Phượng Hí Đông Cung

Q.2 - Chương 43: Long - Phượng Gặp Lại


Tới giờ ngọ, Phượng Triêu Hoa hơi nghiêng đầu khép hờ hai mắt, dựa nghiêng
vào trên bệ cửa, hai hàng lông mày thanh tú lúc thì nhướng lên lúc thì
rủ xuống, tiết lộ chủ nhân rất có hứng thú với những người qua đường đa
màu đa sắc đủ hình đủ dạng trên đường phố ở dưới lầu.

Long Hiểu
Vân thì than thở giương mắt nhìn người bán hàng rong đang rao hàng ở
trên phố hồi lâu mới mở miệng nói, “Công tử, chúng ta xuống đường đi dạo một vòng đi.”

“Ngươi muốn đi?” Phượng Triêu Hoa nhíu mày hỏi.

“Muốn đi!” Long Hiểu Vân gật mạnh đầu với vẻ mặt chờ mong.

“Đi đi, trở về khách điếm trước khi trời tối.”

“Một mình ta đi?”

Phượng Triêu Hoa không nói thêm gì, vẫn chuyên chú quan sát người đi trên
đường. Nhưng phản ứng của nàng đã trả lời cho Long Hiểu Vân biết im lặng chính là thừa nhận.

Long Hiểu Vân chớp chớp mắt nói: “Công tử không đi thật sao? Nếu lỡ ta gặp phải người xấu thì làm sao?”

Phượng Triêu Hoa quay đầu lại, chau đuôi lông mày, tầm mắt dừng lại trên mặt
Long Hiểu Vân chốc lát, thản nhiên nói, “Ngươi có kẻ thù sao?”

Long Hiểu Vân hơi đờ ra, đôi con ngươi trong veo nghi hoặc nhìn Phượng Triêu Hoa, ngay sau đó liên tục lắc đầu.

“Nếu đã có không kết thù với ai, cần gì phải lo lắng có người gây bất lợi
cho ngươi.” Nói xong, tầm mắt Phượng Triêu Hoa lại lần nữa chuyển về vị
trí cũ.

Long Hiểu Vân trợn trừng hai mắt, rối rắm nhíu mày nói:
“Chẳng may gặp phải bọn buôn người thì sao? Huynh cũng biết, kiểu con
gái thanh xuân mới lớn như ta vầy chắc chắn là đối tượng mà bọn buôn
người thích lừa gạt nhất.” Cuối cùng lại bổ sung, “Thông mình như ta
đây, không lo bị chúng lừa. Nhưng nếu lỡ hắn dùng bạo lực, một người con gái yếu đuối tay trói gà không chặc như ta thì biết phải chạy trốn như
thế nào? Nếu như không thấy ta nữa….”

Vuốt vuốt đầu lông mày,
Phượng Triêu Hoa thẳng thừng cắt đứt tiếng ồn ào của cô gái nào đó:
“Chẳng lẽ võ công của hắn đánh không lại bọn buôn người.”

“Ai chứ?” Long Hiểu Vân kinh ngạc hỏi.

Phượng Triêu Hoa cau mày, chẳng lẽ nàng ta thật sự không biết luôn có người đi theo bên cạnh nàng?

Thấy Phượng Triêu Hoa im lặng, Long Hiểu Vân nghi ngờ giật giật khóe miệng,
đang tính hỏi ra điều mình nghi ngờ thì chợt ý thức được người mà y ám
chỉ là ai. Hiểu ra nên có phần chột dạ, sờ sờ mũi, thận trọng hỏi,
“Huynh giận à?”

Phượng Triêu Hoa lạnh nhạt nói, “Nếu còn không đi thì trời sẽ tối.”

“Chuyện đó…. Không phải người ta cố tình gạt huynh đâu.” Long Hiểu Vân gãi gãi
đầu nói: “Cũng tại hắn quá mức yên tĩnh, báo hại ta quên đi sự hiện hữu
của hắn.” Thất sách a thất sách, vậy mà lại quên mất Long Thất vẫn luôn
đi theo.

Phượng Triêu Hoa khẽ gật đầu nói: “Đi đi, đừng chơi quá
xa.” Nếu Long Kiếm Hi dám bỏ muội muội một mình mà đi, sẽ phái người âm
thầm bảo vệ cũng là chuyện rất bình thường.

“Ồ.” Long Hiểu Vân thè lưỡi tung tăng nhảy nhót đi xuống lầu.

Một lúc sau.

“Sao ngươi không đi theo?” Phượng Triêu Hoa ngạc nhiên hỏi.

