Phượng Hí Đông Cung

Q.1 - Chương 22: Thái Tử Tới Chơi (2)


“Vậy hãy để thái tử chờ thêm một chút. Nếu y đã có lòng đích thân tới cửa
bái phỏng, hẳn sẽ không ngại ngồi chờ thêm một chút đâu.” Aizzz, trước
đó nàng không nên đem kế hoạch nói cho cha biết, không thì lúc này cha
cũng sẽ không đường đột đưa ra ý tưởng tự mình ra trận.

“Nhưng
mà…” Lão quản gia vô cùng khó xử, “Thái tử gia cho rằng lão gia đang ở
nhà. Nếu lão gia còn chậm trễ không xuất hiện, có chút không ổn đó.”

Phượng Triêu Hoa nhíu nhíu mày, nói: “Phái người ra cửa sau đợi, căn dặn cha đi vào phủ từ cửa sau….”

“Nhưng mà…”

“Ông đừng nhưng mà nữa. Tiểu thư còn phải ngủ.” Lục Bình nhắc nhở quản gia nên dừng lại đúng lúc.

Nghe vậy, lão quản gia thở dài một tiếng, lắc lắc đầu rồi xoay người rời đi.

***

Tại cửa chính phủ Thái phó, một ông lão râu bạc trắng tay cầm phất trần
toàn thân mặc áo đạo sĩ màu trắng cũ kỹ, nhàn nhã đi qua đi lại, phong
cách tự nhiên như một tiên nhân.

Gia nhân giữ cửa quan sát người này hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, mở miệng, “Này, ngươi…..coi bói à?”

Phượng Liêm vuốt vuốt chòm râu mép trắng muốt, trên khuôn mặt già nua nhăn
nhúm khẽ nhếch lên một nụ cười hòa ái dễ gần, nói: “Thí chủ có chuyện gì không?”

Gã gia nhân nói: “Ngươi nhanh đi nơi khác làm ăn, đừng ở chỗ này ngáng đường.”

Phượng Liêm không thèm để ý cười cười, cũng chẳng quan tâm đến gã gia nhân nọ, tiếp tục thong dong. Thỉnh thoảng vuốt râu mép nhìn trời thở dài, thỉnh thoảng cúi đầu thở dài, bộ dáng kia thật giống một vị thế ngoại cao
nhân.

Gã gia nhân gãi gãi ót, nói: “Sao ngươi còn chưa đi? Ta đã
gặp qua người coi bói nhưng chưa từng thấy ai chạy tới cửa phủ Thái phó
bày quầy .”

“Bần đạo chỉ đứng ở đây, cũng không có bày quầy.” Phượng Liêm chỉ ra điểm này.

“Đứng ở đây? Ngươi đã đi tới đi lui chỗ này gần một canh giờ rồi.” Gã gia nhân giận dữ trợn trắng mắt.

Phượng Liêm trầm mặc không nói, nhìn chằm chằm gã gia nhân hồi lâu, mới từ từ
mở miệng, “Ấn đường biến thành màu đen, đây là điềm báo xấu.”

Gã gia nhân nghe vậy lạnh rùng mình, mặt lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn mạnh
miệng nói, “Đừng đoán mò. Thầy tướng số từng nói ta sẽ sống lâu trăm
tuổi.”

“Nếu thí chủ cứ chấp mê bất ngộ như thế, sợ rằng…” Phượng Liêm ngửa đầu đưa mắt nhìn hư không, giọng nói kia có vẻ nặng nề khác
thường, “Chạy trời không khỏi nắng.”

“Ngươi… Ngươi… Ngươi nói hưu nói vượn.” Mặt mày gã gia nhân xám ngoét.

Phượng Liêm đảo mắt nhìn, cặp mắt kia bộc lộ trí khôn tựa hồ như muốn cắn nuốt gã gia nhân, “Lời bần đạo chỉ có thế, thí chủ tự giải quyết cho tốt.”

“Ngươi đừng ăn nói lung tung…” Gã gia nhân còn chưa nói xong, chợt sấm sét giáng xuống giữa trời quang… “Ầm ầm….”

Gã gia nhân sợ đến nỗi chân mềm nhũn, ngồi phịch dưới đất, hai mắt ngốc trệ.

Phượng Liêm nhướng mày, giương mắt nhìn bầu trời quang đãng xa xa, âm thầm
thầm nói, “Lôi công Điện Mẫu quá nể tình rồi. Khi về nhất định cho hai
vị thêm hai nén hương.”

