Nữ Thứ Phụ

Chương 4: Kiếp Nạn Thăng Tiên (3)


Ngày Thiên kiếp sẽ giáng xuống, không cần đến quẻ bói Chu Dịch của Hàn
Nguyệt và Huyền Vũ thì nàng vẫn có thể cảm thấy được. Hôm đó, dù Hàn
Nguyệt có cằn nhằn, nhưng nàng nhất quyết không chịu xuống hồ Thải Thanh tu luyện, một mực ngồi bên bàn trà ngoài lương đình chờ Huyền Vũ. Hắn
vừa đến Tuế Vân cung thì đã nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của nàng đang vẫy
hắn. Trong chớp mắt, bóng dáng màu lam đã xuất hiện bên cạnh nàng, Huyền Vũ liếc mắt nhìn Hàn Nguyệt bồn chồn bên cạnh. Rồi an nhiên ngồi xuống, nhấc tách trà nóng, vừa thưởng thức vừa nói: “Muội thật lợi hại, có thể khiến công chúa lo lắng đến mức này. Đúng là vua chưa vội, thái giám đã gấp.”

Lục Lạc Nhi lười biếng giúp hắn rót thêm một ly trà nữa,
chống cằm nhìn thẳng vào Hàn Nguyệt: “Sư tỷ! Tuế Vân cung đẹp như vậy,
tỷ nỡ lòng nhìn mười tám đạo thiên lôi đánh nát nơi này sao?” Hàn Nguyệt trừng mắt nhìn nàng, sau đó thở dài bất lực: “Được rồi! Muội muốn chịu
thiên kiếp ở đâu thì đi đến đó, tỷ không quản nỗi nữa.” Lúc này, nàng
mới mỉm cười hài lòng, vừa đừng dậy đã kéo luôn Huyền Vũ bên cạnh, ly
trà trên tay chưa kịp uống hết cũng bị hắn để lại.

Trước khi
hoàn toàn khuất dạng, Lạc Nhi hét lên với Hàn Nguyệt: “Bộ dạng lúc muội
chịu Thần kiếp vô cùng thê thảm, tỷ nhất định không được đến xem. Khi
nào mười tám đạo thiên lôi đánh xong, tỷ hãy đến nhặt muội về cũng chưa
muộn.” Hàn Nguyệt khẽ ừ một tiếng, nàng biết Lạc Nhi đang lo lắng điều
gì, tiểu sư muội sợ nàng nhất thời nóng nảy. Cũng làm như Huyền Vũ
nghịch lại thiên ý mà nhảy vào chịu Thần kiếp giúp muội ấy. Tu vi càng
cao, phản phệ càng lớn, trong một chốc đâu thể nói muốn tu luyện lại là
dễ dàng được. Lạc Nhi không muốn đã có Huyền Vũ, nay lại có thêm nàng,
tính tình tiểu sư muội trước giờ không thích nợ nần ai. Nay lại kiên
quyết đến như vậy, thật sự khiến người khác rất lo lắng.

Lạc Nhi
kéo Huyền Vũ đến tầng trời thứ năm, là nơi trống trãi lạnh lẽo nhất ở
thiên giới. Ở đây là hư vô, hư vô là tầng trời này, nàng sẽ không phải
lo lắng Thần kiếp của mình làm ảnh hưởng đến những người khác. Huyền Vũ
đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, thật là trùng hợp đây cũng nơi hắn
chọn để chịu Thần kiếp thăng Thượng tiên của mình: “Chọn khéo lắm, nơi
này cũng cách Tuế Vân cung không xa. Rất thuận tiện cho việc công chúa
đến nhặt muội về!” Nàng bội phục sự bình tĩnh của hắn, trong giây phút
này còn có thể đùa giỡn được: “Không cần phải chọc ta cười, ta không sợ
hãi thiên kiếp đến vậy đâu.”

Vừa dứt lời, trên trời đã xuất hiện
một tia sáng, ánh sáng chói lòa mạnh đến mức như rạch đôi bầu trời mà
lao thẳng về phía nàng. Trong nháy mắt Huyền Vũ đã đẩy nàng ra sau lưng, chuẩn bị tung kết giới bảo bọc nàng. Nhưng hắn lại bất ngờ không cử
động được, con ngươi đen láy mở to kinh hãi: “Lạc Nhi!” Lúc hắn gọi
xong, Lạc Nhi cũng đã phong ấn hắn lại bằng bảo bối nàng mượn của Hàn
Nguyệt. Cách nhau một màn chắc mạnh mẽ, Lạc Nhi mỉm cười, nụ cười của
nàng méo xệch, bàn tay đưa lên chạm vào bức màn chắn: “Thật ra! Ta rất
sợ . . !” Chữ đau chưa kịp thốt ra khỏi miệng, thì tia sét đã giáng
xuống thân thể nàng. Lục Lạc Nhi đau đến mức chết đi sống lại, cơ thể
không chịu nỗi đã ngã xuống đất. Nàng nghiến răng thầm rủa, chết tiệt
thật, mới chỉ một đạo thiên lôi nàng đã không chịu nỗi, huống chi đến
mười tám đạo thiên lôi. Ông bà nó, đây mà gọi là Thần kiếp cái gì, là
kiếp nạn thì có, muốn tuyệt đường sống của nàng sao?

