Phượng Hí Đông Cung

Q.1 - Chương 38: Quyết Định Xuôi Nam


Chuyện công chúa rời cung bị Trần Minh Hiên ém nhẹm không cho lan truyền trong cung. Nhưng hoàng thượng và hoàng hậu đều biết nguyên nhân hậu quả của
sự việc, vì vậy lệnh cho Trần Minh Hiên nhậm chức Khâm sai đại thần âm
thầm tới Nam Lăng để trợ giúp thái tử, mặc khác phái Trương Viễn Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn có danh xưng là ‘Thiên hạ đệ nhất bộ*’ bí mật tìm
kiếm tung tích của công chúa. [* nghĩa chữ bộ này là tróc nã, truy lùng, bắt về]

Hoàng cung vẫn ầm ĩ náo loạn như xưa, ca hát nhảy múa,
diễn tấu nhạc khí, khắp nơi đều diễn ra cảnh sắc ngợp trong vàng son từ
xưa tới nay chưa từng thay đổi. Dĩ nhiên, đằng sau sự phồn hoa ấy luôn
che giấu cái lục đục đấu đá mà ai ai cũng biết, chưa bao giờ ngơi nghỉ
qua một giây phút nào.

Thời gian như thoi đưa, nhoáng một cái đã qua nửa tháng. Thời tiết mỗi lúc càng lạnh, lòng người cũng vì thế càng thêm hỗn loạn.

Đêm khuya yên tĩnh, trăng thanh gió mát, có người đối tửu đương ca, cũng có người mượn rượu tiêu sầu. Nhưng những thứ này đều không hề ảnh hướng
tới một người trời sinh tính lạnh nhạt như Phượng Triêu Hoa. Mặc dù
trong lòng cũng có chút u ám nặng nề, nhưng nỗi đau thương khôn cùng kia mới chính là nguyên nhân quấy nhiễu khiến nàng không tài nào chợp mắt
được.

Một mình đứng trước cửa sổ, Phượng Triêu Hoa rũ mắt nhìn
hai tay đang bê chiếc đào huân màu đồng thiếc, từ từ đặt nó lên môi,
ngay tức khắc từng trận tiếng nhạc trầm lắng du dương từ từ vang lên,
tiếng nhạc nỉ non bay bổng như đang truyền tải nỗi ưu thương dằng dặc,
nhộn nhạo khắp bầu trời cung Phi Phượng.

Hồi lâu sau, một giọt lệ rơi xuống, rớt gọn lỏn trên bệ cửa phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Phượng Triêu Hoa nhắm mắt ngửa đầu lên, nàng có thể cảm nhận được nước mắt
đang chảy trên mặt mình, phần ấm áp lan tỏa ở hai má cùng với sự lạnh
lẽo tận đáy lòng tạo nên sự chênh lệch rõ ràng.

Đã ba năm qua đi
nhưng niềm đau ấy vẫn không hề nguôi ngoai. Từng đoạn quá khứ cứ mỗi lần nhớ lại mà đau đớn lòng lần lượt phơi bày ra ngay trước mắt, rõ tới mức chân thật, rõ tới mức chỉ muốn đâm thủng hai mắt mình để cầu mong được
cứu vãn.

Hôm nay nhớ lại ba năm trước, ánh trăng khi đó cũng đẹp
đẽ thế này. Chỉ là khi đó nàng ở vách đá ‘Tuyệt Tình’ Bình Tây chứ không phải là hoàng cung.

***

Bóng đêm làm say lòng người,
nhưng tại vách đá ‘Tuyệt Tình’ lại trình diễn một màn mà người nhìn thấy cũng phải phát hoảng. Tay phải Phượng Triêu Hoa gian nan bắt lấy một
khối đá nhô ra trên vách đá, người thì treo lơ lửng bên hông vách đá,
lung lay chực đổ. Vốn đã không chịu nổi thêm sức nặng, nhưng nàng khư
khư cố chấp dùng tay trái lôi kéo cánh tay Vân Tiêu Dao.

