Sát Thủ Vương Phi

Chương 58: Hai Bức Thư Kì Lạ


Bước vào hoàng cung, sắt mặt của Phong Thần không khá hơn được. Hạ nhân
xung quanh chào cũng không dám, mắt nhìn mũi, mũi nhìn giày chờ hắn đi
đếm chỗ khác.

Đặt chân đến thượng thư phòng, không để thái giám
canh cửa vào trong bẩm báo, hắn đã nhanh chóng tiến vào. Bên trong, trên chiếc bàn không còn tấu sớ của đại thần mà tất cả đều ở dưới đất. Bút,
nghiên, than mực… đều nằm hỗn độn trên sàn.

Tiếp đó, thanh âm
chứa đầy lữa giận của Phong Minh cất lên:” Là ai thì cũng mau cút hết
cho trẫm!!” Phong Thần chậm rãi lên tiếng:” Lão huynh, rốt cuộc đã xảy
ra chuyện gì?”

Nghe thấy giọng của nhị đệ mình, Phong Minh cố nén lửa giận, ném đến cho hắn một tờ giấy hơi nhàu: Rồng thối, có giỏi thì
đi tìm lão nương đi! Ta đang ở

| -…… -.

|… —.– -.

Không giải được thì đừng cố! Cáo từ

Hắn sửng sốt nhìn vào những dấu chấm, dấu gạch ngang mà không có lấy một
manh mối nào. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy được gấp lại một
cách cẩn thận, đưa cho Phong Minh.

Hoàng thượng có chút nghi hoặc nhìn hắn, nhận tờ giấy rồi mở ra: ta sẽ cho ngươi chút nơi ta đang ở phải đi đường ốc

O U A O

O C S H

—–》 T A A Y

Ta chờ ngươi đến, Châu nhi.

Cả hai người đưa hai bức thư không hề có quy luật gì ra cho nhau xem. Nhìn những gợi ý, chữ nghĩa kì lạ rồi dấu gạch và dấu chấm không rõ nghĩa cả nữa ngày, Phong Minh cũng sai một tên thái giám đi tìm sứ giả chuyên
đến các nước khác để giao lưu học hỏi đến.

Không lâu sau, hai sứ
thần bước đến thượng thư phòng, bọn họ quỳ xuống hành lễ:” Tham kiến
hoàng thượng. Tham kiến vương gia.” Phất tay ý bảo bọn họ đứng dậy,
Phong Thần đưa hai bức thư chó bọn họ, giọng nói pha chút không kiên
nhẫn:” Mau mau giải mã hai bức thư này, chỉ cần có thể giải mã được, ta
vào hoàng thượng sẽ ban trọng thưởng!”Hai tên sứ thần mỗi người cầm một
bức thư, mở ra đọc. Được một lúc, một tên mở miệng:” Khởi bẩm vương gia, bức thư do vương phi để lại sử dụng loại kí tự ngôn ngữ của các quốc
gia ở phương Tây xa xôi. Nhưng, loại từ này vi thần chư thấy bao giờ.”

Tên còn lại cũng nói:” Khởi bẩm hoàng thượng, bức thư do hoàng hậu để lại
sử dụng tín hiệu của các dân tọc ở vùng sông núi. Thần cũng không thể
giải mã ngay được. Kính xin hoàng thượng cho chúng thần thêm ít thời
gian.”

Trầm mặc một lúc, Phong Minh cũng gật đầu:” Các ngươi có
ba ngày!” Hai tên sứ giả trờ về giải thư, căn phòng chỉ còn có hai
người.