Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 3


Thấy Thái tử ca ca cuối cùng cũng nhìn mình, trong lòng Tiết Tâm Lam tràn đầy vui mừng. Ánh mắt gửi sang càng thêm nhiệt liệt, ai ngờ lại đổi được ánh mắt lạnh lùng của Thái tử ca ca. Chuyện gì xảy ra? Nàng làm sai gì sao? Trước kia Thái tử ca ca cũng thích cùng nàng len lén trao đổi ánh mắt a? Những bí mật nhỏ không muốn người biết kia, chỉ có Thái tử ca ca cùng nàng biết thôi!

Cảm nhận được bên cạnh phát ra oán niệm, Tiết U Nhiễm cúi đầu trên mặt cười rất vui vẻ. Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật thích ngươi là bởi vì ngươi mang đến cho hắn kích thích mới lạ. Lúc tất cả mọi người đều đem tầm mắt đặt trên tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ, chỉ có ngươi cùng Tần Trạch Dật biết chút tâm tư này. Nhưng nếu tự bản thân tiểu Quận chúa không đánh trận đầu, tầm mắt của mọi người tự nhiên cũng có thể dễ dàng phát hiện chuyện giữa ngươi và Tần Trạch Dật. Như vậy ngươi, làm sao có thể trở thành tồn tại đặc biệt trong lòng Tần Trạch Dật?

“Tiết thúc thúc, Tiết thẩm thẩm, chiều hôm nay tiểu chất muốn mang U Nhiễm cùng Tâm Lam hai vị muội muội đi ra ngoài một lát, không biết ý hai vị như thế nào?” Lúc này, thái độ của Tần Trạch Dật hết sức khiêm tốn, mỉm cười đề nghị.

“Này…..” Tiết Vương phi có chút do dự. Tiết Tâm Lam bà sẽ không quan tâm, nhưng là U Nhiễm nhà mình đã có thể…..

“Đi đi đi đi! Hai đứa bé ở nhà chắc cũng buồn bực. Đặc biệt là U Nhiễm, tính tình của nàng chính là không chịu ngồi yên, chỉ thích náo nhiệt.” Tiết Vương gia cười lên tiếng. Ông cực kỳ coi trọng vị Thái tử điện hạ trước mắt này. Mặc dù Thái tử điện hạ đã có trắc phi, nhưng là vị trí chính phi vẫn còn trống. Đối với việc U Nhiễm nhà mình lên làm Thái tử phi, Tiết Vương gia thấy vui nếu việc thành.

“Cha, mẹ, nữ nhi có chút không thoải mái, muốn trở về phòng nghỉ ngơi một chút. Không bằng để cho Tâm Lam muội muội đi cùng Thái tử điện hạ ra ngoài một lát đi!” Không muốn xem vào giữa hai người này nữa, Tiết U Nhiễm mở miệng từ chối.

“U Nhiễm không thoải mái? Chuyện gì xảy ra? Thái tử ca ca lập tức truyền Thái y đến cho muội!” Tần Trạch Dật vẻ mặt lo lắng vội la lên. Thái tử điện hạ? Trước kia ngươi đều kêu ta là Thái tử ca ca. Tiết U Nhiễm, đây chính là thủ đoạn mới của ngươi sao? Vậy bản Thái tử liền tạm thời chơi với ngươi.

Nghe thấy Tiết U Nhiễm nói, trong lòng Tiết Tâm Lam mừng như điên. Nhưng là lời nói của Tần Trạch Dật giống như một gáo nước lạnh giội vào trong lòng nàng. Thái tử ca ca, tại sao ngài lại quan tâm Tiết U Nhiễm như vậy? Không phải là ngài ghét nhất nàng được cưng chiều mà kiêu sao? Không phải là ngài chán ghét nàng tự cho là đúng sao?

Nhìn lo lắng cùng quan tâm trên mặt của Tần Trạch Dật, hận ý trong lòng Tiết Tâm Lam đối với Tiết U Nhiễm càng sâu hơn. Tiết U Nhiễm, không ngờ hôm nay ngươi lại dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt. Ngươi thật nghĩ rằng như vậy là có thể thu hồi được tâm của Thái tử ca ca hay sao? Nằm mơ!

“Tỷ tỷ không thoải mái, muội muội đâu còn lòng dạ nào mà đi ra ngoài? Vẫn là nhanh một chút mời Thái y đến phủ giúp tỷ xem một chút đi!” Ôm cánh tay Tiết U Nhiễm, Tiết Tâm Lam lo lắng nói. Ngươi diễn trò, ta sẽ theo ngươi diễn. Xem một chút rốt cuộc ai là người có thể cười đến cuối cùng.

Tiết U Nhiễm cảm giác được cánh tay bị Tiết Tâm Lam ôm đau như bị kim châm muối sát. Tiết Tâm Lam này, dùng sức lớn như vậy làm gì? Cho là tất cả mọi người đều da dày thịt béo giống như nàng ta sao? Tiết U Nhiễm lặng lẽ dùng sức, muốn thoát khỏi tay của Liễu Tâm Lam.

Tiết Tâm Lam quyết tâm nhất định phải túm lấy Tiết U Nhiễm không thả, sao có thể mặc cho Tiết U Nhiễm dễ dàng thoát khỏi? Vì vậy, Tiết Tâm Lam tăng thêm sức ở tay, nhất định phải đem quỷ kế của Tiết U Nhiễm vạch trần. Hiện tại biết sợ? Đợi ngự y tới, xem ngươi giải thích như thế nào?

Cảm giác được tay trên cánh tay mình càng ngày càng dùng sức, Tiết U Nhiễm không thể không nhẹ giọng nói: “U Nhiễm chỉ là hơi cảm thấy không khỏe, không cần phiền ngự y tới chẩn bệnh cho U Nhiễm.” Nhìn chằm chằm tay của Tiết Tâm Lam, Tiết U Nhiễm không nhịn được cảm thán: Tiết Tâm Lam, ngươi rốt cuộc là có bao nhiêu hận ta mới có thể xuống tay nặng như vậy? Kiếp trước ngươi đã là người thắng, vinh hoa phú quý tất cả đều thuộc về ngươi. Lần này, ta vốn không muốn trêu chọc ngươi, nhưng là vì sao ngươi lại nhất định phải dồn ép không tha?

“Chắc là U Nhiễm ở trong phủ buồn bực đã lâu. Không ngại đi ra ngoài một lát, thay đổi tâm tình?” Tần Trạch Dật vẻ mặt đùa giỡn nói. Tiết U Nhiễm, cho ngươi một bậc thang ngươi liền theo xuống đi! Nữ nhân, nếu như không biết điều, rất không đáng yêu.

“Ừ, vậy U Nhiễm liền cung kính không bằng tuân lệnh. Ca ca, huynh cũng phải cùng đi!” Đã nói đến nước này, Tiết U Nhiễm không thể không đáp ứng chuyện này. Chỉ có điều, nàng sẽ không quên kéo theo cái bùa hộ mệnh là Tiết Kỳ Văn.

“Các ngươi đi dạo phố, ta đi làm gì? Không đi, không đi! Ta mới từ bên ngoài trở lại…..” Tiết Kỳ Văn không ngờ tới U Nhiễm sẽ nhắc đến mình, lập tức lắc đầu. Sẽ không phải là U Nhiễm lại nghĩ ra cái chủ ý gì đi? Thái tử điện hạ cũng không phải kẻ ngu, những thủ đoạn nhỏ kia của U Nhiễm hoàn toàn không dùng được. Nhiều lần như vậy, sao U Nhiễm còn chưa nhìn rõ?

“Ca ca không đi, ta cũng không đi!” Tiết U Nhiễm xị mặt nhìn chằm chằm Tiết Kỳ Văn. Ca ca, không phải là muội muội không phúc hậu. Chẳng qua là đời này, nàng thật sự không muốn dính dấp đến những thứ thị phi này nữa.

“Được, ta đi!” Bị muội muội nhà mình nhìn như vậy, Tiết Kỳ Văn trong lòng sợ hãi. Hôm nay ánh mắt của U Nhiễm giống như thực sắc bén, đừng nên chọc nàng thì tốt hơn.

“Muội muội, bây giờ ngươi có thể buông cánh tay của tỷ tỷ ra sao? Cánh tay của tỷ tỷ sợ là bị muội bóp thành màu đen rồi đó!” Chân mày Tiết U Nhiễm cau lại, nhắc nhở Tiết Tâm Lam đang ngồi ở bên cạnh. Trong lòng không khỏi buồn cười: trong lòng của ngươi hết sức rõ ràng, phụ vương cùng mẫu phi nhất định sẽ không đồng ý cho ngươi cùng Thái tử ca ca đơn độc đi ra ngoài. Ngươi gây sự với ta như vậy, trừ nghi ngờ ta nói dối, còn không chính là muốn ta cùng đi sao? Hiện tại ta đáp ứng, vì sao ngươi lại một bộ dáng như là bị đả kích lớn? Chỉ là ta thấy bộ dáng nhu nhược của ngươi, sẽ đưa đến Thái tử ca ca của ngươi đối với ta không vừa lòng nhiều hơn đi! Thật đúng là tâm cơ sâu nặng!

“Cái gì? Đen? Mau cho mẫu phi xem một chút!” Tiết Vương phi vừa nghe cánh tay của U Nhiễm bị Tiết Tâm Lam bóp thành màu xanh, kinh hô đứng dậy đi qua. Lôi Tiết Tâm Lam còn chưa kịp lấy tay ra, Tiết Vương phi cẩn thận vén lên ống tay áo của U Nhiễm. Nhìn chăm chú, trên cánh tay tinh tế trắng nõn của U Nhiễm nhà mình là một mảng tím bầm, hết sức chói mắt.

“Tiết Tâm Lam, U Nhiễm là tỷ tỷ của ngươi, sao ngươi lại có thể xuống tay ác độc như vậy?” Tiết Vương phi nhìn về phía Tiết Tâm Lam, ánh mắt mang theo một tia sát khí. Tiết Tâm Lam này, vì cùng U Nhiễm tranh Thái tử, lại có tâm địa độc ác như vậy. Xem ra, không thể không phòng.

“Vương phi, Tâm Lam không có, Tâm Lam không phải cố ý. Thái tử điện hạ, Tâm Lam thật không có…..” Bị sát khí của Tiết Vương phi hù dọa, Tiết Tâm Lam biết dù giải thích thế nào với Tiết Vương phi cũng không thu hồi lại được nàng sơ suất mà phạm sai lầm. Ngẩng đầu lên, điềm đạm đáng yêu nhìn Tần Trạch Dật ở phía đối diện. Vào lúc này, chỉ có Thái tử ca ca của nàng mới có thể cứu nàng.

“Thẩm thẩm, Tâm Lam tính tình nhu nhược. Nhất định là quá mức lo lắng cho U Nhiễm, mới có thể không khống chế được lực đạo, làm U Nhiễm bị thương. Tiểu chất tin rằng nàng cũng không phải cố ý, kính xin thẩm thẩm không nên trách tội. U Nhiễm là người rộng lượng, cũng nhất định sẽ không để ý, đúng không?” Tần Trạch Dật nói đạo lý rõ ràng, lập tức liền ngăn chặn Tiết Vương phi cùng Tiết U Nhiễm làm khó dễ.

“Thái tử điện hạ nói đúng. Mẫu phi, chắc là muội muội không cố ý.” Cảm giác được nghi ngờ trong mắt Tần Trạch Dật biến thành bừng tỉnh đại ngộ, đã đạt tới mục đích Tiết U Nhiễm mở miệng nói. Nếu như nàng tiếp tục so đo, chắc chắn sẽ bị nói là người nhỏ mọn đi!

Thái tử điện hạ bảo vệ Tiết Tâm Lam, U Nhiễm lại nghiêng về Thái tử điện hạ. Tiết Vương phi tất nhiên là không thể tiếp tục nổi giận. Hừ lạnh một tiếng, nhận lấy thuốc Tư Nguyệt đưa tới nhẹ nhàng bôi cho Tiết U Nhiễm. Hôm nay vì tiệc mời Thái tử điện hạ, bọn hạ nhân cũng lui xuống. Lúc này yến sảnh cũng không có người ngoài, Tiết Vương phi đau lòng không dứt cũng không kiêng dè, tại chỗ bôi thuốc cho Tiết U Nhiễm.

Đã lâu không nhận được mẫu phi thương yêu Tiết U Nhiễm ngồi lặng yên, ngoan ngoãn mặc cho mẫu phi bôi loạn ở trên cánh tay của mình. Trên cánh tay cảm giác mát mẻ từ từ thấm vào da, trên mặt Tiết U Nhiễm hiện ra nụ cười thỏa mãn vui vẻ.

Nhìn nụ cười thỏa mãn trên mặt Tiết U Nhiễm, một tia hứng thú vừa dâng lên trong lòng Tần Trạch Dật lập tức biến mất. Xem ra hôm nay Tiết U Nhiễm đủ loại khác thường, chỉ vì lúc này làm khó dễ Tâm Lam. Lần này, được như ý nguyện cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly? Quả nhiên hắn vẫn còn coi trọng Tiết U Nhiễm.

Sau gần nửa canh giờ, một nhóm bốn người Tần Trạch Dật đi tới trên đường cái của Tuyên thành. Là đô thành của Tuyên Quốc, phồn hoa của Tuyên thành tất nhiên là các thành trấn khác không thể so sánh được. Người bán hàng rong cao giọng hét, đoàn người tấp nập. Sau khi Tiết U Nhiễm chết, hồn phách vẫn bị nhốt trong Sở phủ không rời đi được. Nhìn cảnh tượng quen thuộc xa lạ trước mắt, tự do làm tâm tình bị đè nén đã lâu của nàng được mở rộng.

Bất tri bất giác, trên mặt Tiết U Nhiễm nở ra một nụ cười thật lòng. Không hề tiếp tục băn khoăn những chuyện khác, Tiết U Nhiễm mang theo chút hưng phấn chạy về phía quán nhỏ trước mặt.

“U Nhiễm, muội chậm một chút.” Bị U Nhiễm bỏ rơi sau lưng Tiết Kỳ Văn không yên lòng đuổi theo. Nếu U Nhiễm không thèm để ý Tiết Tâm Lam cùng Thái tử điện hạ đơn độc ở chung, hắn cũng không cần thiết ở lại đây chọc người ghét bỏ.

“Vị tiểu thư này, đồ của lão phụ nhân đều là thượng phẩm. Tiểu thư mua một kiểu đi.” Tùy ý đi dạo, Tiết U Nhiễm vừa mới đi tới trước một quán nhỏ, chủ sạp liền bắt đầu chào hỏi nhiệt tình.

Dù sao trong lúc rảnh rỗi, xem một chút cũng không sao. Nghĩ như vậy Tiết U Nhiễm bắt đầu quan sát các loại vật nhỏ được bày ra. Thoa cài tóc, vòng tai, vòng tay….. Những thứ đồ này cũng không quý giá, nhưng là cũng có chút đặc sắc. Ánh mắt kén chọn từ trước đến nay của Tiết U Nhiễm bắt đầu chọn lựa tỉ mỉ.

“U Nhiễm, nhìn cái gì vậy?” Tiết Kỳ Văn đuổi kịp tò mò tới đây hỏi. Di? U Nhiễm nhà hắn lại có thể để ý những vật rẻ tiền này?

Tiết U Nhiễm xuất thân cao quý, từ trước đến giờ đeo vàng đội bạc, tuyệt đối sẽ không nhìn lâu những thứ thứ phẩm này. Hôm nay xem, quán nhỏ quả thật có không ít đồ thú vị. Mới vừa nhìn trúng một cái vòng ngọc Tiết U Nhiễm cũng không để ý tới Tiết Kỳ Văn ở bên cạnh còn đang kinh ngạc, vươn tay chuẩn bị cầm lên vòng ngọc.

“Húc ca ca, Vũ Sắt thích cái vòng ngọc này!” Theo một tiếng kêu mềm mại, một bàn tay ngọc duỗi tới, trước một bước cầm đi vòng ngọc mà Tiết U Nhiễm nhìn trúng.

“Vũ Sắt thích? Vậy thì mua đi!” Nghe thấy lời của Vũ Sắt, Sở Lăng Húc không do dự móc bạc ra chuẩn bị mua vòng ngọc.

—-Ta là đường phân cách ghét nữ phụ——————-