Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 15


Từ trước đến nay thư phòng của Sở Lăng Húc là địa phương mà những người không có nhiệm vụ không thể tùy ý tiến vào. Tiêu Vũ Sắt vừa đi đến bên ngoài thư phòng, liền bị Sở Thạch ngăn lại.

Biết Sở Thạch tính tình không dễ thông suốt, Tiêu Vũ Sắt thử cùng Sở Thạch khai thông: “Sở Thạch, Húc ca ca có ở bên trong không? Ta muốn gặp huynh ấy!”

“Chủ tử ở bên trong, nhưng là Tiêu tiểu thư không thể đi vào.” Chủ tử chưa bào giờ nói qua có thể để Tiêu tiểu thư ra vào thư phòng, sở Thạch tận trung tuân theo chức vụ nói.

“Sở Thạch, ngươi tránh ra cho ta. Tiêu tiểu thư, ngài đến rồi? Mau mời vào!” Sở Bạch vừa mở cửa thư phòng ra liền thấy Tiêu Vũ Sắt đứng ở ngoài, vội vàng nghiêng mình nhường cho Tiêu Vũ Sắt đi vào, thuận tiện hung hăng trừng mắt nhìn Sở Thạch một cái. Chủ tử nhà mình tìm thê tử dễ dàng sao? Sở Thạch con ở chỗ này phá rối cái gì?

“Ừ.” Không tiếp tục để ý đến Sở Thạch ở một bên mặt đen lại, Tiêu Vũ Sắt ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào thư phòng của Sở Lăng Húc. Đây là lần đầu tiên nàng bước vào nơi riêng tư của Sở Lăng Húc, trong lòng không khỏi có chút tự đắc. Cũng chỉ là một thị vệ nho nhỏ, cũng dám ngăn nàng sao?

“Húc ca ca, huynh đang bận sao? Bà nội bảo Vũ Sắt đến đây cùng Húc ca ca trò chuyện. Vũ Sắt có quấy rầy Húc ca ca hay không?” Trong miệng nói quấy rầy, nhưng Tiêu Vũ Sắt không có một chút tính toán muốn rời đi. Có một số việc, nàng vẫn còn đang trong do dự, vẫn không cách nào dứt khoát hạ quyết tâm làm quyết định.

“Sẽ không. Vũ Sắt muốn nói cái gì?” Thả sổ sách trong tay xuống, Sở Lăng Húc ngẩng đầu lên hỏi. Trong lòng bất đắc dĩ đến tốt cùng, bà nội thật đúng là thích lo nghĩ mù quáng.

“A? Húc ca ca, đây là cái gì?” Đuôi mắt thấy vòng ngọc đặt ở trên bàn, không kịp trả lời Sở Lăng Húc Tiêu Vũ Sắt sợ hãi than lên tiếng. Chiếc vòng ngọc kia nàng chưa từng thấy qua, vừa thấy đúng là thượng phẩm.

Không ngờ đến Vũ Sắt thế nhưng liếc mắt liền thấy vòng ngọc mà Tiết U Nhiễm để lại cho mình, sắc mặt Sở Lăng Húc có chút lúng túng, giải thích: “Đây là một vị bằng hữu tạm thời để ở chỗ ta. Mấy ngày nữa sẽ đến lấy lại.”

“Bằng hữu? Vị bằng hữu kia của Húc ca ca thế nhưng mạnh tay như vậy, mua vòng ngọc trân quý như thế?” Vòng ngọc trên bàn sách cũng không phải vật bình thường, Tiêu Vũ Sắt trong lòng tràn đầy khát vọng. Chiếc vòng ngọc này sẽ không phải là kinh hỉ mà Húc ca ca chuẩn bị đưa cho nàng chứ? Nghĩ như vậy Tiêu Vũ Sắt không chút do dự vươn tay, chuẩn bị cầm lên chiếc vòng ngọc tỉ mỉ đánh giá.

Hiểu rõ Vũ Sắt cầm cái gì đó liền khó có thể lấy về, Sở Lăng Húc vượt trước một bước cầm lấy vòng ngọc ở trên bàn cầm ở trong tay. Sau đó, mặt nghiêm túc nhìn Tiêu Vũ Sắt nói: “Vũ Sắt, cái vòng ngọc này không thể cho muội. Nếu muội muốn vòng ngọc, ngày mai đi Ngọc Hiên các chọn mấy kiểu là được.”