Không đợi
nàng kịp rủa xong, trong nháy mắt hơn năm sáu tia sét cứ thế lao thẳng
vào nàng, từng tiếng rổ vang rung động trời đất. Huyền Vũ đứng trong
chuông vang, trơ mắt bất lực nhìn nàng đau đớn vật vã, bàn tay của hắn
đập mạnh vào thành chuông: “Lạc Nhi! Muội mau thả ta ra, không thì xin
muội, hãy khởi động chiếc gương đi. Lạc Nhi, nếu không muội sẽ chết
mất!” Lúc này, nàng không còn nghe rõ hắn đang gào thét những gì, trước
mặt nàng cứ như bị bao phủ bởi một màn sương mờ ảo. Cảm nhận duy nhất
của nàng hiện giờ là cơ thể nàng rất đau, đau đến mức nàng thật sự chỉ
muốn chết đi cho xong. Hơi thở của nàng yếu dần, máu trào ra từ khóe
miệng không kiềm lại được, nàng cố gắng nhếch miệng nói với hắn: “Tiểu
tử ngốc! Cứ ngoan ngoãn ở trong đó đi. Món nợ này, ta nhất định không để ngươi bắt ta nợ ngươi.”

Thiên Lôi nhìn thấy tình cảnh của nàng,
hắn biết rõ với tu vi của nàng hiện giờ, có thể chịu đựng bảy tia sét
của hắn như vậy đã là kỳ tích. Nếu cứ tiếp tục, không chừng đến cả
nguyên thần cũng bị xé nát, hồn phách phi tán. Đến lúc đó, Thượng thần
Mẫn Nguyên trở về hỏi tội, hắn biết đi đâu tìm lại tiểu tiên Lục Lạc Nhi đền cho ngài ấy đây. Nhưng Mệnh kiếp không thể làm trái, mười tám đạo
thiên lôi, một đạo cũng không thể thiếu. Hắn giơ cao cây búa thần, tiếp
tục đánh xuống, Thiên Lôi âm thầm đau khổ, hai bên không thể cùng vẹn
đường. Đợi sau khi hoàn thành sứ mạng, hắn sẽ đến cung Trường Nguyên tạ
tội sau vậy!

Lục Lạc Nhi mỉm cười yếu ớt, nàng lay thân thể một
chút, thì phát hiện toàn thân đã bao phủ một lớp lông dày. Haizz, bị
đánh cho trở về nguyên hình luôn rồi, trên lớp lông vũ óng mượt là những vệt máu chưa khô đọng lại. Vết thương kinh khủng đến mức nàng không dám nhìn nữa, không ngừng cuộn tròn cơ thể theo bản năng. Đạo thiên lôi thứ tám lại tiếp túc giáng xuống, đáy lòng Lạc Nhi đầy nỗi bi thương, được
lắm, thật sự muốn bức chết nàng mà. Bảy tia sét trước nàng còn sống đã
là kỳ tích, nay đến tia thứ tám, chút tiên khí còn lại trong người nàng
chắc chắn không còn đủ để bảo vệ nguyên thần nữa. Cuối cùng, sự phụ đại
nhân của nàng cũng không về kịp, cuối cùng nữ phụ báo thù vẫn chưa xuống tay thì nàng đã mất mạng rồi.

Mặc cho Huyền Vũ náo loạn bên
cạnh, dù hắn làm cách nào cũng không thể mở chuông vang ra được. Lạc Nhi mỉm cười yếu ớt, trơ mắt nhìn tia sét kia lao thẳng vào người, nàng cố
gom chút hơi tàn kêu vài tiếng với Huyền Vũ, nàng biết hắn sẽ hiểu lời
nàng nói: “Cảm tạ ngươi! Cảm tạ Hàn Nguyệt!” Cảm tạ các người đã chiếu
cố, chăm sóc nàng như vậy, chỉ mới gặp trong thoáng chốc lại khiến nàng
day dứt cả đời. Huyền Vũ thét lên một tiếng đầy tuyệt vọng: “Lạc
Nhi!!!!!!” Lạc Nhi đã bị đánh trở về nguyên hình, ngay cả tiên khí cũng
không còn đủ để bảo vệ kinh mạch, huống chi là bảo vệ nguyên thần. Còn
hắn lại không thể làm gì để giúp nàng, sự tuyệt vọng đến cùng cực cũng
không thể giúp hắn thoát ra ngoài. Thượng tiên Huyền Vũ thật sự sụp đổ,
hắn gọi tên nàng bằng cả trái tim của mình, Lạc Nhi!

