Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 10


“Sở công tử không cần khẩn trương, tiểu nữ không có ý muốn Sở công tử phải chịu trách nhiệm!” Thấy Sở Lăng Húc không nói lời nào, Tiết U Nhiễm khoát khoát tay, giống như không chút cần thiết nói.

“Tại hạ không có ý này, tại hạ…” Mặc dù chuyện xảy ra có nguyên nhân, nhưng hắn xác thực là đã mạo phạm Tiết tiểu thư. Sở Lăng Húc muốn nói gì đó, nhưng là cái gì cũng không nói ra được. Vũ Sắt, hắn nhất định phải chịu trách nhiệm với Vũ Sắt.

Phu quân ngu ngốc khẳng định là lại đang nghĩ đến Tiêu Vũ Sắt, thật là không dễ chơi. Nhìn vẻ mặt khó xử của Sở Lăng Húc lần nữa quay về vẻ từ chối người ngoài ngàn dặm, Tiết U Nhiễm không thể làm gì khác liền thở dài một cái. Chính là một lần ngoài ý muốn, căn bản là không cách nào nhiễu loạn tâm của Sở gia đương gia, ai!

“Mọi việc đều phải cẩn thận, Tiết tiểu thư phải chú ý nhiều hơn mới phải.” Nhớ đến Vũ Sắt, Sở Lăng Húc tất nhiên là không có dự định cùng Tiết U Nhiễm dính dáng nhiều hơn. Nhưng khi nhìn Tiết U Nhiễm hơi cúi đầu suy nghĩ, không nói thêm gì nữa, Sở Lăng Húc lại thốt lên một câu dặn dò.

“Ừ, đa tạ Sở công tử quan tâm.” Hăng hái gật đầu, Tiết U Nhiễm cười vui vẻ. Sở Lăng Húc, bản Quận chúa đối với chàng mà nói vẫn có chút đặc biệt, phải không? Nhìn như ôn hòa, kỳ thực xa cách chàng cũng không quan tâm đến người xa lạ a!

Nụ cười rực rỡ của Tiết U Nhiễm cứ như vậy đi vào mắt, vào trái tim không chút đề phòng của Sở Lăng Húc. Sau lưng tay phải nắm chặt hơn, Sở Lăng Húc cái gì cũng không nói, cái gì cũng không thể nói.

Băng dày ba thước, không phải là một ngày lạnh. Tính tình của Sở Lăng Húc Tiết U Nhiễm cực kỳ hiểu rõ, cho nên nàng không vội. Xoay người, tiếp tục đi về phía Bích Ba Đình.

“Tề Phong, ta không nhìn lầm chứ? Quận chúa nàng, nàng…” Sốt ruột kéo Tề Phong bên cạnh, Tư Nguyệt có chút rối loạn. Quận chúa nhà nàng và Sở công tử vừa rồi lại có thể ôm nhau? Tư Nguyệt vẫn luôn không hiểu vì sao Quận chúa lại bảo nàng hỏi thăm Sở công tử, lúc này nàng giống như đã hiểu một chút.

“Ngoài ý muốn.” Nhìn tay nhỏ bé của Tư Nguyệt đang kéo cánh tay mình, Tề Phong lạnh lùng phun ra hai chữ.

“Đúng vậy, ngoài ý muốn, chẳng qua là ngoài ý muốn mà thôi. Ta không thể nghĩ linh tinh, chuyện gì cũng không có. Sở công tử chẳng qua là cứu Quận chúa của chúng ta mà thôi.” Tư Nguyệt liều mạng thuyết phục mình đừng nghĩ nhiều. Sở công tử đã có người trong lòng, Quận chúa nhà nàng cũng biết. Không có việc gì, tuyệt đối sẽ không có chuyện.

“Đuổi theo.” Tề Phong phát hiện Tư Nguyệt này nhiều lúc rất ngốc. Chuyện của chủ tử, chủ tử sẽ tự xử lý. Nàng một tỳ nữ quản nhiều như vậy làm gì?

Nửa khắc đồng hồ sau, Bích Ba Đình cuối cùng cũng xuất hiện ở trước mắt Tiết U Nhiễm. Không ngoài dự đoán, nơi này cỏ dài chim bay đúng là một nơi tốt, đâu đâu cũng thấy màu xanh biếc làm cho lòng người ta thả lỏng. Ngồi ở trong đình, Tiết U Nhiễm vừa thưởng thức cảnh đẹp, vừa quan sát Sở Lăng Húc đứng ở cách đó không xa.