Trên vạt áo Vân Tiêu Dao nhuộm từng mảng lớn đốm máu, miệng và phần đầu cũng
đang không ngừng tuôn máu, y đã sớm tàn hơi kiệt sức gian nan lắc đầu,
“Tiểu Thất, vô dụng thôi, buông tay đi.”

“Không, nhị ca, huynh
phải ráng chịu đựng, đại ca và mọi người rất nhanh sẽ tới cứu chúng ta.” Xưa nay luôn kiên cường như Phượng Triêu Hoa sớm đã lệ rơi đầy mặt,
trong lòng nàng cũng hoang mang sợ hãi.

“Buông tay.”

Phượng Triêu Hoa cắn chặt hàm răng, kiên quyết không chịu buông tay.

“Tiểu Thất, nếu không buông tay, cả hai chúng ta đều sẽ rơi xuống vách đá vạn trượng này, ai cũng không thể sống sót.”

“Nhị ca, đừng nói nữa. Chúng ta hãy tiết kiệm hơi sức chờ đại ca và mọi người tới.”

Vân Tiêu Dao ngẩng đầu nhìn từng giọt máu tươi trượt dài từ cánh tay Phượng Triêu Hoa chảy xuống nói: “Tiểu Thất, mau buông tay. Cánh tay phải của
muội sẽ bị phế mất.”

Phượng Triêu Hoa lắc đầu lia lịa, dùng ánh mắt khẩn cầu y đừng bỏ cuộc.

Vân Tiêu Dao bất chợt nở nụ cười, nụ cười ấy dịu dàng làm sao, nụ cười sau
cùng đó cũng chính là niềm đau mà cả đời này Phượng Triêu Hoa không thể
nào quên được.

“Nhị ca…” Phượng Triêu Hoa gào lên, ngỡ ngàng nhìn Vân Tiêu Dao dần dần biến mất mà nấc nghẹn không thành tiếng.

Không ngờ huynh ấy lại giũ khỏi tay nàng, để tự mình rơi xuống vực thẳm sâu mênh mông không thấy đáy kia….

***

“Nhị ca…” Phượng Triêu Hoa nhỏ giọng nỉ non trước cửa sổ, cực lực kiềm chế xúc động muốn gào khóc thật to.

“Đừng suy nghĩ nữa. Tiểu Thất, đó đâu phải là lỗi của muội.”

Phượng Triêu Hoa giật mình nhướng mắt, “Nhị tỷ!”

“Mọi người đều rất lo lắng cho muội.” Ngày này hằng năm chính là ngày luyện
ngục của Tiểu Thất, trước kia lúc nào cũng có sáu người họ ở cùng với
muội ấy, nhưng hôm nay mỗi người một ngã.

“Không sao, muội rất khỏe.”

Lãnh Nguyệt Nhan lắc đầu thở dài, “Tiểu Thất, đến bao giờ muội mới có thể tha thứ cho mình.”

Phượng Triêu Hoa im lặng không nói, chỉ nhẹ lắc đầu.

“Không cần phải tự trách nữa. Chuyện của nhị ca đâu phải lỗi của muội.”

Phượng Triêu Hoa vẫn lắc đầu, hơi nhếch môi để che giấu đau thương nơi đáy
mắt. Mọi người chỉ biết nàng đau lòng vì trơ mắt nhìn nhị ca rơi xuống
vách đá, nhưng họ không biết, sở dĩ nàng và huynh ấy xuất hiện ở nơi đó, vốn là lỗi của nàng.

Bình Tây biến động, sau khi nàng biết được
tin tức đã bất chấp lời khuyên bảo của nhị ca cương quyết tự ý bỏ đi trợ giúp thái tử bình loạn, nhị ca bất đắc dĩ phải tháp tùng đi cùng với
nàng. Nhưng khi hai người đi qua đoạn vách đá Tuyệt Tình thì gặp phải
phục kích, bị mười mấy hắc y nhân bao vây bốn phía, thật ra đối với võ
công của cả hai muốn thoát khỏi vòng vây mà nói, chuyện đó hết sức dễ
dàng, nhưng chẳng may, trong lúc đánh nhau nhị ca đột ngột phát độc,
điều này khiến họ trở tay không kịp.

