Quân Sủng

Chương 37: Ngày Thứ Hai Mươi Bảy 1


Thời tiết cuối tháng tư, ánh nắng chan hòa, gió nhẹ ấm áp, đẹp tới mức con người ta cảm thấy dễ chịu tận cõi lòng.

Khắp nơi đều là sắc xanh bừng bừng, hoa hồng trong vườn hoa sau nhà
họ Lục cũng bắt đầu đâm chồi, mềm mại phơi mình đón gió, dường như muốn
đuổi sạch hơi thở chết chóc đã nghẹn cả mùa đông.

Lúc mẹ Vân Thường còn sống thích nhất là hoa cỏ cây cảnh. Đáng tiếc
điều kiện trong nhà không cho phép, bà chỉ có thể chọn hoa hồng mạnh mẽ
chịu đất nhất, trồng hai bên cửa sổ nhà mình.

Mùa hè, gió thổi qua, hương thơm lọt qua cửa sổ vào nhà, quả thực khiến người ta say ngất ngây.

Bây giờ nghe được vườn hoa nhà họ Lục có hoa hồng, Vân Thường nhất định muốn đi xem.

Mảnh đất này của nhà họ Lục, nói là vườn hoa, thật ra không hề chăm
sóc tỉ mỉ. Thượng tướng Lục và Lục phu nhân đều không thích hoa cỏ, cũng chỉ sai người trồng đại vài loại, định kỳ nhổ cỏ, không để nó thành đất hoang mà thôi.

Vân Thường ở nhà họ Lục lâu như vậy, người trong nhà không ai nhắc
tới, cho dù tản bộ cũng chỉ dẫn cô đến công viên trong khu này.

Bây giờ đột nhiên từ miệng Lục Diệp biết trong nhà có một nơi như
thế, hơn nữa còn có hoa hồng, cô không kềm lòng được, mới sáng sớm đã
kéo Lục Diệp xuống lầu, chạy ra vườn hoa.

Tuy nói là xuân mệt thu mỏi nhưng hai người đều không phải người lười biếng, giờ giấc sinh hoạt vẫn như trước nay, đều là dậy sớm, ngủ sớm,
cũng khá mạnh khỏe.

Nói là xem, kỳ thật Vân Thường đâu nhìn thấy, dưới sự hướng dẫn của
Lục Diệp, dè dặt cẩn thận sờ chồi hoa hồng non mới nhú, trong lòng kích
động.

Lục Diệp không hề biết hoa hồng có ý nghĩa gì với Vân Thường, nhưng
hiếm khi thấy cô thích thứ gì như thế, anh cũng cao hứng theo.

Có điều, Lục Diệp cau mày, hơi sầu lòng. Một khi ngày phép của anh
chấm dứt, Vân Thường nhất định theo anh đi bộ đội. Doanh trại của họ
trong núi, là một nơi vừa hoang vu vừa bí ẩn, ở đó chẳng có hoa hồng gì
hết, hái một đóa hoa dại cũng phải leo vách núi. Phải làm sao đây?

Có điều anh còn chưa kịp nghĩ lâu, điện thoại đổ chuông, cầm lên xem, là Bùi Quân.

Tay Lục Diệp khựng lại, có phần chần chừ. Sự việc đi tới nông nỗi
này, anh không biết nên đối mặt thế nào với người anh em hai mươi mấy
năm này.

Có khó xử, có áy náy nhưng tuyệt không hối hận, cho dù có lần sau, anh vẫn lựa chọn thủ đoạn đó.

Con người Bùi Văn Văn này, ngạo nghễ lại tùy hứng, tử tế khuyên nhủ
tuyệt đối không lọt tai. Anh không thể làm tới mức tìm người bắt cóc Bùi Văn Văn hù dọa một bận thật, nhưng cần phải để cô ta nhận lấy trừng
phạt lớn nhất từ sự việc này.

Bằng không rất có khả năng cô ta còn nảy sinh ý đồ khác, cho dù Vân
Thường lập tức theo anh về bộ đội nhưng cái loại tiểu nhân này, thật sự
khó mà đề phòng.

Anh không thể để chuyện này lặp lại lần nữa. Vân Thường là bảo bối
của anh, là mạng của anh! Đến chừng đó anh không biết mình sẽ làm ra
chuyện gì nữa!

Thế nên anh cần phải tiêu diệt sạch mọi nguy hiểm có khả năng sẽ xảy ra.

Anh xuất thân là lính đặc chủng, đương nhiên đã qua rèn luyện tâm lý, biết nên làm thế nào để đào móc nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng một con người ra, cũng có thể nắm chắc mức độ.

