Quân Sủng

Chương 34: Ngày Thứ Hai Mươi Lăm 1


“Sao rồi? Từ hôm qua tới giờ cô ấy cứ nói đau mắt.” Lục Diệp căng
thẳng đứng bên nhìn viện trưởng chậm rãi kiểm tra mắt Vân Thường.

Viện trưởng không trả lời, vươn tay đẩy cặp kính lão, vạch mi mắt Vân Thường lên, cây đèn pin nhỏ trong tay rọi thẳng vào mắt Vân Thường.

Người Vân Thường run lên, đau nhức bén ngót đột ngột lan ra toàn
thân, nếu nói trước đó chỉ thấy hơi đau thì bây giờ thật sự là đau quá.

“Có cảm giác?” Viện trưởng tắt đèn, chậm rãi ngồi xuống ghế, liếc vẻ mặt nôn nóng của Lục Diệp, hiền từ hỏi.

“Còn đau hơn lúc ở nhà nữa.” Vân Thường nói, nghĩ nghĩ lại bổ sung: “Giống như bị kim đâm vậy, đau nhói.”

Viện trưởng gật đầu, không nói tốt cũng chẳng nói xấu, chỉ nói: “Tiếp tục đến châm cứu, không được ngừng, đau cũng nhịn, không có cách nào
khác, nhớ lấy tay xoa mắt!”

Dây thần kinh sinh trưởng đương nhiên là đau, huống chi còn là chỗ
nhạy cảm như mắt nữa. Viện trưởng cười tít mắt sờ cằm, không lâu không
lâu nữa.

Lục Diệp luôn lạnh lùng bình tĩnh nhưng giờ lại không nhịn được, anh
tiến lên một bước, chống hai tay lên bàn, nhìn chòng chọc viện trưởng,
có vẻ hung thần ác sát: “Đến tột cùng là làm sao?”

Viện trưởng còn tức giận vì ngày hôm qua anh làm nứt vết thương, giờ
thấy anh nôn nóng như kiến bò trên chảo, cảm thấy chơi vui càng làm bộ
làm tịch.

Ông lúc lắc đầu, rề rà đáp: “Chuyện này không thể kết luận liền được, còn phải xem tình huống hồi phục. Cháu xem cháu kìa nhóc con, đi bộ đội lâu như vậy, tính tình vẫn rèn không xong.” Nói rồi ông tháo kính lão
xuống, tỉ mỉ quan sát Lục Diệp từ đầu tới chân một lượt.

Tức chết người không đền mạng “Nghe nói cháu lên thiếu tá rồi? Tính nết này không được đâu nhé, không được!”

Mặt Lục Diệp tối sầm, đôi mắt đen nhánh như sóng thần dồn lên mặt
biển, bình tĩnh lại ẩn chứa gió bão đủ khiến đất trời thất kinh.

Không phải anh hẹp hòi, bị chọc ghẹo hai câu sẽ tức. Chẳng qua anh
luôn canh cánh trong lòng việc Vân Thường không nhìn thấy, mà viện
trưởng lại dùng chuyện này để chọc ghẹo thật sự làm anh tức giận.

Viện trưởng thấy hết lửa giận của anh, trong lòng âm thầm sung sướng, không kích thích Lục Diệp nữa mà quay sang kéo Vân Thường ngồi xuống
chiếc ghế cạnh mình.

Lấy một cuộn băng gạc trong tủ khử trùng ra, tỉ mỉ quấn quanh mắt Vân Thường.

Làm gì thế nhỉ? Vân Thường không hiểu lắm sao tự dưng lại quấn băng quanh mắt cô? Mắt cô đâu có bị thương đâu.

Cô đưa tay sờ lớp băng dày cộp, viện trưởng quấn không chặt lắm, cô
không hề thấy khó chịu, chỉ là hành động đột ngột này làm cô khá tò mò.

“Quấn trước đã, mấy ngày nữa lại tháo xuống.” Viện trưởng bày ra vẻ
thần bí khó lường, ông sờ đầu Vân Thường “Nhịn mấy ngày, không quấn lâu
lắm đâu.”

Vân Thường nghe xong gật đầu, cô không thấy khó chịu, vốn mắt đã
không thấy rồi, quấn thêm một lớp cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến cô bèn
ngoan ngoãn dạ một tiếng “Cám ơn viện trưởng.”

Hễ là người già đều thích con trẻ, Vân Thường ngoan ngoãn thông minh, nhà viện trưởng lại toàn đám cháu trai cứng nhắc, đương nhiên là cực kỳ khao khát cháu gái như áo bông nhỏ rồi.

Lập tức bị Vân Thường làm mềm lòng, cũng không nhẫn tâm làm khổ hai
vợ chồng nữa “Yên tâm đi, mắt không sao.” Tuy gần như nắm chắc trăm phần trăm nhưng ông làm bác sĩ bao nhiêu năm, xưa giờ không dám nói cứng.