Sở Lăng Húc nói, nam nữ khác biệt, không nên ngồi chung trong một đình. Vì vậy, nàng ngồi ở trong đình. Mà hắn, đứng ở bên ngoài đình. Được rồi, bây giờ trong lòng Sở Lăng Húc chỉ có một Tiêu Vũ Sắt, muốn phân chia giới hạn với nàng cũng là bình thường. Tiết U Nhiễm tự nhận mình hết sức hiểu đạo lý, cho nên nàng tạm thời không cùng hắn so đo.

Nhưng mà, có một chuyện nhất định vẫn phải làm. Tiết U Nhiễm không nói một câu đứng dậy, đi tới bên bụi cỏ. Ngồi xổm xuống, bắt đầu tìm kiếm tỉ mỉ.

“Tiết tiểu thư, tiểu thư đang tìm cái gì ở đây?” Nghi hoặc nhìn Tiết U Nhiễm đang đứng bên bụi cỏ, Sở Lăng Húc mở miệng hỏi.

“Sở công tử có thể bện châu chấu cỏ không? Tiểu nữ từng có một con châu chấu cỏ, nhưng mà bây giờ không tìm thấy.” Ngẩng đầu lên, Tiết U Nhiễm điềm đạm đáng yêu nói. Kiếp trước, Sở Lăng Húc đã từng đưa cho nàng một con châu chấu cỏ tự tay hắn bện. Nhưng là nàng chướng mắt, tiện tay vứt xuống một bên không thèm để ý đến. Cho đến sau khi nàng chết, lần nữa nhìn thấy một con châu chấu cỏ giống như đã từng quen biết trong tay Sở Lăng Húc , nàng mới biết con châu chấu bị nàng tiện tay vứt đi được Sở Lăng Húc lặng lẽ nhặt về…

“Châu chấu cỏ? Tại hạ cho là tiểu hài tử mới thích vật này.” Sở Lăng Húc sửng sốt, thì thầm nói.

“Làm sao sẽ? Tiểu nữ rất thích a! Cho nên nếu Sở công tử biết làm, có thể đưa cho tiểu nữ một con hay không?” Châu chấu cỏ, đúng là đồ mà tiểu hài tử mới có thể thích. Nhưng mà, chỉ cần là hắn đưa, nàng đều thích.

Nghe được Tiết U Nhiễm yêu cầu, Sở Lăng Húc có chút do dự. Hắn rất ít đưa lễ vật cho cô nương gia. Cho dù là Vũ Sắt, hắn cũng rất ít đưa lễ vật. Rất nhiều lần đều là bà nội chuẩn bị lễ vật, trực tiếp phái người lấy danh nghĩa của hắn đưa cho Vũ Sắt.

Vòng ngọc lần trước cũng chỉ là một trong số lễ vật không nhiều lắm hắn tự mình đưa cho Vũ Sắt. Bởi vì trong lòng áy náy với Vũ Sắt, cho nên hắn mới có thể ra mặt xin Tiết U Nhiễm đem vòng ngọc để lại cho Vũ Sắt. Mà trước mắt, đưa cho Tiết tiểu thư giống như không ổn.

“Cũng chỉ là một con châu chấu mà thôi, Sở công tử sẽ không hẹp hòi không muốn đưa chứ?” Biết Sở Lăng Húc cũng không dễ dàng tặng đồ cho cô nương gia, Tiết U Nhiễm nâng lên khuôn mặt tươi cười, lấy lòng nói. Muốn trách cũng chỉ có thể trách đời trước nàng không biết quý trọng, đời này, nàng chỉ có thể từ từ tranh thủ.

Nhìn ánh mắt chờ đợi của Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc thỏa hiệp. Đúng vậy, cũng chỉ là một con châu chấu mà thôi. Đưa thì đưa đi! Nghĩ như vậy Sở Lăng Húc đi đến bên cạnh một gốc cây dừa, lấy xuống một cái lá dừa, bắt đầu bện châu chấu.

Hóa ra là ở trên cây, không phải ở trong bụi cỏ! Nàng đã nghĩ làm sao lại không tìm được trong trí nhớ cái loại cỏ đó đây! Tiết U Nhiễm đứng ở bên bụi cỏ, cũng không nhúc nhích nhìn động tác của Sở Lăng Húc.

