Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 34


Ngày mười bảy tháng sáu, trời trong nắng ấm. Tần Trạch Dật lần nữa đại giá đến Tiết Vương phủ.

Thái tử điện hạ một thân lạnh lẽo vừa xuất hiện, Tiết Kỳ Văn liền cười nghênh đón: “Trạch Dật, huynh mỗi ngày đều tới Tiết Vương phủ chúng ta báo danh. Chúng ta đều là thụ sủng nhược kinh a!”

“Phải không? Sợ là có người ước gì ta không đến.” Bí hiểm nhìn Tiết Kỳ Văn, Tần Trạch Dật nhàn nhạt trả lời.

“Làm sao có thể? Ai có lá gan lớn như vậy? Thái tử điện hạ nhất định phải nói rõ cho ta biết. Tiết Vương phủ chúng ta vẫn còn có người làm làm càn như vậy? Tiểu Vương gia ta không thể chấp nhận được người như thế ở lại Tiết Vương phủ, đuổi ra ngoài!” Nhìn chung quanh một lượt, Tiết Kỳ Văn cả giận nói. Trực tiếp đẩy tới trên người người làm, hoàn toàn không cho Tần Trạch Dật cơ hội mượn đề tài nói chuyện của mình. Trong bụng thầm mắng Tần Trạch Dật không thức thời. Biết U Nhiễm nhà ta không muốn gặp ngươi, ngươi còn luôn tới?”

Dừng một cái, Tần Trạch Dật nói sang chuyện khác: “U Nhiễm đâu? Ở Quận chúa các?”

“Không có ở đây.” Lắc đầu một cái, Tiết Kỳ Văn vẻ mặt đương nhiên.

“Đi ra ngoài?” Nghe được lời của Tiết Kỳ Văn, sắc mặt Tần Trạch Dật trầm xuống. Lại đi ra ngoài? Ở chung một chỗ với Sở Lăng Húc?

‘Ừ. Sáng sớm liền ra cửa.” Tiết Kỳ Văn cười híp mắt gật đầu một cái.

“U Nhiễm là Tiểu Quận chúa Tiết Vương phủ, vẫn là ít đi ra ngoài cho thỏa đáng.” Không hề che giấu lửa giận trong lòng nữa, Tần Trạch Dật trực tiếp đem suy nghĩ trong lòng nói ra.

“Trong ngày thường U Nhiễm đi ra ngoài chơi huynh không phản đối, còn đi tìm mẫu phi nói tốt giúp con bé. Hôm nay con bé đi ra ngoài làm chính sự, huynh ngược lại lại chỉ trích? Nếu như huynh biết con bé đi ra ngoài làm cái gì, chỉ sợ huynh sẽ lập tức trốn xa, không bao giờ lại tới Tiết Vương phủ chúng ta nữa.” Hoàn toàn không để ý Tần Trạch Dật không đè nén bất mãn nữa, Tiết Kỳ Văn thần bí nói.

“Nàng đi làm chuyện gì?” Bị lời của Tiết Kỳ Văn khơi dậy hứng thú, sắc mặt Tần Trạch Dật hơi hòa hoãn một chút. Trốn xa? Bây giờ U Nhiễm cũng không có bản lĩnh này để cho hắn chán ghét né tránh.

“Cùng mẫu phi ta đi miếu.” Hướng về phía Tần Trạch Dật nháy mắt, Tiết Kỳ Văn vẻ mặt cười mập mờ.

“Đi miếu?” Không ngờ tới sẽ là câu trả lời như vậy, trong lòng Tần Trạch Dật dâng lên nghi ngờ. U Nhiễm đi miếu, vì sao Kỳ Văn lại có vẻ mặt như vậy?

“Đúng vậy a, mấy ngày trước mẫu phi đã rầy rà muốn U Nhiễm bồi bà đi miếu bái Bồ Tát. Mẫu phi nói, U Nhiễm nhất định phải đi cầu nhân duyên.” Tiết Kỳ Văn không tiếp tục thừa nước đục thả câu nữa, nói ra hướng đi của Tiết U Nhiễm.

Trong mắt lóe lên một tia kinh dị, suy nghĩ của Tần Trạch Dật có chút hỗn loạn. U Nhiễm đi cầu nhân duyên? Vì ai mà cầu?

“Tâm Lam ra mắt Thái tử ca ca, ra mắt Tiểu Vương gia.” Thời điểm Tần Trạch Dật đang trầm tư, Tiết Tâm Lam dáng vẻ muôn vàn tiêu sái đi tới. Trong ngày thường, nàng thấy Tiếu Vương gia nhất định sẽ tránh xa. Nhưng là hôm nay không giống nhau, Tiết U Nhiễm không có ở trong phủ, Thái tử ca ca không cần thiết phải đi Quận chúa các. Sợ Thái tử ca ca xoay người hồi cung, nàng từ sớm đã ở nơi này coi chừng. Thái tử ca ca thật lâu rồi không có cùng nàng đơn độc ở chung, cơ hội này nhất định không thể bỏ qua.

“Tâm Lam? Ngươi ở đây làm gì?” Lãnh đạm nhìn Tiết Tâm Lam, giọng nói của Tiết Kỳ Văn mang theo không thích. Tiết Tâm Lam am hiểu tận dụng mọi thứ, xuất hiện thật là đúng lúc.

“Ta, ta chỉ là trùng hợp đi ngang qua. Thấy Thái tử ca ca, nghĩ rằng nhất định phải tới đây hành lễ. Lúc này mới…” Ủy khuất nhìn Tần Trạch Dật, Tiết Tâm Lam điềm đạm đáng yêu giải thích.