Bởi vì thật tình không nhìn được cảnh bệnh nhân từ mong chờ tới tuyệt vọng, nên ông nói chuyện luôn chừa đường lui. Nhưng bây giờ nhìn hai
người căng thẳng khiến cả người cứng ngắc, tự dưng ông không nỡ.

Làm bác sĩ mấy chục năm rồi, tất nhiên ông tự tin vào y thuật của mình, xác định trăm phần trăm còn có thể nhầm lẫn được chắc?

Thế là bất chấp, nói luôn.

Đồng tử mắt Lục Diệp co lại, nháy mắt lập tức hiểu ý viện trưởng. Anh hớn hở nhìn Vân Thường, nắm chặt tay cô, lực mạnh đến nỗi gần như bóp
vụn xương tay mềm mại của cô.

Không sao, không sao! Vậy tức là nói mắt cô sẽ lành! Lục Diệp nhắm
mắt, cơ mặt hơi rung vì kích động. Thiếu tá Lục trước giờ luôn bình
tĩnh, núi Thái Sơn có sụp cũng không biến sắc, bỗng nhiên hốc mắt ươn
ướt.

Mừng rỡ như bão táp điên cuồng đột nhiên ập tới, dễ dàng tập kích cả
người anh, máu sôi trào trong huyết quản, xông thẳng lên đầu. Giọng Lục
Diệp run lên, bất chấp viện trưởng còn ngồi trước mặt, ôm Vân Thường vào lòng.

“Vân Thường, mắt em sẽ lành, em nghe thấy chưa?”

Cô sẽ không bị người khác cười nhạo nữa, đi đường cũng không va đụng
nữa, càng quan trọng hơn là, cô có thể thấy anh rồi! Bản thân trong mắt
cô sẽ không là một mảnh trống rỗng nữa, mà chân thật tồn tại!

Đây mới là nhân tố chủ yếu khiến anh không ức chế được tình cảm của mình!

Vân Thường hãy còn ngơ ngác, cô có thói quen nghĩ mọi chuyện theo
hướng xấu nhất, trước đó căn bản không hi vọng xa vời mắt mình sẽ có
ngày thấy lại ban mai.

Bây giờ trong tình huống không hề chuẩn bị lại nghe được tin tức này, đầu óc nhất thời như bị bom nổ trúng, trống rỗng, căn bản không sao suy nghĩ được.

Chỉ dựa vào bản năng níu lấy bả vai Lục Diệp, môi run run không nói
được lời nào, nước mắt bất giác thấm qua lớp băng gạc dày chảy ra ngoài.

Chờ đến khi hai người vất vả điều chỉnh lại tâm trạng mình, chuẩn bị
về nhà nói cho thượng tướng Lục và Lục phu nhân nghe tin tức tốt này thì bị người nhà họ Bùi chặn ở ngoài cổng bệnh viện.

Hôm qua Lục phu nhân đến nhà họ Bùi, không giữ thể diện cho bọn họ
chút nào, đi vào không nói một chữ. Trước mặt toàn bộ người nhà họ Bùi
bấm điện thoại, gọi vào số đội trưởng hình sự, lạnh lùng nhìn Bùi Văn
Văn đang dính trong lòng Bùi phu nhân ăn trái cây, nói từng chữ một: “Đã tìm thấy chủ mưu bắt cóc, ở nhà họ Bùi.”

Nói xong gọn gàng tắt điện thoại, làm người nhà họ Bùi há hốc mồm,
không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có Bùi Văn Văn nháy mắt trắng bệch.

Sau khi làm rõ nguyên nhân hậu quả, người nhà họ Bùi cũng biến sắc
song nói sao Bùi phu nhân cũng không tin con gái mình sẽ làm ra chuyện
như vậy.

Con bà bà hiểu lắm, tuy bình thường tính hơi ngang tí, chiều chuộng
tí nhưng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ác độc như vậy! Nhất là trong
tình huống con bé biết Vân Thường đang mang thai nữa!

Vả lại, bình tĩnh mà nói, cho dù con bà là chủ mưu sai khiến Vân
Quang Phương bắt cóc Vân Thường thì sao, hiện tại không phải Vân Thường
bình an vô sự rồi à? Huống chi nếu Vân Quang Phương không muốn, con bà
có xui khiến gì cũng vô dụng!

Vì thế sau khi cảnh sát hình sự tới, thái độ của Bùi phu nhân đặc biệt cứng rắn, căn bản không cho họ đụng tới Bùi Văn Văn.

Nhà họ Bùi là gia đình ra sao, chồng bà tuy bây giờ đã nghỉ hưu nhưng dẫu sao cũng từng là nhân vật quan trọng trong quân đội, tuy còn chưa
so được với thượng tướng Lục nhưng che chở con gái mình thì dư sức.

Với lại mình và Lục phu nhân như chị em ruột bao nhiêu năm nay, cùng
nhau vượt qua nỗi đau khổ vì chồng sống chết không rõ, lại giúp đỡ nhau
đi tới ngày nay, chẳng lẽ còn không bằng một con bé mới vào cửa nhà họ
Lục chắc?