Chỉ chốc lát sau, một con châu chấu đã thành hình xuất hiện ở trước mắt Tiết U Nhiễm. Cũng không nhiều lời, Sở Lăng Húc trực tiếp đưa châu chấu cỏ cho Tiết U Nhiễm đang ngồi xổm trên mặt đất.

“Sở công tử đã từng đưa châu chấu cỏ cho vị cô nương mua vòng ngọc kia chưa?” Vui vẻ nhận lấy châu chấu cỏ, Tiết U Nhiễm thuận miệng hỏi. Không thể không thừa nhận, nàng vẫn rất để ý quan hệ giữa phu quân và Tiêu Vũ Sắt.

Lắc đầu một cái, Sở Lăng Húc nhẹ nhàng nói: “Vũ Sắt không thích những vật nhỏ này.”

“Vị cô nương kia nhìn qua hẳn là thích nữ nhi gia gì đó hơn, ví dụ như vòng ngọc.” Nghe được đáp án hài lòng, Tiết U Nhiễm bất lộ thanh sắc đi theo gật đầu. Tiêu Vũ Sắt và nàng tất nhiên không giống nhau. Kiếp trước nàng không thèm để ý con châu chấu kia là vì lòng của nàng không ở trên người Sở Lăng Húc, không liên quan đến việc đồ nặng hay nhẹ. Mà Tiêu Vũ Sắt nữ nhân kia muốn mưu toan leo lên quyền quý hoàn toàn nhìn không vừa mắt bất kỳ thứ gì không đáng tiền, không liên quan đồ lớn hay nhỏ. Dĩ nhiên, tranh đoạt với người khác là ngoại lệ. Ví dụ chuyện vòng ngọc lần trước…

“Tiết tiểu thư, Vũ Sắt lần trước không phải cố ý cùng tiểu thư tranh đoạt. Muội ấy thật sự thích cái vòng ngọc kia, mới có thể thất lễ. Tại hạ lần nữa thay muội ấy nói xin lỗi.” Nhắc tới vòng ngọc, Sở Lăng Húc thay Tiêu Vũ Sắt giải thích.

“Chuyện vòng ngọc, không cần nhắc lại. Hôm nay Sở công tử cùng tiểu nữ đi đến Bích Ba Đình, đã là bồi thường lại. Hơn nữa, Sở công tử đã cứu tiểu nữ, vừa rồi còn tặng tiểu nữ một con châu chấu đáng yêu như vậy.” Lắc lư châu chấu cỏ trong tay, Tiết U Nhiễm độ lượng giữ lại ấn tượng tốt. Phu quân nhà mình ghét nhất là nữ tử không độ lượng.

“Một cái nhấc tay, chữ cứu không dám nhận.” Đối với việc Tiết U Nhiễm cảm kích, Sở Lăng Húc khiêm tốn trả lời. Ngay sau đó xoay người, không nhìn Tiết U Nhiễm nữa.

Phu quân đang xấu hổ sao? Nhìn Sở Lăng Húc đang đưa lưng về phía mình, Tiết U Nhiễm ngồi xổm trên đất bừng tỉnh đại ngộ. Cũng phải, hắn vừa rồi chính là ôm nàng. Nếu không phải vì có Tiêu Vũ Sắt, nàng nhất định phải mượn chuyện này đổ thừa cho hắn. Cũng không tin hắn dám không chịu trách nhiệm!

“Tiểu thư, canh giờ không còn sớm, chúng ta nên trở về rồi!” Tư Nguyệt không muốn đến đây quấy rầy Quận chúa nhà nàng. Nhưng là sắc trời dần tối, nếu không trở về sẽ bị Vương phi phát hiện.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, Tiết U Nhiễm thầm than một hơi. Thật vất vả mới cùng phu quân gặp mặt một lần, nhanh như vậy đã phải trở về. Nàng rất không muốn a!

“Tiểu thư…” Quận chúa không lên tiếng trả lời, Tư Nguyệt không thể làm gì khác hơn là mở miệng hô lần nữa.

“Tư Nguyệt, lỗ tai của ta rất tốt, không cần phải lớn tiếng như vậy!” Bất mãn oán trách một câu, Tiết U Nhiễm đột nhiên đứng dậy. Nhưng là Tiết U Nhiễm lại quên, ngồi xổm quá lâu, đột nhiên đứng dậy sẽ bị choáng đầu. Vì vậy, trước mắt Tiết U Nhiễm tối sầm, thân thể lắc lư, lảo đảo muốn ngã.

