Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 45


Đã tự bởi: DocTruyen.Org

Quý Như Nhã rời đi khiến cho không khí có chút đê mê, cũng may Trịnh Thiến và Lạc Thấm Du đều không phải là đèn cạn dầu. Chỉ chốc lát sau, mọi người đã không còn tiếp tục suy nghĩ chuyện Quý Như Nhã nữa, bắt đầu thoải mái nói chuyện.

“Trưởng công chúa, mới vừa rồi còn chưa nói hết. Chúng ta nói tiếp?” Sợ rối loạn vừa rồi ảnh hưởng đến tâm tình của Trưởng công chúa, Tiết U Nhiễm không xác định hỏi.

‘Ừ.” Có thể để cho Tiết U Nhiễm để ý như vậy, thật sự là hắn?

Chỉ cần Trưởng công chúa nguyện ý nghe là tốt rồi, Tiết U Nhiễm không tiếp tục băn khoăn nữa, thử thăm dò nói: “Thật ra thì U Nhiễm chính là muốn mời Trưởng công chúa quá phủ một lần, không biết Trưởng công chúa có nguyện ý vui lòng?”

“Đi Tiết Vương phủ?” Không ngờ Tiết U Nhiễm sẽ nói lên cái thỉnh cầu như vậy, Tần Thiên Ngọc nhẹ giọng hỏi.

“Dạ. Chính là muốn mời Trưởng công chúa đi Tiết Vương phủ ngồi một chút.” Gật đầu một cái, Tiết U Nhiễm nghiêm trang nói. Lần đầu tiên làm chuyện dụ dỗ, chỉ mong sẽ không làm hỏng.

“Nguyên nhân.” Nhíu mày một cái, Tần Thiên Ngọc hoàn toàn không biết trong hồ lô của Tiết U Nhiễm bán thuốc gì.

Đúng là Trưởng công chúa, không nói rõ ràng thì sẽ không đồng ý. Tiết U Nhiễm đến gần Tần Thiên Ngọc, thần thần bí bí nhỏ giọng nói: “Bởi vì muốn biết khi còn bé Tiểu Bá Vương nhà ta và Trưởng công chúa đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.”

“Ngươi…” Tần Thiên Ngọc sửng sốt. Tiết U Nhiễm còn chưa có buông tha cho? Chẳng qua là lý do này hình như có chút không nói được.

“Lòng hiếu kỳ, mọi người đều có mà!” Nàng và Trưởng công chúa không có giao tình, đường đột thỉnh cầu hoàn toàn không thể nào mời được Trưởng công chúa. Càng không thể nói thẳng rằng mình muốn làm mai cho Trưởng công chúa với ca ca nhà mình, cớ tốt nhất chính là chuyện nàng đang quan tâm.

“Ta đi Tiết Vương phủ, là ngươi có thể biết?” Vô cùng không đồng ý với suy nghĩ của Tiết U Nhiễm, Tần Thiên Ngọc nhàn nhạt hỏi ngược lại. Nàng không muốn nói chuyện, không ai có thể ép nàng nói.

“Không thể biết cũng không sao. Có thể dính quang* của Trưởng công chúa, với U Nhiễm mà nói, có lợi mà không có hại.” Tiết U Nhiễm cười vẻ mặt thâm ý. Một kế không được, lại tiếp một kế khác. Luôn có một kế sẽ thành công.

(*) Quang: Là vinh dự, vẻ vang, ánh sáng. Ta chưa tìm được từ nào thích hợp để thay vào. Ta sẽ để tạm như vậy, các nàng đừng trách ta nhé.

“Ngươi làm như vậy sẽ chỉ càng đẩy Thái tử ra xa.” Nghe được Tiết U Nhiễm trả lời, Tần Thiên Ngọc cuối cùng không nhịn được khuyên bảo. Tiết U Nhiễm hành động như thế, sẽ chỉ làm cho người ngoài cho rằng nàng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Thái tử tính tình bá đạo độc tôn, tuyệt đối không chấp nhận được người khác tính toán.

“Cái này sao, ca ca nhà ta dạy. Nếu không Trưởng công chúa đi theo thảo luận với ca ca ta một chút?” Giống như vô ý tung ra mồi câu, rồi nhìn con cá có mắc câu hay không.

