Phượng Hí Đông Cung

Q.1 - Chương 17: Không Nhận Ra Cố Nhân


“Nói đùa với công tử đấy.” Minh Nguyệt ra vẻ thoải mái, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Phượng Triêu Hoa.

Phượng Triêu Hoa giương mắt nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy cặp mắt kia có chút quen thuộc, chẳng lẽ là người quen cũ?

Lúc này, Long Liễm Thần nói: “Long mỗ không được lọt vào mắt Minh Nguyệt cô nương sao?”

Lúc này Minh Nguyệt mới ý thức được mình thất lễ, áy náy khẽ nhún người nói: “Minh Nguyệt ra mắt Long công tử.”

“Cô nương quyết định muốn cùng ai kia kết giao tương đồng sao?” Long Liễm Thần biết rõ còn cố hỏi.

Minh Nguyệt không trả lời, ánh mắt vẫn gửi gắm cho Phượng Triêu Hoa.

Phượng Triêu Hoa im lặng không nói, nếu sớm biết rước lấy hoa đào giả thế này, nàng nhất định sẽ không ở lại tham gia náo nhiệt. Xưa nay, nàng không
hề ưa thích ồn ào.

“Một bằng hữu của ta ở Kinh Hồ có một chiếc
thuyền tư, không biết Thất Thiếu cùng Minh Nguyệt cô nương có đồng ý nể
mặt hay không?”

Phượng Triêu Hoa bất đắc dĩ vuốt vuốt lông mày,
thản nhiên nói, “Long công tử thịnh tình như thế, Phượng mỗ cung kính
không bằng tuân mệnh.” Thay vì cô nam quả nữ ở đây với Minh Nguyệt,
chẳng thà đi cùng mọi người, cũng tránh cho lúng túng nhìn nhau chẳng
biết nói gì. Nhưng nếu có thể lựa chọn, nàng muốn về nhà ngủ hơn.

“Vậy thì quyết định như thế. Xế chiều hôm nay, hẹn ở bờ tây Kinh Hồ, không gặp không về.” Long Liễm Thần nói.

Minh Nguyệt thản nhiên cười cười nói: “Đa tạ ý tốt của Long công tử.” Vẻ
buồn bã trước đó đã không còn, trong đôi mắt sáng ngời kia lóe lên nét
đoan trang và sáng suốt, cùng với một chút sự cởi mở hiểu biết của nhi
nữ giang hồ.

Thấy chuyện đã xong, Phượng Triêu Hoa đang muốn
thoát thân, bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng cầu xin, “Ngài thật sự không thể đi lên.”

Là giọng của Nhị Cẩu Tử. Lúc này Phượng Triêu Hoa mới phát hiện, không biết Nhị Cẩu Tử đã đi ra ngoài từ lúc nào.

“Tại sao không thể đi lên? Chẳng lẽ Vân Nghê lâu không muốn làm ăn nữa sao?”

Trần Thanh Phi? Phượng Triêu Hoa nhíu mày, khi nãy một lòng muốn từ chối
thịnh tình của Minh Nguyệt đã bỏ quên hắn. Nhưng nơi này không phải là
chổ để tính sổ. Tạm thời nàng chưa muốn bại lộ thân phận.

“Đây là quy củ.” Nhị Cẩu Tử dùng thân thể ngăn lại ở đầu hành lang, ngăn cản không cho Trần Thanh Phi tiếp tục lên lầu.

“Quy củ là người định, cũng có thể sửa đổi.”

“Chuyện này….” Nhị Cẩu Tử khó xử. Trần công tử là khách quen của nơi này, hơn
nữa còn là Đại thiếu gia của phủ Thái phó, đắc tội không nổi. Nhưng bên
trong là công tử nhà mình, càng không thể quấy nhiễu.

Lúc này,
Vân nương đúng lúc bước ra phía trước hòa giải nói: “Một chút nữa Tứ đại hoa khôi của Vân Nghê lâu chúng tôi sẽ lên đài hiến nghệ, ngài yêu
thích ai cứ mặc sức mà chọn lựa, sao hả?”

Trần Thanh Phi hất cằm nói: “Bà cho rằng bản công tử thiếu đàn bà sao?”

“Vậy ngài…”

“Để Long – Phượng công tử ra ngoài gặp mặt cùng mọi người. Dù thế nào cũng
phải để cho mọi người biết bị bại bởi người nào.” Trần Thanh Phi nói.

“Phải đó. Rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại tài ba đến thế.” Người lầu dưới bắt đầu ồn ào lên.

“Cho Trần công tử vào đi. Không có gì mờ ám mà không dám gặp.” Long Liễm Thần thản nhiên nói.

Phượng Triêu Hoa nhíu nhíu mày, trong lòng biết nếu còn cự tuyệt yêu cầu của
Trần Thanh Phi nữa chỉ rước lấy phiền toái nhiều hơn, nên không có lên
tiếng phản đối, cúi đầu chậm rãi châm trà để tránh đụng mặt hắn.