Cùng lúc đó, những tưởng nàng đã chết ngay khi tia sét thứ tám kia đánh vào người.
Nhưng tại sao thời gian lại trôi qua chậm chạp đến thế, Lạc Nhi tức
giận, đến lúc muốn nàng chết ông trời cũng không thể làm việc nhanh gọn
hơn sao? Nàng mở mắt ra định gào vài tiếng, đã nghe một giọng nói quen
thuộc vang lên: “Tu vi hai tháng, chịu được bảy đạo thiên lôi. Lục Lạc
Nhi xem như vi sư không nhận nhầm người. Thần kiếp lần này, con qua
rồi!” Qua rồi sao, thật sự nàng đã qua rồi sao, vậy thì tốt nàng cũng
mệt rồi, muốn ngủ một giấc mà thôi. Sư phụ của nàng đã về kịp, nhưng mà
sư phụ, người vẫn về chậm một bước, bộ lông trên người nàng đã bị thiêu
rụi đến mức thê thảm rồi.

Nhưng sư phụ đã về, nàng cũng không lo
lắng nhiều nữa vì thế nàng lập tức nhắm mắt lại, vô cùng an tâm nằm ngủ, thân thể không tự chủ được nhích gần về phía hắn thêm một chút. Đó
chính là điểm tựa của nàng, ông trời của nàng và là sư phụ duy nhất của
nàng.

Mẫn Nguyên vừa đặt chân đến Thiên môn, đã nghe một lượt bảy đạo thiên lôi giáng xuống, hắn rùng mình một cái, Thiên kiếp đã đến
rồi. Hắn bỏ lại đại quân và Tần Y ở phía sau, phất tay áo một cái đã
biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Đoàn người ở phía sau bàn tán xì
xầm, việc gì lại khiến cho Chiến thần vội vàng như vậy, bảy đạo thiên
lôi thì sao chứ, cùng lắm thì chỉ có một cao nhân nào đó đắc đạo thành
tiên mà thôi. Bọn họ không hiểu, nhưng Tần Y lại hiểu, người có thể
khiến Chiến thần Mẫn Nguyên lo lắng đến thế, hiện giờ chỉ có một người,
Lục Lạc Nhi, tỷ muội tốt của nàng mà thôi. Tần Y ngẩng đầu nhìn về phía
đó, mười một đạo thiên lôi lại liên tiếp đánh xuống, khóe miệng của nàng khẽ nở một nụ cười xinh đẹp: “Chúc mừng muội, Lạc Nhi! Đã phi thăng
thành Thượng tiên thành công.”

Mẫn Nguyên đến vừa kịp lúc, một
tay hắn ôm lấy đệ tử máu me đầy mình, một tay chống cây thương bạc xuống đất, đứng im như pho tượng chịu mười một đạo thiên lôi đánh vào người.
Từng cơn đau như xé nát nguyên thần, đã lâu lắm rồi hắn mới có dịp trải
qua, ngay cả chiến đấu với Ma tộc cũng chưa từng ác liệt đến thế. Nhìn
chiếc chuông vang bao bọc Huyền Vũ, hắn chợt hiểu ra ý định của nàng,
hóa ra là vì không muốn liên lụy người khác. Ánh mắt dần đưa về phía
tiểu phượng hoàng trong lòng, Mẫn Nguyên diu dàng nói: “Tu vi hai tháng, chịu được bảy đạo thiên lôi. Lục Lạc Nhi xem như vi sư không nhận nhầm
người. Thần kiếp lần này, con qua rồi!” Mười một đạo thiên lôi này, ta
chịu giúp con, bồi thường lại việc không dạy con chu đáo, đã để con đối
diện với Thần kiếp lần này. Lời hắn vừa dứt, như có một ma lực kỳ diệu,
khiến tiểu phượng hoàng lập tức ngủ say, mặc cho xung quanh cho sấm
rung, chớp giật!

Ngày hôm đó, Thiên giới có hai tin quan trọng
được loan truyền khắp tứ hoang bát hải. Một là Chiến thần Mẫn Nguyên đã
khải hoàn trở về, tiêu diệt được phản loạn Ma tộc. Hai là tiểu đệ tử của Mẫn Nguyên, tiểu tiên nữ Lục Lạc Nhi đã phi thăng thành công, từ bây
giờ nàng chính thức là Thượng tiên Chu Tước. Cả hai việc đều đáng được
ăn mừng, nhưng thái độ của người ta lại chú ý đến tin thứ hai hơn cả.
Mới hai tháng tu vi đã luyện lên được Thượng tiên, vậy mất bao lâu nàng
sẽ phi thăng làm Thượng thần. Pháp lực càng mạnh, tu vi càng cao, thần
kiếp càng đến sớm, chuyện này không ai đoán trước được. Nhưng từ nay
nàng đã tạo nên một truyền kỳ mới về tốc độ phi thăng làm Thượng tiên
của mình, khắp tứ hải bát hoang chưa từng có ai vượt qua được nàng, kể
cả Thượng thần Mẫn Nguyên.