Ngọc Hiên các là sau khi Sở Lăng Húc tiếp nhận Sở gia mới khai trương, buôn bán rất là thịnh vượng. Ngọc sức* bên trong Ngọc Hiên các đều là ngọc trong thượng phẩm, rất nhiều phu nhân và tiểu thư nhà giàu có ở Tuyên Thành đều thích đi Ngọc Hiên các mua ngọc sức.

(*) Ngọc sức: Trang sức làm bằng ngọc.

“Không muốn. Muội chỉ thích cái vòng ngọc này.” Ngọc Hiên các không phải là nàng chưa từng đi qua. Nơi đó này nọ mặc dù rất tốt, nhưng lại so ra kém cái vòng ngọc trong tay Sở Lăng Húc. Nhìn chiếc vòng kia trong suốt sáng bóng, những thứ ngọc phẩm ở Ngọc Hiên các kia so ra tuyệt đối không chỉ kém một chút.

“Vũ Sắt, cái vòng ngọc này có chủ nhân khác. Vốn cũng không thuộc về đồ của ta đương nhiên không thể cho muội.” Sở Lăng Húc biết Tiêu Vũ Sắt thích trân phẩm, nhưng mà không nghĩ tới nàng sẽ ham muốn đồ không thuộc về nàng.

“Húc ca ca, trước kia chỉ cần Vũ Sắt coi trọng gì đó, huynh cũng sẽ đưa cho Vũ Sắt.” Thấy thái độ kiên quyết của Sở Lăng Húc, Tiêu Vũ Sắt có chút tủi thân nói. Sở gia không thiếu bạc, hễ là nàng coi trọng thứ gì đó ở Sở gia, Sở Lăng Húc cũng sẽ không thèm để ý đưa cho nàng.

Bởi vì mỗi lần muội coi trọng gì đó đều là trước đó bà nội đã chuẩn bị xong rồi cho muội chọn. Mặc dù mỗi lần muội đều chọn thứ tốt nhất, nhưng là Sở gia sẽ không để ý chút vật nhỏ này, đương nhiên cũng sẽ mặc cho muội lấy đi. Sở Lăng Húc không muốn cùng Tiêu Vũ Sắt giải thích quá nhiều, chẳng qua là cố chấp tiếp tục nói: “Vũ Sắt, cái khác đều có thể cho muội, nhưng cái này không thể cho muội.”

“Tại sao? Cũng chỉ là một cái vòng ngọc thôi mà! Húc ca ca lúc bằng hữu của Húc ca ca lấy lại vòng ngọc, Húc ca ca đưa hắn bạc không được sao?” Tiêu Vũ Sắt rất là đương nhiên nói. Theo ý nàng, chỉ cần Sở gia nguyện ý ra bạc, lấy được cái vòng ngọc này tuyệt đối không là vấn đề.

“Không phải vấn đề về bạc. Chủ nhân của cái vòng ngọc này không thiếu bạc, cũng thấy chướng mắt bạc.” Trên cổ đeo ngọc oa nhi mà Tiết U Nhiễm đưa cho hắn, Sở Lăng Húc cố gắng cùng Tiêu Vũ Sắt nói đạo lý. Lúc này hắn bỗng nhiên thấy vạn phần may mắn bởi vì mình thật rất yêu thích ngọc oa nhi, trước khi rời khỏi phòng bao ở Khách Duyệt Lâu hắn đã đeo lên cổ. Nếu không, nhìn tư thế trước mắt, sợ là Vũ Sắt tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngọc oa nhi còn trân quý hơn vòng ngọc này.

“Vậy ý của Húc ca ca chính là không cho muội?” Vẻ mặt thất vọng nhìn Sở Lăng Húc, trong lòng Tiêu Vũ Sắt bắt đầu có quyết định. Nàng vẫn tham luyến tất cả dung túng mà Sở Lăng Húc đối với nàng trong hai năm qua, cho nên mới chậm chạp không có làm ra lựa chọn. Dĩ vãng, chỉ cần là nàng thích gì đó, Sở Lăng Húc cũng sẽ không nói hai lời trực tiếp đưa cho nàng. Chẳng qua là không nghĩ đến hôm nay đụng phải vòng ngọc trân quý hơn, hắn cư nhiên lại không bỏ được…..

“Đúng, không thể cho muội.” Nhìn ra chấm dứt trong mắt Tiêu Vũ Sắt, nhưng Sở Lăng Húc cũng không định nhượng bộ. Cũng chỉ là cái vòng ngọc trân quý hơn so với những vật đã tặng trước mà thôi, đã dễ dàng dò xét ra tính cách thật của nàng sao?