Vừa dứt lời, một bóng đen thoáng qua, thị vệ cận thân Long Thất của Long Hiểu Vân liền xuất hiện.

“Nơi này sát khí quá nặng, không thể ở lâu.” Long Thất lạnh lùng nói.

“Bảo vệ tốt người ngươi nên bảo vệ là được.” Phượng Triêu Hoa bất chợt nhíu
mày nói: “Ngươi không có nắm chắc bảo vệ vẹn toàn cho nàng ta?”

“Không có.” Long Thất có sao nói vậy.

Thấy thế, Phượng Triêu Hoa càng cảm thấy, ban đầu nhất thời mềm lòng dẫn nàng đi cùng chính là một sai lầm.

Đột nhiên Long Thất ‘phụt’ ra một ngúm máu đen.

Phượng Triêu Hoa giương mắt nhìn, nhướng mày vội vàng đưa tay bắt mạch cho hắn. Nhưng hắn lại nhanh chóng tránh sang một bên.

Phượng Triêu Hoa một phát bắt lại tay phải của hắn lạnh lùng nói, “Ta không
ngại ngươi chết, nhưng đừng chết trước mặt ta.” Nói xong, nghiêm túc bắt mạch cho hắn.

“Đa tạ.” Long Thất không được tự nhiên nói.

Một lúc sau Phượng Triêu Hoa ném tay hắn ra, hơi trầm giọng nói: “Khấp Huyết.”

Long Thất gật đầu, hắn biết mình đã không còn nhiều thời gian nữa. Vốn mười
lăm mỗi tháng là thời gian hắn sẽ về Hộ Long Sơn Trang nhận lấy thuốc
giải, nhưng công chúa rời cung trốn đi, nếu như hắn trở về, nhất định
trang chủ sẽ ép hỏi hắn tung tích của công chúa. Tiết lộ tung tích của
nàng, nàng nhất định sẽ bị bắt hồi cung. Nhìn nàng buồn bực không vui,
hắn không làm được.

“Nhìn ra được, ngươi trúng Khấp Huyết đã rất lâu rồi. Trước đây đã dựa vào gì để cầm cự mạng sống?”

“Đan dược.”

“Đan dược gì?”

“Không biết.” Hộ Long Sơn Trang gánh vác trọng trách của Hộ Long, hắn không
thể tiết lộ bất kỳ tin tức có khả năng làm bại lộ sơn trang.

Phượng Triêu Hoa liếc hắn bằng nửa mắt nói: “Nếu như ngươi chết, sẽ không còn ai lo cho sống chết của nàng ta.”

Long Thất kinh hãi, “Ngươi không thể…”

“Sao ta lại không thể?” Phượng Triêu Hoa cười khẽ, “Ngươi cũng đã nhìn ra,
Trường Phong nguy cơ trùng trùng, bản thân ta cũng khó tự bảo vệ, làm gì còn thời gian để quản luôn cả việc sống chết của nàng ta.”

Lời lẽ hờ hững vô tình, khiến cho người nghe rất đỗi căm phẫn.

Long Thất tức giận trán nổi đầy gân xanh siết chặt quả đấm. Có thể thấy, hắn đang cực lực kiềm chế cơn tức giận trong người. Đột nhiên phun ra thêm
một búng máu.

Phượng Triêu Hoa xem xét sắc mặt lúc này của hắn,
lạnh nhạt nói, “Cách địa phương này một trăm dặm có một sườn đồi, ngươi
có thể tự mình tới đó mà tự sát.”

Long Thất lau máu nơi khóe miệng, sắc mặt rất khó coi.

“Dù sao đi nữa, nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ hai ngày thôi. Thay vì sống
mà bị hành hạ, không bằng chết đi cho êm xuôi mọi chuyện.”

Long Thất run rẩy giật giật khóe miệng.

Bất thình lình dưới lầu vang vọng lên tiếng thét lên…. “Cứu mạng với công tử!”

Long Thất nghe tiếng liền biến sắc, đề khí muốn bay ra cứu người.

Phượng Triêu Hoa lập tức phong bế huyệt đạo của hắn, ném lại một câu ‘Không
muốn phun hết máu mà chết thì đừng sử dụng nội lực nữa’ sau đó nhảy ra
cửa sổ.

Nhưng khi Phượng Triêu Hoa giương mắt nhìn về phía phương hướng cầu cứu thì thấy không phải cảnh giằng co với nhau, mà là một đôi huynh muội tương thân tương ái chân thành mỉm cười với nàng.

Long Hiểu Vân lôi kéo Long Liễm Thần cười hăng hắc chạy đến trước mặt Phượng Triêu Hoa nói: “Kinh hỉ không?”