Vì thế anh điều một cuộn phim tuyệt mật ghi cảnh bắt cóc giết con tin chân thật tới, dùng hiệu ứng 3D chiếu cho Bùi Văn Văn coi, để cô ta tự
thân thể nghiệm đến tột cùng bắt cóc là chuyện đáng sợ cỡ nào.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ! Anh muốn ghi một dấu ấn khắc sâu trong
lòng cô ta, khiến cô ta chân chính hoảng sợ! Khiến từ nay về sau chỉ cần cô ta nghĩ đến hai chữ bắt cóc này là sợ hãi không thôi, theo đó cũng
sợ luôn cả anh!

Thật ra, muốn hủy hoại một người rất đơn giản, hôm qua Lục Diệp chỉ
cần hơi tăng mức độ ám thị sâu thêm một chút, phỏng chừng Bùi Văn Văn
hoàn toàn hỏng!

Có điều anh không thể, không phải anh lương thiện gì, làm đặc chủng
nhiều năm như vậy, hai chữ lương thiện sớm đã dứt duyên với Lục Diệp
rồi.

Đó là bởi vì nhà họ Lục và nhà họ Bùi quen thân nhiều năm như thế,
luôn giúp đỡ nhau tiến lên, anh không thể phớt lờ tình nghĩa hơn ba chục năm nay được.

Chần chừ thì chần chừ, rốt cuộc anh không thể không nhận điện thoại.

“Chuyện gì?” Lục Diệp nắm tay Vân Thường, vừa đi trở về vừa hỏi.

“Ra đây, chỗ cũ, anh muốn gặp chú.” Giọng Bùi Quân không hề khách
sáo, chẳng trêu đùa nói kháy như thường ngày nữa. Nói xong câu này, mặc
kệ Lục Diệp đồng ý hay không, tút một tiếng cắt điện thoại.

Lục Diệp dừng chân, lông mày chau thành một cục.

“Đi đi anh!” Lúc này, bỗng nhiên Vân Thường lay lay cánh tay Lục Diệp.

Lục Diệp làm cho cô cái gì cô biết cả, bất hòa giữa hai nhà cô cũng biết.

Tuy đều là người nhà họ Bùi nhưng Bùi Quân và Bùi Văn Văn là hai người khác nhau.

Với lại cô không phải đóa hoa trong nhà kính, tuy cuộc sống vất vả
khiến cô cất gai trên người đi, song cô vẫn sẽ đâm người, vẫn biết bảo
vệ mình.

Lục Diệp để tâm cô như vậy, cô rất vui song cũng không có nghĩa cô nguyện ý thấy anh vì cô mà bỏ qua những thứ trân quý khác.

Lục Diệp nghe xong quay đầu nhìn Vân Thường. Có lẽ mấy ngày nay được
mẹ anh vỗ béo, khí sắc Vân Thường rất tốt, khuôn mặt trắng hồng, nhìn
thấy được cả lông tơ bé li ti trên mặt, dưới ánh mặt trời chiếu rọi nhìn mơn mởn hấp dẫn.

Mắt cô hãy còn quấn một lớp gạc trắng, anh không nhìn thấy đôi mắt
hạnh long lanh song có thể tưởng tượng ra, nhất định là mắt cô mỉm cười, ánh mắt dịu dàng ấm lòng.

Sao lại thích cô thích đến mức này chứ? Lục Diệp tham lam nhìn Vân Thường, suy nghĩ.

Tình cảm thật là một điều kỳ lạ, lúc cô cao hứng anh cũng cao hứng
theo, cô khổ sở, anh hận không thể dâng mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời
này đến trước mặt cô, đổi lấy nụ cười của cô.

Không chấp nhận được người khác ức hiếp cô, không thể thấy cô bị ủy
khuất, cô rơi một giọt nước mắt là khoét tim anh một lỗ, bên trong tối
đen rót đầy gió lạnh.

Dường như tâm tình của mình đều bị một nụ cười một ánh mắt, cảm xúc
chợt vui chợt giận của cô dắt đi. Không cảm thấy sợ, ngược lại còn thích cảm giác này không thôi.

Lục Diệp đưa tay vuốt ve mặt Vân Thường, mặt cô mịn màng nõn nà, như
quả trứng gà luộc vừa bóc vỏ. Lục Diệp sờ chưa đã ghiền, dứt khoát ôm
luôn vào lòng, mặt dày mày dạn không buông tay.

Cử chỉ của anh làm Vân Thường ngớ người, phản ứng lại liền vòng hai
tay ôm lấy eo anh, hơi ngước lên, chọn một tư thế thật thuận tiện cho
anh sờ.

Dáng vẻ cô ngửa mặt cho anh mặc sức sờ lấy lòng thiếu tá Lục, cái tên mặt dày này được rèn dưới họng súng nên đương nhiên chẳng biết xấu hổ
là gì.

Vừa cúi đầu liền chiếm lấy mỗi Vân Thường, trằn trọc quấn quýt, hôn
nghiêm túc, ra sức, trong trong ngoài ngoài đều không bỏ qua. Xong rồi
còn quyến luyến liếm cánh môi ướt sũng của Vân Thường không chịu thôi.