“Hắn sao có thể dạy ngươi như vậy? Hoàn toàn là gây rối!” Nghe được là chủ ý của Tiết Kỳ Văn, Tần Thiên Ngọc trên mặt thoáng qua một tia tức giận. Người được chọn cho vị trí Thái tử phi thật ra đã sớm quyết định nội bộ, Tiết U Nhiễm có thể gả cho Thái tử hay không nàng vốn không có ý đưa ra lời bình luận. Nhưng hắn nếu là muốn gả muội muội cho Thái tử, như vậy sẽ chỉ biết hoàn toàn ngược lại.

“Gây rối? Ca ta lại dám làm như vậy với ta? Trưởng công chúa, ngài xác định?” Quả nhiên, chỉ có ca ca mình mới khiến cho tâm tình của Trưởng công chúa trở lên khác thường.

Nhìn vẻ mặt không dám tin và tức giận không dứt của Tiết U Nhiễm, Tần Thiên Ngọc im lặng. Nàng sờ không rõ hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào. Nếu là muốn gả muội muội đến Hoàng thất, cũng không nên dạy Tiết U Nhiễm làm như vậy. Chẳng lẽ, hắn cũng không muốn Tiết U Nhiễm gả cho Thái tử?

“Trưởng công chúa vì sao không nói lời nào? Chẳng là là ca ta thật sự cố ý gây rối? Thật là quá đáng! Trưởng công chúa, ngài nhất định phải đi Tiết Vương phủ một chuyến. Mặt đối mặt đối chất với ca ta, nhất định phải giúp ta hỏi rõ ràng.” Bắt được Tần Thiên Ngọc tay, Tiết U Nhiễm trịnh trọng nói. Luôn tự xưng là ‘U Nhiễm’, quá khách khí. Lúc này nàng dưới cơn nóng giận bỏ quên chuyện lễ nghi, sao không thừa dịp này kéo quan hệ gần thêm chút nữa? Nghĩ như vậy Tiết U Nhiễm tự ý xưng là ‘ta’ ở trước mặt Tần Thiên Ngọc, bộ dáng chuyện đương nhiên hoàn toàn không nhìn ra lòng nàng giải dối.

“Đã là ca ca của ngươi, tất nhiên sẽ không hại ngươi.” Cũng không có để ý Tiết U Nhiễm tự xưng thế nào, Tần Thiên Ngọc suy nghĩ bắt đầu bay xa. Có phải là nàng không cẩn thận quấy rối ván cờ của hắn hay không? Tiết U Nhiễm hình như thật sự rất tức giận. Hắn băn khoăn không có sai. Tiết U Nhiễm tính tình này, quả thật không thích hợp với Thái tử.

“Không được! Ta nhất định phải làm rõ ràng xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Trưởng công chúa, ngài hãy giúp ta một chút thôi! Van cầu ngài.” Chuyện phát triển đến mức này, nàng chỉ có thể diễn theo thôi. Vừa bắt đầu nàng không nghĩ tới Trưởng công chúa lại bảo vệ ca ca nhà nàng như vậy. Cứng không được, chỉ có thể dùng tới mềm.

“Ta sẽ tìm cơ hội đi Tiết Vương phủ.” Bị Tiết U Nhiễm dây dưa không còn cách nào, Tần Thiên Ngọc không thể làm gì khác hơn là lên tiếng.

“Không cần phải tìm cơ hội nữa! Liền hẹn tại ngày mai! U Nhiễm chắc chắn ở Tiết Vương phủ cung nghênh Trưởng công chúa đại giá.” Rèn sắt phải rèn khi còn nóng, Tiết U Nhiễm lập tức quyết định thời gian. Sẽ không biết sau khi biết được tin tức, người nào đó tối nay có hay không có thể ngủ ngon.

Không thể không nói, giọng điệu không cho phép cự tuyệt của Tiết U Nhiễm làm Tần Thiên Ngọc hoảng hốt. Sau khi Tần Thiên Ngọc thep bản năng gật đầu đáp ứng, mới nhớ tới hình như có chút không ổn. Thấy hắn? Nàng vẫn cho là duyên phận của hai người đã sớm dừng lại ở lần ngoài ý muốn khi còn bé đó. Không nghĩ tới…

“Vậy cứ quyết định như thế, không thể đổi ý. Canh giờ không còn sớm, cùng nhau dùng bữa thôi!” Giành đứng lên trước khi Trưởng công chúa mở miệng, chặn lại toàn bộ lời cự tuyệt muốn nói ra khỏi miệng của Trưởng công chúa. Tiết U Nhiễm rất là cao hứng lôi kéo Trưởng công chúa đi về phía một đám tiểu thư khuê các. Rốt cuộc làm xong!

