Ta Đi Qua Thiên Sơn Vạn Thủy Cũng Chỉ Để Dừng Lại Bên Cạnh Chàng

Chương 4: Chương 4


Từng bước chân lại gần, dẫm lên tuyết khá êm. Ta cảm thấy con thỏ này nướng tới đây là quá ngon rồi, liền véo cái chân con thỏ. Há miệng thổi ra một hơi hàn khí cho cái đùi thỏ nguội bớt rồi đưa lên miệng cắn một miếng ngon lành. Vừa lúc đó đứa trẻ cũng đi tới nơi, chần chừ một lúc sau đó ngồi xuống. Ta liếc nhìn nó một cái rồi tiếp tục ăn thịt.

– Là tỷ đã cứu ta sao????- đứa trẻ đó dè dặt lên tiếng, giọng nói và thanh âm yếu ớt, trong trẻo non nớt vô cùng dễ nghe, tên tiểu tử này, không những có vẻ ngoài ưa nhìn mà giọng nói cũng hay không tả xiết.

Ta nghĩ, là ai cứu ai không hề quan trọng, huống hồ ta còn muốn ăn thịt nó, bây giờ mà nói chính tay ta cứu nó chẳng khác nào nói dối hay sao, lương tâm ta không cho phép. Dù sao cũng đã hơn ngàn tuổi rồi, lừa một đứa trẻ con thật chẳng vinh quang gì.

Ta mở miệng, định nói “ Không phải”.

Đột nhiên trong đầu lướt qua một suy nghĩ, từ rất lâu rất lâu về trước, ta có nghe qua một đạo lý nơi phàm trần vẫn hay nhắc đến, đó là đã có ơn thì phải trả.

Lúc ta thấy tên tiểu tử này ở bên rìa kết giới, tình trạng của nó cũng chẳng phải là tốt đẹp gì, ở trong một nơi lạnh lẽo và băng giá như vậy, không lâu sau không chết rét thì cũng chết đói, huống hồ nó là do ta đưa về, tắm rửa trị liệu vết thương cho, ta còn có ý định sẽ giúp nó giải trừ chất độc của Dược Phược trong cơ thể nữa ( Mặc dù sau khi giải xong cuối cùng ta cũng ăn thịt nó), nói tóm lại ta cũng có công, không nhiều thì ít, thế vẫn gọi là nó mang ơn của ta. Mà đã có ơn thì phải trả chứ, ta không đắn đo, nói:

– Phải, là ta cứu ngươi, theo đạo lý của thường nhân, có ơn tất báo, ngươi hãy lấy thân báo đáp ta đi.

Ta đâu có đòi hỏi nhiều đâu, dù sao nếu nó không lấy thân “báo đáp” ta, thì cuối cùng cũng chết vì chất độc của Phược Dược độc dược thôi, vậy thì hãy dâng hiến thân mình cho ta ăn thịt, như thế chết đi cũng không hoàn toàn lãng phí.

Ta vừa dứt lời, khuôn mặt non nớt của cậu bé thoáng sững sờ, rồi dần dần ửng đỏ, ta không hiểu tại sao nó lại đỏ mặt, cứ nghĩ là nó sợ chết. Nhưng nếu là sợ bị ta ăn thịt, thì mặt phải tái mét chứ tại sao lại ửng hồng? Ta ngẫm nghĩ, nhưng nghĩ mãi mà không ra, nên thôi cũng lười chẳng tốn công đoán nữa. Thằng bé im lặng một lúc, miệng lẩm bẩm cái gì đó nhưng ta nghe không rõ, cũng chẳng buồn đoán xem nó nói cái gì, đưa miếng thịt lên miệng cắn thêm một miếng nữa, thịt thật là ngon, vừa mền vừa ngọt.

Đống lửa lép bép cháy, kêu lên những tiếng tách tách vô cùng vui tai, ánh trăng tran hòa, tuyết rơi lấp lánh, ta bỗng cảm thấy vui vui trong lòng, lâu lắm rồi mới cảm thấy có chút ấm áp chảy vào trong tâm. Hóa ra, có thịt ngon để ăn lại hạnh phúc như thế. Hoặc cũng là vì, lâu lắm rồi mới có người nói chuyện, tâm trạng khởi sắc cũng là chuyện bình thường

– Đây không phải là đỉnh Trúc Chi Diệp Tỏa sao????- đứa trẻ lên tiếng hỏi, khuôn mặt đã bớt ửng hồng, bày ra điệu bộ chín chắn nói chuyện với ta.

Trúc Chi Diệp Tỏa là một ngọn núi tràn đầy tiên khí, là nơi tu tiên. Ồ, mới đầu ta cũng chẳng biết đó là nơi nào đâu, ngày ngày ta vẫn hay ngồi trên mỏn đá ngắm nhìn thế gian, thấy được nhiều thứ, nghe được nhiều điều. Diệp Tỏa Sơn cũng đã từng nghe nhắc tới đôi lần. Tên tiểu tử này muốn lên Diệp Tỏa sơn, chẳng lẽ lại muốn tu tiên???