“Cẩn thận.” Không hiểu Tiết U Nhiễm vì sao không trả lời Sở Lăng Húc quay người lại thì thấy Tiết U Nhiễm muốn ngã xuống, liền vội vàng tiến lên từng bước, hai tay ôm lấy thân thể Tiết U Nhiễm.

Cư nhiên lại được phu quân nhà mình ôm? Tiết U Nhiễm choáng váng trong đầu chỉ còn lại một cái ý niệm như vậy. Lại được ôm, vậy nàng cũng không khách khí. Rúc vào trong ngực Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm đem toàn bộ trọng tâm cơ thể giao cho Sở Lăng Húc.

“Sao vậy? Có thoải mái hay không? Ngồi xổm lâu như vậy, vì sao lại đột nhiên đứng dậy? Lần sau không được lại như vậy.” Cảm giác được Tiết U Nhiễm dựa vào, Sở Lăng Húc vừa quan tâm vừa trách cứ. Nữ tử này tại sao lại không biết chăm sóc mình như vậy? Chỉ trong thời gian ngắn, nàng đã luôn xảy ra vấn đề, làm cho hắn cũng kinh hồn bạt vía theo.

“Người ta không chú ý mà! Lần sau không dám.” Bị phu quân nhà mình trách cứ, Tiết U Nhiễm đầu óc mơ màng theo bản năng nũng nịu lên tiếng. Nàng từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, thân thể mảnh mai. Huynh trưởng đại nhân thường dặn dò nàng không thể làm theo cảm tính, chỉ là hôm nay nàng không cẩn thận quên mất.

Tiết U Nhiễm mềm mại lên tiếng, Sở Lăng Húc mới phát hiện hành động cùng giọng điệu của mình không đúng. Nữ tử trong ngực không có bất cứ quan hệ gì với hắn, tại sao hắn có thể trách cứ nàng? Chính là Vũ Sắt có lúc không đúng, hắn mặc dù không vui, nhưng cũng chưa từng trách cứ qua.

“Thật choáng váng…” Vùi ở trong ngực Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm tiếp tục mềm mại hô. Dù sao cũng đã nũng nịu, vậy thì làm càn một lần cho đủ đi! Không đúng, mình không làm nũng với phu quân của mình, thì làm nũng với ai?

Vốn là chuẩn bị đẩy Tiết U Nhiễm ra Sở Lăng Húc nghe vậy dừng lại. Nàng giống như thật sự không thoải mái. Nếu như đẩy ra, quá không có tình người. Nhưng là không đẩy ra, lại không hợp lẽ thường. Bỗng nhiên nhớ tới tỳ nữ của Tiết U Nhiễm vẫn đi theo sau lưng, Sở Lăng Húc vội vàng nhìn về phía Tư Nguyệt đứng, chuẩn bị gọi Tư Nguyệt đến đây dìu tiểu thư nhà nàng.

Đáng tiếc, lúc này Sở Lăng Húc mới nhớ tới Tư Nguyệt đã quá muộn. Tư Nguyệt rất không tình nguyện đã sớm bị Tề Phong kéo đến nơi xa đứng. Cho nên, Sở Lăng Húc thấy một bụi cỏ không bóng người.

Không tìm được Tư Nguyệt, Sở Lăng Húc cũng không thể làm gì, rất ôn hòa hỏi giai nhân trong ngực: “Còn choáng váng hay không? Ta đỡ cô nương đi vào trong đình ngồi một lát có được hay không?”

“Không muốn.” Nhẹ nhàng cọ cọ lồng ngực ấm áp của phu quân nhà mình, Tiết U Nhiễm không chút nghĩ ngợi nói cự tuyệt. Thật ra thì bây giờ nàng đã không còn choáng váng, nhưng là nàng không muốn bỏ qua cơ hội thân cận với Sở Lăng Húc.

“Vẫn còn choáng váng?” Giai nhân trong ngực giống như một tiểu hài tử, Sở Lăng Húc tốt tính hỏi.

“Ừ.” Buồn rầu trở về một chữ, Tiết U Nhiễm nâng lên hai tay, ôm eo Sở Lăng Húc.