Đang suy nghĩ, bỗng nhiên lại là một tiếng sấm “ Ầm ầm….”

Lần này, Phượng Liêm cũng bị hù sợ, giật mình chân lui về phía sau mấy
bước, mặc dù trên mặt không lộ vẻ sợ hãi, nhưng trong lòng lại nhận lỗi
liên hồi, “Tứ Trụ, quả nhiên là Tứ Trụ.”

“Van… van ngài, nhất
định phải giúp ta tránh thoát khỏi kiếp này.” Chẳng biết từ lúc nào gã
gia nhân đã bò đến bên chân Phượng Liêm, bắt lấy ống quần ông cầu cứu.

Phượng Liêm ngẩng đầu nhìn sắc trời, nghi ngờ không dứt, hai hồi kinh lôi vừa
đến thật kỳ lạ. Nghĩ thế, chân mày không kiềm được lại nhướng cao.

Gã gia nhân thấy thế cho là mình hết đường cứu rồi, bắt đầu kêu oa oa khóc thảm thiết, “Ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có con thơ ba tuổi, ta
…ta …ta không cam lòng. Ta còn chưa cưới vợ sinh con… Ta…”

“Chẳng phải ngươi dưới có con thơ ba tuổi sao?” Phượng Liêm ngạc nhiên nói.

Gã gia nhân quát, “Ta không thể có con nhỏ ba tuổi sao.” Nói xong, dùng
tay áo lau lau nước mắt, tiếp tục kêu rên, “Tội nghiệp mẹ già nay đã
ngoài sáu mươi, nếu ta đi rồi, ai sẽ chăm sóc bà.”

Môi Phượng Liêm run run, kiên nhẫn nhắc nhở, “Trước đó ngươi nói mẹ già tám mươi tuổi, không phải sáu mươi.”

“Ông hại chết ta còn chưa đủ, còn muốn trù mẹ già ta không sống qua được tám mươi tuổi sao?” Gã gia nhân nhướng đôi mắt đằng đằng sát khí lên.

Phượng Liêm im lặng nhìn trời, thở dài một tiếng, “Sống chết có số, phú quý do trời. Thí chủ bớt đau buồn đi.”

“Thật sự hết đường cứu thật ư?” Gã gia nhân không dám tin.

“Thật.”

“Nè! Ta khóc chưa đủ thương tâm sao?” Gã gia nhân giũ giũ tay áo đứng lên.

Phượng Liêm bị khí thế của hắn hù sợ, lui về phía sau mấy bước, vẻ mặt khó hiểu.

“Được! Vậy ta khóc tiếp.” Nói xong, gã gia nhân rướn cao cuống họng, gào khóc
thảm thiết, “Ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có con thơ ba tuổi…”

Phượng Liêm vội vàng ngăn hắn, nói: “Mỗi ngày ngươi làm một việc thiện là có thể gặp dữ hóa lành rồi.”

Nghe vậy, gã gia nhân nhanh chóng thu hồi nước mắt, hài lòng nói, “Ta biết
ngay mà, chỉ cần khóc cho thật thương tâm, nhất định thầy tướng số sẽ
nghĩ ra được phương pháp phá giải.” Cuối cùng, lại nói, “Thật ra thì… ta trên không có mẹ già tám mươi, dưới cũng chẳng có con thơ ba tuổi, vẫn
còn là trai tráng độc thân.”

“Vậy vừa nãy ngươi…”

“Nói
dóc thôi…” Gã gia nhân nhìn Phượng Liêm với vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Chưa
ăn thịt heo chẳng lẽ cũng chưa thấy heo chạy bao giờ sao? Khóc lóc thê
thảm như vậy, học hai lần là sẽ biết ấy mà. Ngươi xem, đây là lần thứ
hai ta khóc, rất giống thật phải không?”

“Thật… Thật… Rất thật.” Hóa ra tự khóc tang cho mình cũng cần có chút kiến thức, rốt cuộc hôm nay đã được mở rộng tầm nhìn.

Gã gia nhân kiêu ngạo, nói: “Mỗi ngày làm một việc thiện đúng không? Ta nhất định có thể làm được.”

Tiểu tử này có tiền đồ, ngay lập tức thì đã thông suốt. Nghĩ đến đây, cặp
mắt Phượng Liêm nhíu lại, như không có chuyện gì xảy ra nhìn khắp bốn
phía, sau khi xác định chung quanh không có người nào mới vô cùng nghiêm túc nhỏ giọng nói, “Hôm nay có thể gặp nhau ở đây, coi như ta và ngươi
cũng có duyên. Ta nói cho ngươi một bí mật.”