Nó hỏi như vậy, ta mới chợt nhớ ra một điều, tại sao một đứa trẻ con lại một mình leo lên đỉnh núi treo leo hiểm trở đầy nguy hiểm này, lí do là gì đây.

Ta từ cảm thấy có chút thích thú chuyển sang phòng bị:

– Ngươi muốn lên núi làm gì?

Đúng như ta dự đoán, đứa bé nói nó muốn lên núi tu tiên. Nơi đây là Bạch Sơn, đứa trẻ non dại này lại có thể nhầm lẫn một cách nghiêm trọng như vậy, đúng là quá ngốc mà. Hoặc cũng có thể, do trên đường gặp phải yêu ma, bị chúng quỷ dẫn đường nên mới nhầm lẫn phương hướng, một đứa bé hỉ mũi còn chưa sạch, lại dám một mình mò lên đỉnh núi Diệp Tỏa, cả quãng đường đi không biết đã gặp phải bao nhiêu yêu ma quỷ quái rồi, vậy mà vẫn còn giữ được mạng. Đúng là mạng lớn mà, thật đáng tiếc rằng, nó không chết vì yêu nghiệt, mà lại xui xẻo dẫn xác tới nơi đây.

Sau đó nó hỏi ta, có biết đường đến Trúc Chi Diệp Tỏa hay không, ta có biết, ta cũng tốt bụng chỉ cho nó đường đi. Chỉ đường là một chuyện, còn việc nó có tìm được đường đến đó hay không, lại là một điều hoàn toàn khác. Bản thân ta biết rõ đứa trẻ non nớt này không thể đi đâu quá xa kết giới, thế nên mới tốt bụng nhắc cho nó đường đi, làm cho tròn khái niệm có vấn có đáp.

Vừa nghe thấy ta chỉ đường xong, đứa trẻ đó đã đứng lên, phủi phủi đám tuyết bám trên người, lúc này ta mới để ý, quần áo của nó rất chỉnh tề, lại nai nịt những thứ đồ mà trước đó ta đã thay nó cởi ra. Ta chớp chớp đôi mắt nhìn nó. Thằng bé quay lại, trầm giọng nói với ta:

– Thời gian có hạn, ta e là không ở lại đây lâu được, phải lên đường luôn mới kịp. Xin cáo từ…- nói xong rồi dẫm lên nền tuyết bước đi. Ta cảm thấy, đứa trẻ này đúng là đã được dạy dỗ rất kĩ càng, nên mới có phong thái đường hoàng như vậy. Ta cũng không có ý định cấm cản nó, quay mặt lại tiếp tục ăn thịt, rồi tu thêm một ngụm rượu, mùi hương của thịt với rượu quyện vào nhau, đúng là khiến người ta không khỏi thèm thuồng thỏa mãn, con thỏ này thật là béo và chắc thịt.

Bước được mấy bước, bỗng dưng thằng bé đó dừng lại, ta nghe thấy giọng nói lí nhí của nó vang lên trên đầu:

– Ơn cứu mạng….- dừng lại một lúc, nó lại nói tiếp- Sau này nhất định sẽ báo đáp.

Ta không để tâm lắm, chỉ nghe thấy tiếng bước chân xa dần. Ta ngước mắt nhìn lên, thầm đếm từ một đến ba, quả nhiên thằng bé đột ngột rên lên một tiếng rồi khụy xuống. Chẳng phải trước đó ta đã từng nói, người bị trúng độc của Phược Dược tứ chi sẽ run rẩy, mất sức hay sao? Vừa rồi ta mới chỉ kìm hãm độc tố để nó khỏi mạnh hơn mà thôi. Bây giờ đau đớn cũng là điều dễ hiểu.

– Ngươi bị trúng độc, trong thời gian tới cơn đau này sẽ thường xuyên gặp phải…- ta chưa nói hết câu, tên tiểu tử đó đã run giọng lên tiếng.

– Sẽ chết sao????

Đúng là bất lịch sự, ta thầm mắng, nhưng cảm thấy một tên nhóc bị đau đớn tới nỗi người run lên bần bật, giọng nói cũng ngắt quãng rặn mãi mới ra một chữ thì cũng hơi xót xa.

Ta trước đây cũng đã bị trúng độc một lần, do khi đó còn ngây thơ không hiểu chuyện, đã từng cảm nhận được cơn đau tê tâm liệt phế mà loại cổ độc đó gây ra, cũng may sau đó đã được chữa trị khỏi. Chỉ có điều, người đã từng mắc phải loại độc đó, nếu còn bị gai nhọn của Phược Dược đâm trúng một lần nữa, sẽ vô phương cứu chữa, chết bất đắc kì tử.

Đó chính là lí do tại sao ta lại kiêng kị nó đến thế.

– Ta có thể chữa trị cho ngươi, tạm thời cứ như vậy đi đã, chỉ là sau khi độc tố được giải hết..- ta lại chưa nói hết câu của mình ,đã nghe thấy tiếng “bộp”, ta ức chế quay sang nhìn, thì thấy tên tiểu tử đó đã nằm gục xuống tuyết bất tỉnh. Ta nghiến răng nghiến lợi, nói nốt phần cuối cùng của câu nói- ngươi nhất định phải lấy thân báo đáp ta…