“Kỳ Văn, cũng không phải chuyện lớn gì, chớ trách cứ Tâm Lam. Khó được đụng phải, không bằng ba người chúng ta ngồi xuống hàn huyên một chút?” Đoạn thời gian này quả thật là đã bỏ quên Tâm Lam, Tần Trạch Dật mở miệng giải vây nói.

“Trạch Dật, huynh cảm thấy có thể sao? Ta trở về phòng. Các ngươi tùy ý.” Miệt thị liếc mắt nhìn Tiết Tâm Lam, Tiết Kỳ Văn không chút nào che giấu mình bất mãn và tức giận. Tiết Tâm Lam muốn tranh đoạt vị trí Thái tử phi với U Nhiễm, huynh trưởng yêu thương muội muội như hắn hoàn toàn có lý do xoay người đi. Về phần Tần Trạch Dật đi hay ở lại, vậy thì phải xem bản lĩnh của Tiết Tâm Lam.

“Thái tử ca ca!” Không khóc tố cáo mình bị ủy khuất, Tiết Tâm Lam ẩn tình nhìn về phía Tần Trạch Dật. Nếu như nàng tố cáo với Thái tử ca ca, Thái tử ca ca nhất định sẽ chán ghét. Cho nên nàng nhẫn. Cuối cùng sẽ có một ngày, nàng sẽ chứng minh cho mọi người nhìn, Tiết Tâm Lam nàng sẽ không vĩnh viễn mặc cho người khi dễ.

“Tâm Lam, đi tới Khứ Nhĩ tiểu viện đi!” U Nhiễm không có ở đây, Kỳ Văn rời đi, hắn cũng không cần thiết không để ý đến Tiết Tâm Lam. Huống chi Tâm Lam luôn nhu nhược như vậy, hiểu đạo lý như vậy. Cho dù bị ủy khuất cũng sẽ không đùa bỡn tính tình, ầm ĩ. Bóng lưng buồn bã bi thương luôn làm hắn đau lòng không dứt. Huống chi, đêm qua… Vừa nghĩ tới Hội hoa đăng tối hôm qua, ánh mắt Tần Trạch Dật trở lên hung ác nham hiểm mà quỷ quyệt. [chả biết ông này ngu hay thông minh nữa. :3]

“Dạ.” Tiết Tâm Lam mừng rỡ liều mạng gật đầu. Thái tử ca ca đi tiểu viện của nàng hàm ý như thế nào không cần nói cũng biết. Từ nay về sau, địa vị của nàng ở Tiết Vương phủ sẽ không bao giờ phải hèn mọn cúi đầu giống như trước đây nữa.

Nghe được Thanh Lạc bẩm báo, trên mặt Tiết Kỳ Văn hiện lên vẻ xảo trá giống như hồ ly. Tiết Tâm Lam, không tệ lắm! Đây chính là lần đầu tiên Tiểu Vương gia ta cảm kích có con thỏ đen như ngươi tồn tại ở Tiết Vương phủ. Chỉ mong ngươi có thể nhân cơ hội này thượng vị, tiến tới hấp dẫn lực chú ý của Tần Trạch Dật.

“Chủ tử, nếu Thái tử điện hạ đi tiểu viện của Nhị tiểu thư, sợ rằng Tiểu Quận chúa…” Thấy chủ tử cũng không định ngăn cản, Thanh Lạc mở miệng nhắc nhở. Một khi Thái tử điện hạ vào tiểu viện của Nhị tiểu thư, sợ là cũng không chặn được bọn hạ nhân rảnh rỗi nói linh tinh. Thể diện của Tiểu Quận chúa đem đặt ở chỗ nào.

“Chỗ U Nhiễm có ta ở, không sao. Chuyện Thái tử điện hạ muốn làm, chúng ta cản được sao?” Tần Trạch Dật làm như vậy, không phải là muốn cho U Nhiễm một cảnh cáo thôi sao. Cũng được, Trạch Dật càng làm tuyệt tình, phụ vương và mẫu phi lại càng dễ nói chuyện. So với Thái tử điện hạ tùy ý làm bậy ở hậu viện Tiết Vương phủ, Sở đương gia giữ mình trong sạch tuyệt đối chính là một thí sinh thích hợp để phó thác chung thân. Ít nhất, càng có thể để cho hai vị lão nhân gia yên tâm, không phải sao?

“Thái tử ca ca, Tâm Lam đánh đàn cho huynh nghe, có được hay không?” Nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Tần Trạch Dật, trên khuôn mặt kiều diễm như hoa của Tiết Tâm Lam tràn đầy tất cả đều là tình yêu.

“Tài đánh đàn của Tâm Lam không tệ, Thái tử ca ca rửa tai lắng nghe.” Giơ tay lên xoa mặt Tiết Tâm Lam, trong mắt Tần Trạch Dật một mảnh sâu thẳm. Nữ tử này mảnh mai chọc người trìu mến, dễ dàng khơi dậy ý muốn bảo vệ trong hắn. Cho dù không làm được Thái tử phi của hắn, cũng là một thí sinh xuất sắc cho vị trí thị thiếp.

Tay Thái tử ca ca dịu dàng vuốt ve ở trên mặt nàng, sắc mặt Tiết Tâm Lam oành một cái hồng diễm như máu. Thân thể khẽ run, nhẹ nhàng ỷ vào trong ngực Tần Trạch Dật.

————-Đường phân tuyến H nhẹ———

Ánh mắt Tần Trạch Dật quét qua kiều nhan đang ngượng ngùng của nữ tử trong ngực, cuối cùng dừng ở trên cái miệng anh đào nhỏ nhắn hơi hé mở. Bàn tay vừa kéo, giữ chặt eo thon của Tiết Tâm Lam. Thân tùy ý động, không chút nghi ngờ Tần Trạch Dật cúi xuống hôn lên môi Tiết Tâm Lam. [đôi cẩu nam nữ. >.