Cho tới nay, nàng vẫn chưa
điều tra ra nhị ca bị trúng độc gì, lúc nào, cũng không biết kẻ nào hạ
độc. Có lẽ, đừng biết đến thì hơn. Bởi vì chân tướng sẽ chỉ làm nàng đau khổ hơn mà thôi.

Nếu như, nếu như ban đầu nàng nghe lời nhị ca
khuyên can, mặc kệ quốc sự thì tốt biết bao. Bi kịch sẽ không xảy ra,
nhị ca sẽ không tuổi trẻ vong mạng, ‘Thất thiếu Nam Lăng’ cũng sẽ
không….mất đi một người.

Thu hồi suy nghĩ, Phượng Triêu Hoa lau nhẹ nước mắt trên mặt, vô cùng kiên định nói, “Muội muốn rời kinh xuôi nam.”

“Tại sao lại có quyết định bất ngờ như thế?” Lãnh Nguyệt Nhan hỏi.

“Vấn đề này muội đã suy nghĩ từ rất lâu rồi, vô luận như thế nào, muội cũng
phải đi Nam Lăng. Không vì trừ bạo, chỉ vì an lương.”

“Ôn dịch
tới quá đột ngột, tình hình cũng rất khốc liệt, khắp cả Nam Lăng đã trở
nên thảm trạng điêu tàn, cũng may Nam Lăng đã được phong tỏa, sẽ không
ảnh hưởng tới chung quanh quận thành.” Cuối cùng, Lãnh Nguyệt Nhan lại
nói, “Muội đồng ý đi hỗ trợ thật sự không còn gì tốt hơn. Tiểu Tứ và
Tiểu Lục lo lắng đến tóc cũng sắp bạc rồi. Tuy rằng y thuật của muội
không cản nổi chúng, nhưng muội là người thông minh có thừa, sẽ có thể
tìm ra ung nhọt của trận đại nạn này.”

“Ừ, tỷ trở về trước. Ngày mai muội sẽ tới gặp hoàng hậu xin chỉ xuôi nam rồi đến sau.”

“Gặp hoàng hậu xin chỉ? Bà ta sẽ đồng ý sao?” Lãnh Nguyệt Nhan không tán thành cách làm của nàng.

Phượng Triêu Hoa mím mím môi nói: “Muội sẽ có cách để bà ta đồng ý.”

“Tại sao không lén bỏ đi cho êm chuyện?” Để khỏi phiền phức.

“Lần này xuôi nam không phải là chuyện trong hai ba ngày, nếu cứ thế mà âm
thầm bỏ đi thì sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện. Tuy rằng khi đó chúng
ta đã cao chạy xa bay, nhưng Tướng phủ vẫn còn ở Kinh Thành, muội không
thể làm liên lụy tới người thân.”

Lãnh Nguyệt Nhan nghe vậy mới sực hiểu, Tiểu Thất biết lường trước tính sau như thế khiến nàng thật hổ thẹn.

***

Hôm sau, tại cung Phượng Tê.

“Con dâu thỉnh an mẫu hậu.” Phượng Triêu Hoa chào hỏi với vẻ mặt tươi cười.

Hoàng hậu cười ha hả dìu nàng đứng dậy nói: “Lâu như thế mới đến cung Phượng
Tê, bổn cung còn tưởng con đã quên mất nơi này còn có một bà mẹ chồng
rồi.”

Phượng Triêu Hoa nói: “Đông cung nhiều thị phi, con dâu đã sơ sót để mấy chuyện vặt vảnh cuốn lấy. Mong mẫu hậu lượng thứ.”

“Con đó, sao toàn nói những lời khách sáo vậy chứ? Cố tình xem bổn cung là người ngoài hay sao?” Hoàng hậu giả vờ giận.

Phượng Triêu Hoa im lặng một cách khác thường với mọi ngày, thay vào đó còn nhìn chằm chằm cái ly đến ngẩn người.

“Triêu Hoa?”

“Dạ?” Phượng Triêu Hoa tự biết thất lễ, vội vàng cúi đầu nhận lỗi, “Xin mẫu hậu trách phạt.”

Hoàng hậu than nhẹ một tiếng, nói: “Triêu Hoa à, con có vẻ rất lo lắng.”