Nhìn bóng lưng rời đi của Tiêu Vũ Sắt, trong lòng Sở Lăng Húc đột nhiên có cảm giác giống như là trút được gánh nặng. Cùng ngày, trước sau nhìn thấy bóng lưng của hai nữ tử, nhưng là cảm giác hoàn toàn khác nhau. Nắm thật chặt vòng ngọc trong tay, lúc này Sở Lăng Húc chợt có loại xúc động rất muốn gặp Tiết U Nhiễm. Nàng bây giờ, đang làm gì vậy?

Cẩn thận nghĩ lại, Tiết U Nhiễm xuất hiện chẳng những phá vỡ nguyên tắc hắn kiên trì nhiều năm, lại cũng ngoài ý muốn phá vỡ khốn cục trong lòng hắn. Năm ngày sau lúc gặp lại, hắn giống như cũng nên cám ơn nàng thật tốt mới được.

“Húc tiểu tử, cháu đi ra cho ta. Chuyện gì xảy ra? Vũ Sắt làm sao khóc? Có phải cháu làm con bé tức giận hay không? Còn không mau đi đem con bé dỗ trở lại cho ta!” Sở lão thái thái vừa trách móc vừa đi đến đây.

Ai! Lại là một hồi đau khổ đến a! Đem vòng ngọc trong tay đặt vào trong ngực, bảo đảm sẽ không lại bị người thấy. Sở Lăng Húc đứng dậy ra khỏi thư phòng, nghênh đón Sở lão thái quân.

“Nói cách khác, Vũ Sắt nhìn trúng một vật mà bằng hữu của cháu đặt ở chỗ này. Cháu không cho, cho nên Vũ Sắt tức giận?” Nghe cháu trai giải thích xong, Sở lão thái thái có chút không dám tin hỏi. Vũ Sắt cũng không phải là người hẹp hòi như vậy….

“Bà nội, không pải là cháu trai không muốn đưa cho Vũ Sắt. Chẳng qua là làm người nhất định phải giữ chữ tín. Vị bằng hữu kia cũng chỉ là tạm thời để ở chỗ cháu trai, nói năm ngày sau sẽ đến lấy về. Ngài nói, cháu trai có thể chưa được người ta đồng ý liền trực tiếp đưa cho Vũ Sắt sao?” Mặc dù không định lấy ra vòng ngọc, nhưng Sở Lăng Húc vẫn cho Lão thái thái biết sự thật. Đối với người trong nhà, Sở Lăng Húc không có bất kỳ lừa dối. Bộ dáng xử sự trên thương trường, hắn không muốn cũng sẽ không mang về Sở gia.

“Đây cũng phải. Thương nhân chúng ta quan trọng nhất chính là chữ tín. Nếu thất tín với người ta, sau này làm sao làm buôn bán? Cháu tại sao lại không giải thích cho Vũ Sắt?” Mặc dù thừa nhận câu trả lời của Sở Lăng Húc, nhưng mà Lão thái thái vẫn cảm thấy Húc tiểu tử nhà mình bắt nạt Vũ Sắt.

“Bà nội, Vũ Sắt bảo cháu trai năm ngày sau trực tiếp đưa bạc cho vị bằng hữu kia…” Cười khổ mà nói ra ý nghĩ của Tiêu Vũ Sắt, trên mặt Sở Lăng Húc tràn đầy bất đắc dĩ.

“Vũ Sắt đứa bé kia lại nói như vậy?” Sở lão thái thái có chút không thể tiếp nhận được Vũ Sắt luôn luôn biết đạo lý đột nhiên biến thành một người khác. Mặc dù biết Vũ Sắt đứa bé kia thích đồ trang sức quý giá, nhưng Sở lão thái thái cũng không để ở trong lòng. Sở gia không thiếu bạc, tuyệt đối nuôi được một Tiêu Vũ Sắt. Sở gia đương gia chủ mẫu mang gì đó cực kỳ quý giá, không phải là cho Sở gia thêm thể diện sao? Cũng vẫn có thể xem là một chuyện tốt!

“Bà nội, chuyện hôm nay đến đây coi như kết thúc! Ngài cứ làm như không biết chuyện, tránh cho sau này Vũ Sắt sẽ lúng túng.” Dừng một chút, Sở Lăng Húc nhẹ nhàng nói.