“Bí mật gì?” Gã gia nhân kích động hỏi.

“Phủ Thái phó này sát khí quá nặng, đã quấy rầy Thần tiên Cửu thiên.”

Hai mắt gã gia nhân sáng lên, kích động nói “Thần tiên Cửu thiên? Thật sự có Thần Tiên?”

“Hừm…..Nhỏ giọng một chút.”

Gã gia nhân gật đầu như gà con mổ thóc, nhỏ giọng hỏi, “Thật sự có chuyện này?”

“Những ngày gần đây trong phủ Thái phó có người đổ máu đúng không?”

“Đúng vậy. Đại công tử hiện đang nằm trên giường.”

“Kế tiếp chính là phu nhân.” Phượng Liêm nghiêm túc nói.

“Không… không thể nào. Phu nhân rất ít ra khỏi cửa.”

Phượng Liêm gật gù đắc ý, nói: “Hữu duyên chúng ta còn có thể gặp mặt.” Dứt lời, xoay người rời đi.

“Này..…Ngươi còn chưa nói phá giải thế nào mà.” Gã gia nhân kêu lên.

“Số trời, không thể phá.” Phượng Liêm bí ẩn trả lời.

“Khóc cũng không được sao?” Mặt gã gia nhân hy vọng hỏi.

Phượng Liêm liếc mắt xem thường, không để ý tới hắn nữa, nghênh ngang rời đi.

***

Uống xong ly trà thứ chín, Long Liễm Thần để ly xuống, chân mày khóa chặt, mặt không chút thay đổi.

Lão quản gia đứng một bên trong lòng hồi hộp như rơi xuống đáy cốc, chờ đợi thái tử bộc phát.

Một hồi lâu, Long Liễm Thần lại thong thả ung dung rót đầy ly thứ mười,
uống một hớp, khen, “Không ngờ trà Long Tĩnh sau mưa của tướng phủ lại
có hương vị tươi mát nhất phẩm, mười ly như nhau lại có thể uống ra mười vị khác nhau .”

Lão quản gia nghe vậy mặt kinh ngạc, ngay sau đó phản ứng kịp, thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

“Trước kia sao chưa bao giờ nghe nói Phượng tướng lại chăm chút đến trà như
vậy?” Long Liễm Thần mở miệng tán gẫu, trên mặt không có hiện lên nửa
điểm không kiên nhẫn, giống như người bị chủ nhà gạt ở chỗ này, lạnh
nhạt mấy canh giờ không phải là hắn.

“Long Tĩnh sau mưa này là loại trà nhị tiểu thư thích nhất, cho nên trong nhà mới có sẵn.”

Ngụ ý, người có ý tứ đối với trà không phải Phượng Liêm, mà là Phượng Triêu Hoa.

Long Liễm Thần nhướng mày, đáy mắt thoáng qua một chút hứng thú, thản nhiên
nói, “Người cùng Phượng tướng đánh cờ là thái tử phi, đúng không?”

Lão quản gia lập tức gật đầu. Lão đang suy nghĩ nếu như thái tử yêu cầu gặp nhị tiểu thư thì lão phải ứng đối ra sao, bây giờ thật quá tốt. thái tử gia đã giúp lão nghĩ xong cái cớ. Đang cùng lão gia đánh cờ là nhị tiểu thư, vậy thì có lý do không ra gặp khách được rồi.

“Nghe nói, kỳ nghệ của Phượng tướng cao siêu, trong triều ít có người là đối thủ của
ông.” Long Liễm Thần giống như vô tình khen.

Mặt lão quản gia lộ vẻ tự hào, nói: “Đến nay lão gia vẫn chưa thua ai ván nào.”

“Thái tử phi có thể cùng Phượng tướng đánh cờ một hai canh giờ mà thắng bại
khó phân, hiển nhiên kỳ nghệ cao siêu thấy rõ. Xem ra, Phượng tướng tìm
kiếm trăm phương ngàn hướng, rốt cuộc lại tìm được đối thủ ngay trong
nhà.” Khóe miệng Long Liễm Thần khẽ nhếch cười, khoan thai thong thả
nói.

Lão quản gia nghe vậy trợn tròn mắt, không biết nên tự bào
chữa như thế nào. Từ trên xuống dưới tướng phủ ai cũng biết nhị tiểu thư chưa từng chơi cờ. Ít nhất, nhị tiểu thư chưa từng đánh cờ với ai ở
trong phủ, bao gồm cả lão gia.