Phượng Triêu Hoa càng cúi đầu thấp hơn, im lặng không nói.

“Nếu con không nói, bổn cung sẽ nổi giận đấy.” Hoàng hậu nói với giọng hờn mát.

Phượng Triêu Hoa giương mắt, mặt lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi rất nhiều
lần, cuối cùng nhỏ nhẹ mở miệng, “Con dâu có chút lo lắng cho an nguy
của thái tử.”

Nghe vậy, nét mặt tươi cười của Hoàng hậu lập tức
tắt ngúm, hai đứa con, đứa thì đang trong tình cảnh nguy hiểm, đứa thì
không rõ tung tích, hỏi sao bà lại ăn không ngon ngủ không yên.

Phượng Triêu Hoa đột nhiên hành đại lễ với hoàng hậu nói: “Kính xin mẫu hậu chấp thuận cho con dâu rời cung.”

“Rời cung? Con muốn đi Nam Lăng?”

Phượng Triêu Hoa gật đầu, “Từ nhỏ con dâu đã thông thạo y thuật độc thuật,
hiểu được một chút huyền hoàng chi thuật, hy vọng có thể tới Nam Lăng
trợ giúp cho thái tử.”

“Chuyện này…” Hoàng hậu có phần khó xử, có lẽ ở trong mắt người khác Nam Lăng chỉ gặp phải ôn dịch, nhưng hơn ai
hết trong lòng bà hiểu rất rõ, nơi đó tồn tại âm mưu còn đáng sợ hơn.
Hơn nữa, thần nhi xuôi nam là ngầm điều tra chứ không phải tra xét trực
diện, nếu để Triêu Hoa đi trợ giúp, có thích hợp không?

Thấy hoàng hậu do dự, Phượng Triêu Hoa lại nói, “Gia phụ cũng rất tán thành chuyện này.”

“Phượng tướng biết chuyện này?”

Phượng Triêu Hoa gật đầu, nói: “Việc này vốn là chủ ý của gia phụ. Người vốn
muốn đích thân tới đó, nhưng thân là Tướng một nước, trách nhiệm trọng
đại, không thể tùy tiện rời kinh, vì vậy người mong muốn con dâu có thể
thay người đi tới đó. Coi như thay ông truyền lời đến cho thái tử. Dẫu
sao có những chuyện quan trọng chỉ có giao cho người trong nhà thì mới
yên tâm.”

Hoàng hậu nghe vậy liền tỉnh ngộ, hóa ra Thừa tướng lại có tấm lòng như thế.

Trầm mặc một hồi, hoàng hậu nói: “Nhưng mà, con thân là thái tử phi, cũng đâu thể tùy tiện rời kinh được.”

“Con dâu nghe nói, hậu cung có cung phi bệnh nặng có thể đi Hoàng Lăng ở Tây Sơn dưỡng bệnh, hơn nữa nếu ở lại đó một năm hay nửa năm cũng không
thành vấn đề, có phải vậy không ạ?”

Hoàng hậu hiểu ra nói: “Con muốn dùng việc tá túc lâu dài ở Hoàng Lăng Tây Sơn để che giấu tai mắt người khác?”

Phượng Triêu Hoa gật đầu nói: “Nhưng con dâu chỉ là thái tử phi, không đủ tư
cách. Phải có lệnh đặc chuẩn của người mới có thể vào đó ở.” Nơi đó chỉ
có phi tử của hoàng đế mới có tư cách vào ở, nếu không phải thế, nàng sẽ không phí sức để đến xin phép hoàng hậu, trực tiếp giả bộ bệnh là được
rồi.

Hoàng hậu đã động lòng.

Phượng Triêu Hoa lại nói, “Con dâu thông hiểu y thuật, làm bạn bên cạnh thái tử cũng tiện thể chăm sóc cho chàng.”

Hoàng hậu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được, bổn cung sẽ lập tức phái người đưa con tới đó.”

“Không cần ạ. Những chuyện này hãy giao cho gia phụ an bài.” Phượng Triêu Hoa nói.

“Vậy làm phiền Thừa tướng rồi.”