị cô công chúa Hàn Nguyệt điên loạn kia
giết chết. Nếu kêu rồi, có nghĩa sau này số phận của nàng hoàn toàn do
hắn định đoạt. Ở nơi xa lạ này, nàng cũng chỉ có thể dựa vào hắn mà
thôi. Hai tiếng này của nàng rất hợp ý hắn, Mẫn Nguyên đưa tay ra ôm lấy nàng vào lòng, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng: “Ngoan lắm, sau
này, con sẽ là đệ tử bế môn của ta, và cũng là ngoại lệ duy nhất của
Chiến thần Mẫn Nguyên này.”

Những tưởng những ngày tháng sau
này nàng sẽ rất khó sống, nhưng lại trái ngược hoàn toàn. Không biết Hàn Nguyệt đã nói gì với Thiên đế, mà Chiến thần Mẫn Nguyên nhận được chiếu chỉ phải rời khỏi Thiên giới, thu phục Ma giới. Lần này ra đi không
biết khi nào trở lại, phép thuật hắn còn chưa dạy nàng dù chỉ một chút.
Trước khi đi chỉ giao phó nàng cho Thiên đế, nở nụ cười khuynh thiên hạ: “Hàn Hạ, hãy chăm sóc tiểu nha đầu này thay ta, nếu ta có mệnh hệ gì
hãy giúp ta lo lắng cho tương lai sau này của nó.” Lời này của hắn thật
sự khiến nàng cảm động, từ khi nàng gọi hắn hai tiếng sư phụ đến bây
giờ, chưa đến ba ngày, vậy mà hắn lại có thể hết lòng vì nàng như vậy.
Thiên đế gật đầu với hắn, trước quần thần thiên triều, trịnh trọng thề:
“Ta nhất định sẽ chăm sóc cho tiểu đệ tử của huynh như nữ nhi Hàn Nguyệt của mình.”

Có được lời hứa đó, Mẫn Nguyên hài lòng xuất binh, dù đã lên ngựa nhưng hắn vẫn không quên ngoái đầu dặn dò: “Lạc Nhi! Con
chờ ta trở về!” Không hiểu tại sao, nàng lại bất giác đáp lại lời hắn:
“Con chờ người!” Ngay lúc ấy, nàng đã kịp nhìn thấy nụ cười vui vẻ của
hắn, con tuấn mã lập tức phi nhanh dẫn theo mười vạn tinh binh của Thiên giới. Ngay khi hắn rời đi, Thiên đế ban bố chiếu chỉ, công nhận nàng là hậu duệ của một trong Tứ phương thần, ban cho danh hiệu Chu Tước, cùng
với một tòa cung điện rộng lớn, gọi là Mai Lạc. Lạc Nhi thở dài rời khỏi cung Trường Nguyên, dọn đến nơi ở mới, có Thiên đế bảo trợ, Hàn Nguyệt
không còn gây sự với nàng nữa.

Đến lúc này, nàng mới có thể an
tĩnh suy nghĩ thấu đáo mọi việc, những gì đang xảy ra đều giống hệt với
cuốn tiểu thuyết nàng đã đọc. Công chúa Hàn Nguyệt là nhân vật phản diện lớn nhất, cản đường đến hạnh phúc của nhân vật nữ phụ báo thù. Dù nàng
ta chưa xuất hiện, nhưng chắc hẳn cũng không còn bao lâu nữa, khi Mẫn
Nguyên trở về từ Ma tộc, hắn sẽ dẫn theo người con gái đáng sợ đó về.
Nếu nàng cứ ngây ngốc ở cung Mai Lạc đợi hắn về, thì không biết sẽ còn
xảy ra những chuyện đáng sợ nào nữa. Lạc Nhi âm thầm suy tính, nếu đã
xuyên qua rồi thì nàng chỉ có thể trái nghịch đạo trời, giữ cho bản thân mình toàn mạng đầu tiên.

Trước tiên, nàng cần phải học pháp
thuật cho thật tốt, nhưng không may vị sư phụ nàng vừa mới nhận được lại phải đến Ma tộc. Mà trên cơ thể này của nàng, có một loại tiên khí mạnh mẽ, các tiểu tiên khác chỉ cần đứng gần nàng thì sẽ lập tức cảm thấy
đau đớn, đến mức không thể thở nổi. Lạc Nhi thở dài ảo não, nàng mệt mỏi úp mặt xuống bàn, mặc dù Mẫn Nguyên đã áp chế một phần tiên khí này,
nhưng vẫn không thể khống chế hoàn toàn. Khắp cả Thiên giới, tìm được
người có thể đứng chung với nàng mà không chịu tổn thương chỉ có thể là
người có pháp lực cao hơn nàng mà thôi. Nếu không phải Mẫn Nguyên đích
thân dạy dỗ, thì khắp tứ hải bát hoang này còn ai dám dạy dỗ đệ tử bế
môn của Chiến thần Mẫn Nguyên?

Mọi việc cũng không đến nỗi không
còn đường lui, ngày Mẫn Nguyên xuất quân, nàng đã gặp được hậu duệ của
Tứ phương thần, Huyền Vũ, Thanh Long, và Bạch Hổ. Vậy mà chỉ có một mình Huyền Vũ có thể đến gần nàng, hài tử nhỏ tuổi từ tốn tiến lại gần nàng: “Ta là Huyền Vũ, nghe nói muội là người kế vị của Thượng thần Chu Tước. Không những thế còn là đệ tử bế môn của Chiến thần Mẫn Nguyên nữa. Chúc mừng muội. Chúng ta đã đợi muội rất lâu rồi, Lạc Nhi!”

Theo lời
nói của hắn, hai người đứng cạnh hắn đều đưa mắt nhìn nàng, từ ngày đó
trở đi, cung Mai Lạc của Lục Lạc Nhi luôn luôn rộn ràng. Hậu duệ của Tứ
phương thần cùng tụ họp một chỗ, Huyền Vũ, Thanh Long và Bạch Hổ dạy cho Lạc Nhi những điều cơ bản về cuộc sống ở Thiên giới này. Có ba người
bên cạnh bầu bạn, chẳng mấy chốc thời gian đã trôi qua rất nhanh, phép
thuật của nàng dần tiến bộ không ít, mà ngày Mẫn Nguyên trở về cũng
không còn xa xôi. Tin tức thắng trận liên tục báo về, Hàn Nguyệt vô cùng vui sướng, suốt ngày chạy đến chỗ nàng thao thao bất tuyệt. Đến lúc
này, nàng cảm thấy vị công chúa này cũng không đến nỗi quá đáng ghét.
Mặc dù nàng ta rất ghét nàng, nhưng thân là đại đệ tử, sư phụ lại không
có ở đây, nàng ta đã luôn quan tâm chăm sóc đến nàng. Ngay cả việc cung
nga ở Mai Lạc cung phạm lỗi, cũng đều do Hàn Nguyệt xử phạt, khiến cho
một tiểu tiên không biết gì như nàng ở Thiên giới rất an nhàn tự tại.

Nếu không có nỗi lo cẩu huyết về nữ phụ báo thù xuất hiện, có lẽ nàng đã bỏ qua tất cả sống sung sướng đến hết kiếp này. Nhưng ông trời đúng là
không có mắt, khiến nàng phải chịu dày vò như vậy. Ngày Lạc Nhi thăng
làm Thượng tiên, cũng là ngày Mẫn Nguyên trở về, bên cạnh hắn có một nữ
nhân xinh đẹp, một nụ cười làm điên đảo chúng sinh.

*Bát Nhã: Nơi tận cùng của trời đất, cũng là Thánh địa của Thiên tộc.