Trần Thanh Phi vừa vào cửa liền dùng thái độ lớn lối không coi ai ra gì mở
miệng nói, “Tại hạ Trần Thanh …Thanh …Thanh…” Sắc mặt bỗng nhiên trắng
bệch, hai mắt chứa đầy hoảng sợ nhìn Long Liễm Thần, luống cuống đứng im tại chỗ.

Long Liễm Thần thản nhiên liếc hắn một cái, trên mặt mỉm cười như gió xuân ấm áp, môi mỏng khẽ mở, “Trần Thanh công tử?”

Trần Thanh Phi bỗng trợn to mắt, một hồi lâu mới hoàn hồn, không phải là
thái tử sao? Không phải là thái tử… Từ nhỏ nhị đệ Minh Hiên đã vào cung
làm bạn học cùng thái tử, vì vậy hắn với thái tử cũng không xa lạ gì.
Mặc dù diện mạo giống nhau như đúc, nhưng giọng nói của thái tử không
phải như thế.

“Trần công tử nhìn đủ chưa?” Long Liễm Thần hỏi.

“Nhìn…..nhìn đủ rồi.” Mặc dù giọng nói không giống nhau, nhưng vẫn cẩn thận thì tốt
hơn. Nghĩ đến đây, trong nháy mắt Trần Thanh Phi thay bằng vẻ mặt nịnh
hót nói: “Hai vị công tử cứ từ từ hàn huyên…từ từ hàn huyên.” Nói xong,
nhanh chóng lui ra ngoài. Gần tới cửa thì bị vấp bậc cửa thiếu chút nữa
ngã lăn lóc. Nhìn chẳng ra làm sao.

Cho rằng Trần Thanh Phi đã
đi xa, Phượng Triêu Hoa mới từ từ ngẩng đầu lên, đối với thái độ khác
thường của Trần Thanh Phi cũng cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng cũng không
hỏi nhiều.

Nhưng Minh Nguyệt nhìn thấy rất rõ ràng, Trần Thanh
Phi hiển nhiên là bởi vì sinh lòng sợ hãi mới rời khỏi, mà người khiến
cho hắn sợ hãi, rõ ràng chính là vị Long công tử trước mắt này. Người có thể khiến cho công tử phủ Thái phó e sợ, thân phận nhất định không tầm
thường. Chỉ là, hắn có giúp được mình không?

Đặt tách trà xuống,
Phượng Triêu Hoa có chút mệt mỏi nhíu nhíu mày, đứng dậy nhàn nhạt nói,
“Tại hạ còn có việc, xin cáo từ trước.”

Long Liễm Thần định mở miệng lưu y lại, nhưng nhìn thấy vẻ khó chịu trong mắt y nên đành gật đầu nói, “Không tiễn.”

“Minh Nguyệt tiễn Thất công tử.” Minh Nguyệt đứng dậy, vẻ mặt kiên trì nói.

Trong lòng Phượng Triêu Hoa biết không thể từ chối, liền mặc kệ nàng ta, nói: “Đa tạ.”

Hai người một trước một sau xuống lầu, vô cùng ăn ý không ai lên tiếng.
Phượng Triêu Hoa đang vì thế mà cảm thấy vui mừng thì Minh Nguyệt lại
dội cho nàng một chậu nước lạnh….

“Thất thiếu…”

Phượng
Triêu Hoa đứng lại, bị hai chữ ‘Thất thiếu’ làm kinh sợ, không lẽ là
người quen cũ? Chỉ có bằng hữu trên giang hồ mới gọi nàng là Thất thiếu, những người khác đều xưng là Thất công tử.

“Huynh thật không nhớ ta sao?” Minh Nguyệt hỏi.

Phượng Triêu Hoa không quay đầu lại, tiếp tục bước xuống lầu, nhưng bước chân
đã chậm hẳn lại, cố gắng nhớ lại từng khuôn mặt có giao tình. Hồi lâu,
vẫn không nghĩ ra người nào có thể có cặp mắt giống như vậy.

“Cô nương mời trở về đi.” Khi đáp xuống bậc thang cuối cùng thì Phượng Triêu Hoa quay đầu lại lễ phép nói.

Minh Nguyệt sâu sắc nhìn nhìn Phượng Triêu Hoa nói: “Đi thong thả.”

Phượng Triêu Hoa chỉ khẽ gật đầu, sau đó đi về hướng đại sảnh, phất tay ra dấu với Nhị Cẩu Tử.

“Thất công tử.” Nhị Cẩu Tử vô cùng vui sướng chạy tới.

Phượng Triêu Hoa thản nhiên quét mắt nhìn đại sảnh, sau đó rỉ tai với Nhị Cẩu
Tử một lúc, cuối cùng nói, “Trừ cái mặt ra, chỗ nào cũng được.”

“Vâng…” Nhị Cẩu Tử hắn nhìn cái tên ỷ thế hiếp người kia đã khó chịu rất lâu rồi.

Phượng Triêu Hoa vừa lòng gật đầu nói: “Sau đó đi gặp Vân nương lấy tiền
thưởng.” Dứt lời, vô cùng bình tĩnh rời khỏi Vân Nghê lâu.