“A? Húc tiểu tử không trách Vũ Sắt nổi lên ham muốn không nên có?” Có chút ngoài ý muốn về quyết định của Sở Lăng Húc, Sở nãi nãi nghi ngờ hỏi.

“Bà nội, chuyện này có thể đại biểu chúng ta nhận thức người không rõ không phải sao? Đường đường là Sở gia đương gia, lại không nhìn thấu tâm tư của một nữ tử.” Sở Lăng Húc có chút tự giễu. Hắn chưa bao giờ cẩn thận quan sát qua Tiêu Vũ Sắt, mỗi lần gặp mặt đều là người ở đây nhưng tâm lại suy nghĩ việc buôn bán của Sở gia.

“Vậy làm sao có thể trách cháu? Hễ cháu chịu bỏ ra một phần tâm tư đặt ở trên người Vũ Sắt, ta liền thắp nhang cúng vái! Được rồi được rồi, tóm lại là chuyện của các ngươi. Cháu muốn xử lý như thế nào liền xử lý như thế ấy đi! Sau này bà nội cũng không ép cháu.” Đứng lên, Sở lão thái thái than thở rời đi. Không nghĩ tới sống hơn nửa đời người, cư nhiên lại ở một bó tuổi này nhìn lầm. Ấn tượng ban đầu là thích, để cho bà vẫn vì đủ loại hành động của Tiêu Vũ Sắt tìm cớ. Nhưng là hôm nay… Người không có chữ tín tuyệt đối đừng nghĩ vào cửa lớn của Sở gia. Tiêu Vũ Sắt, xem ra vẫn còn phải thử dò xét a!

Đưa mắt nhìn bà nội rời đi, tảng đá lớn trong lòng Sở Lăng Húc cuối cùng cũng rơi xuống. Chỉ cần bà nội không trộn hắn với Vũ Sắt, cha mẹ cũng sẽ không hỏi đến. Sờ sờ vòng ngọc ở trong ngực, trên mặt Sở Lăng Húc hiện ra nụ cười nhẹ nhõm.

Bên kia, Tiết U Nhiễm rời khỏi Khách Duyệt Lâu đi thẳng trở về Tiết Vương phủ. Ai ngờ mới bước vào cửa chính của Vương phủ, liền bị Tiết Tâm Lam đã đợi từ lâu đâm vào. Tiết U Nhiễm tâm tình không tốt không muốn quan tâm đến vẻ mặt chế giễu Tiết Tâm Lam, liền làm như không thấy chuẩn bị tránh ra.

“Tỷ tỷ cứ định như vậy mà trở về Quận chúa các sao? Ai! Thật là tình người ấm lạnh a! Cho dù là thiếp thân tỳ nữ sống hay chết cũng không quan tâm không để ý sao? Đáng thương Tư Nguyệt nha đầu kia vẫn luôn chờ tỷ tỷ đến cứu đó! Sớm biết tỷ tỷ là chủ tử như vậy, Tư Nguyệt…” Tiết Tâm lam ghét nhất chính là Tiết U Nhiễm cố ý ra vẻ thanh cao. Nhìn bộ dáng cao ngạo kia của Tiết U Nhiễm, Tiết Tâm Lam hận đến trong lòng ngứa ngáy.

“Ngươi nói cái gì? Tư Nguyệt làm sao?” Bỗng nhiên nghe thấy Tiết Tâm Lam nhắc đến Tư Nguyệt, Tiết U Nhiễm dừng bước lại, có chút lo lắng hỏi. Chẳng lẽ, Tư Nguyệt ra phủ bị mẫu phi phát hiện? Không trách được nàng ở Khách Duyệt Lâu không chờ đến được Tư Nguyệt trở lại.

“Tỷ tỷ bây giờ mới biết lo lắng? Hình như có chút muộn đấy! Tư Nguyệt bây giờ khẳng định là đang bị Vương phi dạy dỗ đó! Ha hả…” Che miệng, Tiết Tâm Lam cười rất thận trọng. Tiết U Nhiễm, ngươi cũng sẽ nôn nóng sao? Ta cũng muốn nhìn xe lúc mẫu phi kính mến của ngươi dạy dỗ tỳ nữ tâm phúc của ngươi, ngươi sẽ phản ứng như thế nào?

Không để ý đến giễu cợt trong lời nói của Tiết Tâm Lam, Tiết U Nhiễm bước nhanh về phía viện của Tiết Vương phi. Tư Nguyệt, em ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì!