Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 30


“Trịnh tỷ tỷ, điểm tâm của Khách Duyệt lâu a!” Theo người làm của Trịnh phủ đi tới khuê phòng của Trịnh Thiến, Tiết U Nhiễm cao giọng hô.

“U Nhiễm? thật đúng là muội. Ta còn tưởng rằng nghe nhầm đây!” Trịnh Thiến kinh ngạc nhìn Tiết U Nhiễm xuất hiện ở Sở phủ. Nàng vẫn cho là U Nhiễm sẽ phái người làm đi Khách Duyệt lâu mua điểm tâm rồi đưa tới đây, lại không nghĩ rằng Tiết U Nhiễm sẽ đích thân đến đưa.

“Làm sao có thể nghe nhầm? Ta nói rồi, sẽ dùng điểm tâm của Khách Duyệt lâu đáp tạ Trịnh tỷ tỷ a!” Tiết U Nhiễm cười tươi nói.

“Tỷ tỷ cho là U Nhiễm sẽ phái người đưa tới. Đâu nghĩ đến U Nhiễm thế nhưng đại giá quang lâm.” Nhận lấy điểm tâm trong tay Tiết U Nhiễm, Trịnh Thiến nói ra nghi ngờ trong lòng.

“Phái người đưa tới không có thành ý a! Điểm tâm ăn rất ngon, Trịnh tỷ tỷ thử một chút?” Tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, Tiết U Nhiễm đề nghị. Điểm tâm của Khách Duyệt lâu, xoi mói giống như nàng cũng nghiện, huống chi là người khác? Nàng dám khẳng định Trịnh Thiến nhất định sẽ thích những món điểm tâm này.

Cầm lên một khối điểm tâm nhẹ nhàng cắn một ngụm nhỏ, sau khi tinh tế thưởng thức, Trịnh Thiến nhìn về phía Tiết U Nhiễm: “Ăn thật ngon, đa tạ U Nhiễm!”

“Trịnh tỷ tỷ thích là tốt rồi, không cần phải khách khí.” Nghe được Trịnh Thiến nói điểm tâm ăn ngon, Tiết U Nhiễm giống như lấy được thiên đại khích lệ. Cứ như vậy, lần trước thiếu nhân tình cũng coi như trả về.

Mạc Thần Viễn xác thực là đến gặp Trịnh Khải. hiện nay tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế từ từ trồi lên mặt nước, các vị Hoàng tử cũng bắt đầu lung lạc lòng người. cô chọn ở thời khắc này đưa một nhà bọn họ triệu hồi về Tuyên thành, chính là muốn Hầu phủ có thể giúp Thái tử biểu ca một tay. Tranh giành quyền vị, Thái tử biểu ca nhất định phải có nhiều trợ lực hơn. Mà nhóm người bọn Tiết Kỳ Văn, huynh đệ từ nhỏ cùng nhau lớn lên này dĩ nhiên là đối tượng lôi kéo tốt nhất.

“Tiểu Hầu gia yên tâm. Ý tứ của Gia trong lòng mấy người chúng ta đều hiểu rõ. Huynh đệ không phải chỉ nói không.” đã sớm biết sẽ có một ngày này, Trịnh Khải không chút do dự nói cam kết.

“Thái tử biểu ca nói chỗ mấy người Trịnh công tử chỉ cần tại đến thông báo một tiếng là được. Tại hạ vốn không tin. không nghĩ tới… Xem ra, là tại hạ lòng tiểu nhân.” không giống với Thái tử biểu ca, Tiểu Hầu gia hắn đã rời xa Tuyên thành mười năm, cùng những con em quan gia này thực sự không quen biết.

“Tiểu Hầu gia nghĩ cặn kẽ như vậy, bất quá là cẩn thận một chút mà thôi.” Lời xã giao ai cũng nói được, Trịnh Khải khách sáo nói. Tại thời điểm nhạy cảm này, ai cũng không thể tin. Nếu không phải mấy người bọn họ cùng một chỗ lớn lên với Thái tử điện hạ, tình nghĩa không giống bình thường. Mấy người bọn họ cũng sẽ không tỏ rõ thái độ sớm như vậy, nhảy vào trong nước đục.

“Thái tử biểu ca nói, ý nguyện của các vị trưởng bối hắn không có nắm chắc. hắn chỉ là trước cùng mấy vị công tử thông suốt mà thôi. Nếu như nhất định phải đứng ở phía đối địch với nhau, tình nghĩa huynh đệ cùng mấy vị công tử hắn vẫn sẽ ghi nhớ trong lòng.” Lời của Mạc Thần Viễn vô cùng chặt chẽ. Chỉ có mấy câu, liền đem coi trọng của Tần Trạch Dật đối với mấy người bọn Trịnh Khải biểu đạt vô cùng nhuần nhuyễn.

“Tình cảm của Gia mấy người chúng ta cũng ghi nhớ trong lòng, sẽ không quên. Về phía gia phụ, ta sẽ hết sức tranh thủ. Mấy người khác, chắc hẳn cũng sẽ như thế. Tiểu Hầu gia truyền lại cho Gia, không cần quá mức lo lắng.” Trưởng bối mấy nhà đều là thờ ơ lạnh nhạt đối với chuyện bọn họ cùng Thái tử điện hạ càng chạy càng gần, sao lại không phải là một loại hình thức tỏ rõ thái độ?

“Vậy làm phiền Trịnh công tử. không dối gạt Trịnh công tử, trừ Tiết tiểu Vương gia, tại hạ cũng đã đi bái phỏng mấy vị công tử khác. Lấy được trả lời cùng phản ứng giống y như Trịnh công tử lúc này. nói thật, tại hạ có chút kinh ngạc, nhưng cũng cao hứng thay Thái tử biểu ca vì có thể lấy được ủng hộ của mấy vị công tử. Chỗ Tiểu Vương gia kia, không đi cũng biết đáp án, bất quá vẫn là phải đi báo trước một tiếng.” Kinh doanh nhiều năm như vậy, Mạc Thần Viễn tự nhiên sẽ không hoài nghi tình cảm giữa Thái tử biểu ca cùng mấy vị công tử này. Chẳng qua là, liên quan đến tranh giành quyền lực, vẫn phải xác định một chút.

“Tiểu Hầu gia có thể chờ chốc lát hay không? U Nhiễm muội muội đang nói chuyện với gia muội. Sắc trời đã tối, chút nữa tại hạ sẽ đưa U Nhiễm muội muội trở về phủ. không ngại đi cùng đường chứ?” Gia thường xuyên cùng bọn họ nói tới vị Mạc tiểu Hầu gia thông minh lanh lợi này, dụng ý rõ ràng. hiện tại để cho vị Tiểu Hầu gia đến thông báo trước cho bọn họ, không phải là để bọn bọ chung đụng nhiều hơn sao? đã như vậy, bọn họ tự nhiên cũng sẽ không cô phụ hi vọng của Gia.

“Trịnh công tử không cần đi nhiều một chuyến. Tại hạ hộ tống U Nhiễm trở về là được.” Nghe được lời của Trịnh Khải, Mạc Thần Viễn trực tiếp trả lời.

“U Nhiễm?” Có chút ngoài ý muốn về cách gọi của vị Tiểu Hầu gia này, Trịnh Khải nghi ngờ không dứt. U Nhiễm muội muội cùng vị Tiểu Hầu gia này rất quen sao?

“Nhờ phúc của Thái tử biểu ca, tại hạ và U Nhiễm từ khi còn bé liền quen biết.” Mạc Thần Viễn cười giải thích.

“Hóa ra là như vậy. đã như vậy, vậy làm phiền…” Gia và U Nhiễm từ nhỏ đã chơi chung một chỗ mấy người bọn họ đều biết, Trịnh Khải cũng không định hỏi nhiều.

“Trịnh đại ca, đưa ta trở về phủ.” Mới vừa đi ra ngoài cửa liền nghe thấy lời của Mạc Thần Viễn, Tiết U Nhiễm vội vàng lên tiếng cắt đứt lời của Trịnh Khải.

“U Nhiễm muội muội, Tiểu Hầu gia muốn đi tìm Kỳ Văn. Vừa đúng có thể cùng U Nhiễm cùng nhau trở về phủ.” Nhìn thấy Tiết U Nhiễm, nụ cười trên mặt Trịnh Khải mở rộng.

“Trịnh đại ca, huynh nói chuyện không giữ lời.” Nhìn chằm chằm Trịnh Khải, Tiết U Nhiễm khiển trách nói.

“Trịnh đại ca lúc nào thì nói chuyện không giữ lời?” Trịnh Khải cảm thấy oan uổng . không phải là không tiễn nàng về phủ thôi sao? Sao có thể đã có tội lớn như vậy đè xuống?

“Lần trước ở Khách Duyệt lâu, là ai nói chỉ đợi lời nhắn của Bản Quận chúa liền đi qua phủ? hiện tại chỉ là đưa Bản Quận chúa trở về phủ, Trịnh đại ca thế nhưng ra sức khước từ? Tư Nguyệt, lập tức truyền lời nhắn cho Triệu công tử và Chu công tử. Hãy nói hiện tại bản Quận chúa ở trong phủ Hình bộ Thượng thư, chờ hai người bọn họ đến đưa Bản Quận chúa trở về phủ.” Kiên quyết không đơn độc ở chung một chỗ với Mạc Thần Viễn, Tiết U Nhiễm phân phó Tư Nguyệt ở sau lưng.

“Dạ…” Mặc dù trong bụng nghi ngờ không hiểu, nhưng Tư Nguyệt vẫn lập tức lĩnh mệnh.

“Chờ một chút. Ta đưa U Nhiễm muội muội trở về phủ được rồi.” Lên tiếng ngăn lại Tư Nguyệt, Trịnh Khải vội la lên. Nếu như thật sự để hai tiểu tử Triệu Thụy và Chu Trinh tới, sau này hắn sao còn có thể gặp người? Ở nhà hắn, còn để cho huynh đệ khác đến đây tiễn người?

“không phiền Trịnh đại ca đại giá. Bản Quận chúa chờ Triệu đại ca và Chu đại ca tới là được.” Hừ lạnh một tiếng, Tiết U Nhiễm thề đem điêu ngoa phát huy đến cùng. Tiểu Hầu gia ở bên cạnh nhìn, chỉ có thể ủy khuất Trịnh đại ca.

“Ai yêu, Quận chúa điện hạ của ta a! Tiểu nhân mặc cho ngài sai khiến còn không được sao? Ngài cũng không cần tìm người khác hộ tống ngài trở về phủ. Trước không nói hai tiểu tử Triệu Thụy và Chu Trinh sẽ cười nhạo tiểu nhân như thế nào. Nếu như bị Kỳ Văn biết, tiểu nhân lấy cái chết tạ tội cũng không đủ. Ngài hãy cho tiểu nhân một cơ hội biểu hiện đi?” Tính tình của U Nhiễm muội muội mấy người bọn họ đều biết rõ ràng, hiện nay sợ là đang tức giận. Trịnh Khải vội vàng lấy ra biện pháp mà mấy người bọn họ đã sớm tìm ra được: dụ dỗ!

“U Nhiễm, nhìn ở trên phân thượng ca ca nhà ta thành khẩn như vậy, để cho ca ca hộ tống muội một lần đi!” Trịnh Thiến theo ở phía sau cười giỡn nói. Mấy người bọn ca ca mỗi lần chống lại U Nhiễm, cũng sẽ mất hết hình tượng. không chỉ là nhìn trên mặt mũi của Thái tử điện hạ cùng Tiết tiểu Vương gia, càng thêm là bởi vì bọn họ thật lòng đem U Nhiễm trở thành muội muội nhà mình mà thương yêu.

Lúc mới đầu, không phải là nàng không ghen tỵ. rõ ràng là ca ca của mình, lại muốn dùng tất cả biện pháp để dụ dỗ muội muội nhà người khác. Sau này nàng mới dần dần phát hiện, chỉ có tính tình của U Nhiễm mới có thể làm cho ca ca nhà mình biểu hiện như vậy. Lâu ngày, Trịnh Thiến cũng liền quen. Nhìn ca ca nhà mình xấu mặt, cũng coi là một loại vui thú khó có được.

Cuối cùng, vẫn là Trịnh Khải đưa Tiết U Nhiễm trở về phủ. Dọc theo đường đi, Mạc Thần Viễn vất bỏ thân thiện lúc tới, tuân thủ quân tử chi lễ, trầm mặc nghe Trịnh Khải và Tiết U Nhiễm đấu võ mồm. Chỉ có lúc bị hỏi đến, mới có thể mở miệng nói một hai câu. Ăn ý giữa bọn họ đã sớm tách rời khỏi người ngoài, hắn sinh lòng hâm mộ, nhưng cũng không có cách nào chen vào.

Thấy biểu hiện của Mạc Thần Viễn, tảng đá lớn trong lòng Tiết U Nhiễm tạm thời rơi xuống. Nếu như có thể, nàng thật sự không muốn tiếp xúc với Mạc Thần Viễn. Cũng không biết huynh trưởng nhà mình chống lại Mạc Thần Viễn, sẽ có mấy phần thắng. Chỉ mong huynh trưởng nhà mình có thể chơi cờ cao hơn một bậc.

“Thần Viễn? Sao ngươi lại tới đây?” Thấy Mạc Thần Viễn và U Nhiễm cùng xuất hiện ở Tiết Vương phủ, Tiết Kỳ Văn có chút kinh ngạc. Mấy ngày trước U Nhiễm mới cùng hắn nói muốn tránh xa Thần Viễn, hiện nay sao lại cùng hắn trở lại?

“Kỳ Văn, đã trả lại U Nhiễm muội muội, ta về nhà trước. Tiểu Hầu gia nói tìm ngươi có chuyện, cho nên mới phải cùng đi đến.” Làm huynh đệ nhiều năm như vậy, Trịnh Khải đối với việc Tiết Kỳ Văn bỏ qua mình cũng không thèm để ý. Ngắn ngủ mấy câu, trước giải thích tại sao mình lại xuất hiện ở Tiết Vương phủ, sau thuận tiện nói lý do Mạc Thần Viễn cùng xuất hiện.

“Ừ, tìm thời gian lại tụ họp.” Đối với Trịnh Khải, Tiết Kỳ Văn chưa từng có nhiều khách sáo. không để ý lắm gật đầu một cái, đuổi Trịnh Khải.

“U Nhiễm muội muội, ta đi trước nha! Lần sau lại đến tìm Trịnh tỷ tỷ chơi.” Trịnh khải nói xong liền phất tay một cái, xoay người rời đi.

“Trịnh đại ca, đa tạ huynh đưa ta trở về phủ. Lần sau để ca ca ta mời huynh một bữa để tỏ lòng biết ơn.” Tiết U Nhiễm hướng về phía bóng lưng của Trịnh Khải hô. Mấy người ca ca này đối tốt với nàng, nàng đều ghi tạc trong lòng.

“Kỳ Văn, nghe được không? Ngươi thiếu ta một bữa cơm, nhớ bổ sung.” Quay đầu lại nhìn Tiết Kỳ Văn một cái, Trịnh Khải cười rất đắc ý.

“Bổ cái gì mà bổ? Đưa U Nhiễm nhà ta trở về phủ không phải là việc mà ca ca như ngươi phải làm hay sao? U Nhiễm nhà ta cảm tạ ngươi là bởi vì U Nhiễm nhà ta hiểu đạo lý, ngươi thật đúng là tưởng thật? Chạy nhanh đi!” Tức giận đuổi Trịnh Khải đi, Tiết Kỳ Văn không chút nào cảm thấy áy náy.

“Ca, muội đi về nghỉ trước. Huynh và tiểu Hầu gia chậm rãi tán gẫu.” Làm một lễ với Mạc Thần Viễn, Tiết U Nhiễm mang theo Tư Nguyệt và Tề Phong trở về Quận chúa các của mình.

“Thần Viễn, ngươi đến đây có chuyện gì vậy?” Để mặc cho Tiết U Nhiễm rời đi, Tiết Kỳ Văn quay đầu nhìn về phía Mạc Thần Viễn.

“Là chuyện của Thái tử biểu ca. . . Thu hồi tầm mắt, Mạc Thần Viễn không tiếp tục suy nghĩ về Tiết U Nhiễm nữa, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

“Trạch Dật là huynh đệ của ra, nên giúp chúng ta tự nhiên sẽ không thể thoái thác. Thần Viễn yên tâm.” Nghe xong Mạc Thần Viễn chuyển lời, Tiết Kỳ Văn lập tức tỏ thái độ nói. Mấy người bọ họ đã sớm đứng lên cùng một chiếc thuyền với Thái tử, dĩ nhiên không có dự định giữa đường nhảy xuống. Thái tử hùng thao vĩ lược khắp Tuyên quốc, đúng là khó được. Mấy người bọn họ cũng hết sức tương trợ.

“Có những lời này của Kỳ Văn, Thái tử biểu ca liền thật sự yên tâm. Ta sẽ chi tiết hồi bẩm với Thái tử biểu ca. Sắc trời đã tối, vì vậy, cáo từ.” nói xong chuyện, Mạc Thần Viễn chuẩn bị rời đi. hắn và Kỳ Văn tương đối quen thuộc hơn mấy người khác một chút, nhưng cũng không tới trình độ có thể thành thật với nhau, tùy ý tán gẫu. Phần tình nghĩa cởi mở với nhau giữa mấy người bọ họ, Mạc Thần Viễn tự nhận không cách nào bằng được.

“Thần Viễn. . .” Tiết Kỳ Văn chợt mở miệng gọi Mạc Thần Viễn, trện mặt thoáng qua một chút do dự.

“Kỳ Văn có gì cứ nói đừng ngại.” Mạc Thần Viễn không biết Tiết Kỳ Văn muốn nói cái gì, nhưng Mạc Thần Viễn vẫn dừng lại.

“Thần Viễn, U Nhiễm nhà ta tính tình của tiểu hài tử, thật là không hiểu chuyện. Nếu như có chỗ nào đắc tội, kính xin ngươi bao dung nhiều hơn.” Mạc Thần Viễn như có điều suy nghĩ nhìn bóng lưng U Nhiễm để cho hắn kinh hãi. Tiết Kỳ Văn đắn đo liên tục, vẫn là lên tiếng nói.

“Kỳ Văn sao lại nói ra mấy lời ấy? U Nhiễm rất tốt, thật.” Dừng một chút, trên mặt Mạc Thần Viễn hiện lên nụ cười thường ngày. hắn không có ý đồ gì với Tiết U Nhiễm, cũng không có ác ý. Cũng chỉ là tò mò, không hơn.

“Mặc dù lời này không đến lượt ta nói, nhưng là quan hệ giữa U Nhiễm và Thái tử điện hạ, quan hện giữa ngươi và Ngũ công chúa. . . Cũng cần rõ ràng. Vẫn là không cần phải ầm ĩ cho thỏa đáng” Vì U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn không nhịn được nhắc nhở.

Nghe được câu trả lời của Mạc Thần Viễn, Tiết Kỳ Văn cảm khái không thôi: U Nhiễm tốt hay không, không cần từ ngươi đánh giá. Việc của ngươi chính là phụ tá Thái tử điện hạ cho tốt, thuận tiện giải quyết Ngũ công chúa dây dưa. U Nhiễm và Ngũ công chúa vốn đã không hợp, chịu không nổi ngươi đùa giỡn như vậy. Còn có Thái tử điện hạ, ngươi đặc biệt tương đãi chỉ mang đến cho U Nhiễm vô tận phiền toái. hiện tại chỉ có thể cầu nguyện Thái tử điện hạ chưa phát giác ra ngươi đối xử khác thường đối với U Nhiễm. Nếu không, thua thiệt chính là U Nhiễm nhà hắn a!

“Ta hiểu” Nụ cười trên mặt Mạc Thần Viễn cứng đờ, sau đó gật đầu nói. hắn tự nhiên biết chuyện giữa Thái tử biểu ca và U Nhiễm, hắn không có dự tính dính dấp vào đó. Về phần Tần Thi Y, không liên quan tới hắn.

“Vậy ta an tâm.” Biết Mạc Thần Viễn đối với U Nhiễm không tính là thích, nhiều lắm là phát hiện U Nhiễm khác với lời đồn đãi, cảm thấy mới lạ thôi. Tiết Kỳ Văn chỉ hi vọng trải qua nhắc nhở lần này có thể làm cho Mạc Thần Viễn không cần chú ý cử động của U Nhiễm nữa, trở về vị trí của mình. Như vậy, đối với hắn, đối với U Nhiễm, đều tốt.

Ngay đêm đó, tiểu viện của Tiết Kỳ Văn thoáng qua một đạo bóng đen. Nhìn Tề Phong xuất quỷ nhập thần, Tiết Kỳ Văn không một chút kinh ngạc. Nếu như ngay cả bản lĩnh này mà Tề Phong cũng không có, sao có thể trở thành thủ lĩnh ám vệ của Tiết Vương phủ?

“Tề Phong, có dị động gì?” Biết Tề Phong đến nhất định là có chuyện quan trọng, Tiết Kỳ Văn thần sắc ngưng trọng.

“Mạc Thần Viễn uy hiếp. Tần Trạch Dật, nguy hiểm” tròng mắt Tề Phong lạnh lùng như băng. Hai người này đối với tiểu Quận chúa mà nói, đều là nhân vật phiền toái không đấu lại được.

“Ừ! Còn gì nữa không? U Nhiễm đi ra cửa gặp người nào?”

Thấy Tề Phong không dự định mở miệng, Tiết Kỳ Văn không thể không tự mình hỏi. hắn không tin U Nhiễm ra cửa chỉ là đi ra ngoài chơi, lại liên tục đi ra cửa chơi? Dường như có chút dị thường. Lần trước ở Khánh Duyệt lâu, khoảng thời gian U Nhiễm đi ra ngoài đó rốt cuộc là đi làm cái gì. hắn cũng không biết, lại mơ hồ có thể xác định là có liên quan đến người khác.

Sở Lăng Húc? Người kia hắn nhìn không thấu. Nhưng là trực giác cho hắn biết, Sở Lăng Húc đối với Tiểu Quận chúa không có bất kỳ nguy hiểm nafp. Đây là bí mật Tiểu Quận chúa, Tề Phong không có ý định tiết lộ.

. . . . . . . . . . . .