Phượng Triêu Hoa liếc qua nam thanh niên đang cố gắng kiềm chế nụ cười với vẻ mặt không cảm xúc, không vui nói, “Có kinh vô hỷ.”

Long Hiểu Vân níu tay áo Phượng Triêu Hoa làm nũng nói, “Đừng vậy mà, ta tìm được tam ca rồi nè!”

“Ngươi có thể lựa chọn cách thức khác để diễn tả vui sướng trong lòng.” Phượng Triêu Hoa nói.

“Hắc hắc…” Long Hiểu Vân le lưỡi cười gượng hai tiếng, cúi đầu tỏ vẻ nàng biết sai rồi.

Phượng Triêu Hoa hết nói nổi lắc lắc đầu, nhìn Long Liễm Thần nói, “Huynh tới
đúng lúc lắm, một bệnh nhân, một thiên kim yếu ớt, tất cả đều giao lại
cho huynh.”

“Bệnh nhân?” Long Hiểu Vân ngạc nhiên nói.

“Tên thị vệ kia của ngươi.”

Long Hiểu Vân kinh hãi, “Sao Long Thất lại bị bệnh chứ!” Long Thất kia chính là một Long Thất có võ công cao cường không gì làm không được! Sao lại
trở thành bệnh nhân?

Nhưng biểu hiện của Long Liễm Thần thì vô cùng bình tĩnh, hiển nhiên y sớm đã biết chuyện của Long Thất.

Vỗ vỗ đầu tiểu muội mình, Long Liễm Thần nói: “Đừng lo lắng, hắn sẽ không sao.”

Long Hiểu Vân gật gật đầu, nhưng trên mặt vẫn không hết vẻ lo lắng.

“Ta cho rằng lần gặp mặt kế tiếp sẽ tái ngộ ở Nam Lăng.” Long Liễm Thần nhìn Phượng Triêu Hoa nói.

Phượng Triêu Hoa nhíu mày, “Huynh xuất hiện ở nơi này, ta cũng thật bất ngờ.”
Theo lý thuyết, hắn sớm nên đến Nam Lăng rồi mới đúng.

“Trên đường đi qua nơi này, thuận đường ghé lại thăm bạn cũ.” Long Liễm Thần đơn giản giải thích.

Phượng Triêu Hoa khẽ cười một tiếng, cũng không để ý nói, “Xem ra, người đến
Trường Phong bái phỏng ‘bạn cũ’ quả thật không ít, ngay cả Long huynh
cũng gia nhập trong hàng ngũ đó à.”

Long Liễm Thần cũng cười, nụ cười ấm áp như gió xuân, “Phượng huynh cũng đến bái phỏng bạn cũ sao?”

Phượng Triêu Hoa nhìn tới một người giang hồ tay cầm đại đao đi vào khách điếm Thiên Nhất, lạnh nhạt nói, “Cứ cho là thế đi.”

Lúc này, từ sau lưng truyền đến giọng nói oang oang…. “Thất thiếu, thật không ngờ nhanh như thế đã được gặp lại huynh!”

Phượng Triêu Hoa nghe tiếng quay đầu lại nói: “Thật là trùng hợp.”

Long Hiểu Vân ngược lại hếch mũi lên, lớn tiếng ‘hừ’ lại nói: “Không có
trùng hợp đâu! Ai biết được có phải mấy người âm thầm đuổi theo hay
không?”

“Êh…. Tên tiểu tử này….” Đột nhiên thấy người bên cạnh
nàng thì Kim lão tam bị nghẹn lời, miệng há to đến có thể nhét vừa quả
trứng vịt.

Kim lão đại vội vàng hành lễ với Long Liễm Thần, “Xin ra mắt…”

“Không cần. Lễ lớn này đợi sau khi gặp được đại ca ta rồi hãy làm.” Long Liễm Thần ý vị sâu xa nhìn Kim lão đại.

Kim lão đại thoáng kinh ngạc ngay sau đó nói, “Dạ, Nhị gia.”

“Sao lại thành Nhị…”

“Lão Tam!” Kim lão đại khiển trách.

Kim lão tam tức khắc vội vàng ngậm miệng, mặc dù hắn vẫn không hiểu tại sao Kim lão đại lại khiển trách hắn.

Thấy thế, Phượng Triêu Hoa gửi cho Long Liễm Thần nụ cười vô cùng bí ẩn,
nói: “Em ruột của lão đại Long đứng đầu mười hai trại sáu tỉnh Tây Nam,
hạnh ngộ, hạnh ngộ.”