Thật muốn, thật muốn thu nhỏ cô lại, mang theo bên mình từng giây từng phút, lúc nào muốn hôn muốn sờ cũng tìm thấy người!

Chẳng mấy khi thiếu tá Lục trẻ con một lần, giây lát sau sắc mặt lại
khó coi rụt lùi về một bước, nặng nề khụ một tiếng trong sự ngạc nhiên
của Vân Thường, bối rối nói: “Chúng ta về nhà.”

Nói rồi dắt Vân Thường vội vàng về phòng ngủ, tư thế đi đường nhìn sao cũng thấy mất tự nhiên…

Khụ khụ, mới sáng sớm, đàn ông không chịu nổi trêu chọc, thiếu tá Lục phát sầu, hung hăng chà xát người anh em đang phấn chấn của mình dưới
vòi hoa sen.

Bụng chửi thầm Bùi Quân, đồng thời cũng nảy ý xấu, vết thương của mình hẳn là không có vấn đề nhỉ, vậy tối nay…

Mặt Bùi Quân có vẻ tiều tụy, nhìn thấy Lục Diệp thì không nói một
lời, chỉ chộp lấy chai rượu trên bàn thảy vào lòng Lục Diệp, ý tứ khỏi
cần nói.

Lục Diệp cũng không già mồm, mở nắp uống với Bùi Quân, đến khi một
chai rượu chảy hết vào bụng, bấy giờ Bùi Quân mới lên tiếng: “Chú thật
là, làm cả nhà anh long trời lở đất.”

Lục Diệp nhướng mày nhìn anh.

Bùi Quân cười khổ “Bây giờ Văn Văn căn bản không dám ở một mình, cũng không dám ngủ, nhắm mắt lại là nói thấy người chết máu me đầm đìa, tối
nào mẹ anh cũng ở cùng nó, không dám rời một bước.”

“Làm sai thì phải bị trừng phạt.”

“A…” Mặt Bùi Quân đột nhiên đỏ rực, không biết do uống say hay do gì
khác, “Lục Diệp, lần này chú thật quá đáng. Mẹ anh đã kêu anh liên hệ
bác sĩ tâm lý, Văn Văn thật sự quá hoảng sợ rồi.”

Hai tay Lục Diệp bắt chéo, giọng nói bình thản, dường như không thấy
Bùi Quân thất thố “Vân Thường cũng rất hoảng, tối nào cũng phải ôm tớ
mới ngủ được.”

Thiếu tá Lục đã luyện bản lĩnh không biết xấu hổ tới đỉnh cao, rõ
ràng hễ lên giường là anh quấn lấy người ta, nhất định phải ôm Vân
Thường mới ngủ, thế mà bây giờ tỉnh bơ nói những lời này!

Có điều hiển nhiên câu này rất hữu dụng, Bùi Quân mới rồi kích động nháy mắt chẳng còn phát cáu được nữa.

Anh bực bội vò đầu, biết mình vô lý.

Hồi lâu tợp một hơi rượu, tự giễu: “Anh em bao nhiêu năm, thế mà anh không biết chú ác với người nhà thế đấy!”

Lục Diệp thản nhiên như cũ, không chịu yếu thế đốp lại: “Anh em bao
nhiêu năm, tớ cũng không biết cậu lại dung túng em gái mình làm hại
người nhà thế đấy.”

Lục Diệp không phải người ưa so đo, nhưng hễ đụng tới Vân Thường, anh liền giống một con sư tử phát giác nguy hiểm, nháy mắt sẽ vươn vuốt sắc nhọn, ai dám làm hại vợ anh thì hãy chuẩn bị sẵn sẽ bị anh giương vuốt
tát chết!

Bùi Quân nghẹn họng, thật ra trong lòng anh cũng chẳng trách Lục Diệp thật, dù sao em gái mình là cái dạng gì anh biết. Chẳng qua anh cứ muốn thắng võ mồm một tí, như vậy lòng mới dễ chịu đôi chút.

Không dè, Lục Diệp trước giờ không giỏi ăn nói bỗng nhiên như biến thành một người khác, không chịu nhường lấy một bước.

Bùi Quân thở dài. Thôi, chuyện này với Văn Văn mà nói có lẽ là chuyện tốt. Nếu con bé có thể vượt qua trở ngại lần này, nhất định sẽ thay da
đổi thịt. Nếu không vượt qua, cũng không trách được người khác, nói như
Lục Diệp là đáng đời.

Trút bỏ được gánh nặng tâm lý, Bùi Quân bỗng cảm thấy cả người nhẹ
tênh. Anh cầm chai rượu lên cụng mạnh với Lục Diệp, uống một hơi hết
sạch.

Lục Diệp kinh ngạc, nháy mắt hiểu được ý Bùi Quân. Anh cũng bắt chước Bùi Quân uống sạch rượu còn dư, mặt rốt cuộc thả lỏng mấy phần.

Sau này vẫn là anh em.