Bùi phu nhân tin chắc Lục phu nhân chỉ làm ra vẻ, muốn hù dọa Bùi Văn Văn thì không lo ngại gì nữa. Vừa cương quyết không cho hình sự tới gần thêm một bước vừa đưa mắt cầu xin Lục phu nhân, hi vọng bà làm đến đó
là thôi.

Song Lục phu nhân không mảy may động lòng, mặt lạnh như băng “Chị
Vương, chị muốn cản trở người thi hành công vụ à? Muốn anh Bùi tuổi già
còn không giữ được khí tiết sao?”

Mỗi năm thời điểm này trung tướng Bùi sẽ quay về quê nhà ở Đông Bắc ở một thời gian, rèn luyện sức khỏe, hiện giờ không có nhà. Còn may mà
ông không ở, nếu ông biết chuyện này, dám đánh chết tươi Bùi Văn Văn
lắm.

Bùi phu nhân nghe Lục phu nhân nói mà giật mình, lập tức hiểu được
lần này Lục phu nhân không nói chơi. Trong lúc bà ngẩn người, đội hình
sự đã nắm bắt thời cơ, dẫn độ Bùi Văn Văn lên xe cảnh sát, nghênh ngang
đi mất.

Bùi phu nhân ngây ngốc nhìn cổng, đau lòng ứa máu, tiếng con gái kêu
khóc vang vọng bên tai, con gái bà yêu thương hơn hai mươi năm đã bao
giờ chịu tội thế này?

Nhưng bà nói tốt nói xấu cỡ nào, thậm chí cuối cùng còn trở mặt, Lục phu nhân và thượng tướng Lục đều không hề lay chuyển.

Cứng mềm đều không xong, Bùi phu nhân không dám kinh động trung tướng Bùi, đành gọi điện cho Bùi Quân, kêu anh về ngay trong đêm, ngày hôm
sau liền dắt anh tới cổng bệnh viện chặn người.

“Cô Vương làm gì thế?” Lục Diệp kéo Vân Thường ra sau che chở cô, sầm mặt nhìn Bùi phu nhân, thuận tiện liếc Bùi Quân đứng bên, ánh mắt nhất
thời lạnh thêm.

Bùi Quân cũng bất đắc dĩ, tuy anh cảm thấy em gái mình nên bị dạy dỗ
một lần, nhớ cho lâu nhưng mẹ anh khóc van xin anh, sao anh không tới
cho được?

Huống hồ cô bé con mới bao lớn, nghĩ được ý đồ như thế phỏng chừng do xem phim quá nhiều, hù dọa là được rồi. Nếu nhốt vào tù thật thì quá
đáng quá.

“Tiểu Lục à, cô Vương nhìn cháu lớn lên từ bé, thương cháu như con
mình vậy.” Bùi phu nhân vừa nói vừa chùi nước mắt “Văn Văn còn nhỏ,
huống chi không phải Vân Thường vô sự rồi sao, cháu bỏ qua một lần đi,
về nhà nhất định cô sẽ dạy nó đàng hoàng!”

“Được rồi, Lục Diệp, nể mặt anh đi, con bé không chịu khổ được, lần
này bị hoảng sợ nhiều lắm rồi.” Bùi Quân cũng lên tiếng phụ họa.

Lục Diệp nhìn chằm chằm Bùi Quân, dường như lần đầu tiên biết người
anh em này vậy. Bọn họ nói nhẹ như không, mở miệng ra là Vân Thường
không sao, đứa nhỏ không hiểu chuyện.

Nhưng họ có biết hay không, nếu hôm đó Lâm Ngạn tới trễ một bước hậu quả sẽ thế nào?

Nhỏ? Hai mươi hai tuổi mà còn nhỏ? Mẹ nó chứ không hiểu chuyện! Gân
xanh trên thái dương Lục Diệp nổi lên, huyệt thái dương căng lên đau
nhói, Vân Thường nhà anh từ mười mấy tuổi đã bắt đầu bôn ba kiếm sống
rồi!

Hôm nay anh tuyệt đối không nhượng bộ! Một bước cũng không!

Lục Diệp dắt tay Vân Thường, không nhìn Bùi phu nhân và Bùi Quân thêm giây nào nữa, vòng qua họ ấn điều khiển xe hơi “Con gái em gái nhà các
người là bảo bối, vợ tôi cũng là bảo bối, dựa vào đâu bảo tôi phải
nhượng bộ?”

Anh cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Bùi Quân, mắt sắc như dao
“Bằng không tôi tìm người bắt cóc Bùi Văn Văn, lại kiếm vài tên cưỡng
hiếp cô ta, sau đó quay về cầu xin các người tha thứ, các người tính
sao?”

Lục Diệp bỗng nhiên hung tợn làm Bùi phu nhân run rẩy, há miệng song không thốt được một chữ.