Ban đêm, Tiết U Nhiễm vừa trở về Vương phủ liền lập tức chạy tới viện của Tiết Kỳ Văn.

“Ca, muội muốn nói với huynh một chuyện tốt.” Nhìn thấy Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm vội vàng la lên.

“Chuyện tốt? Muội và tiểu thư nhà nào biến chiến tranh thành tơ lụa?” Suy nghĩ U Nhiễm đi Trịnh phủ, Tiết Kỳ Văn trêu nói.

“Làm sao có thể? Huynh cho rằng muội phải đi lung lạc lòng người? Còn tự tìm phiền toái.” Khinh thường xoay người, Tiết U Nhiễm chế giễu nói. Người thật lòng đối tốt với nàng không nhiều lắm, nàng cũng chỉ cần mấy người như vậy là đủ rồi.

“Vậy thì phải là muội kết giao với tỷ muội mới?” Nhiều tiểu thư ở đó như vậy, U Nhiễm thật sự không có gặp được một bằng hữu vừa mắt?

“Cái này sao, có khả năng liên quan. Muội đúng là kết giao một tỷ muội mới. Người tỷ muội này lai lịch rất lớn, ca ca huynh cũng biết nàng ấy. Họ Tần, người trong cung.” Không trực tiếp nói ra tục danh của Trưởng công chúa, Tiết U Nhiễm bắt đầu nửa úp nửa mở. Họ Tần công chúa không ít, ca ca có thể đoán được sẽ vị nào cũng chỉ có chính trong lòng hắn rõ ràng.

“Tần?” Tiết Kỳ Văn trong đầu chợt hiện ra bóng dáng cao quý trong trẻo lạnh lùng. Sẽ là nàng sao?

“Không sai, chính là người mà huynh trưởng đại nhân tâm tâm niệm niệm kia. Ngày mai nàng sẽ tới phủ của chúng ta, chuẩn bị cung nghênh đại giá đi!” Trong lòng cười thầm, Tiết U Nhiễm nói xong cũng chuẩn bị xoay người rời đi. Công chúa có thể để cho ca ca đặt ở trong lòng, cũng chỉ có một vị đó mà thôi.

“Đợi đã, mau nói rõ ràng! Nàng tại sao lại tới phủ của chúng ta? Muội lại giở trò quỷ gì?” Kéo Tiết U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn không hiểu hỏi. Trưởng công chúa không thể nào vô duyên vô cớ tới Tiết Vương phủ, nhất định là U Nhiễm gây ra.

“Muội cái gì cũng không có làm, tuyệt đối oan uổng. Chẳng qua là cảm thấy vị kia thật sự rất tốt, mẫu phi nhất định sẽ thích.” Tiết U Nhiễm vẻ mặt vô tội. Con dâu tôn quý như vậy, nàng có thể đoán trước mẫu phi sẽ vui không tự kìm hãm được như thế nào. Nhị phu nhân? Trắc Vương phi? Có Trưởng công chúa người con dâu này, nàng cũng không tin Tiết Vương phủ có ai dám bất kính với mẫu phi của nàng. Luôn có một ngày, nàng sẽ làm cho những người đã từng làm tổn thương mẫu phi của nàng trả giá thật lớn.

“Mẫu phi? Tiết U Nhiễm, không cho hồ nháo!” Nghe ra ý của Tiết U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn cũng không cách nào tiếp tục giữ vững bình tĩnh nữa. Hắn và nàng chẳng qua là khi còn bé gặp qua một lần, U Nhiễm làm ầm ĩ như vậy sẽ thành cái gì? Nàng có thể sẽ khó chịu hay không?

“Ca, ta đã hẹn với Trưởng công chúa là ngày mai gặp mặt. Bây giờ huynh rống ta cũng vô dụng, không bằng nên suy nghĩ xem ngày mai lúc thấy người trong lòng thì nên ứng đối như thế nào.” Cười hì hì nhìn Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm không thèm để ý đến Tiết Kỳ Văn đang kích động.

“Nói linh tinh cái gì đó? Nàng không phải là…” Nhìn chằm chằm Tiết U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn hối tiếc không dứt. Mấy ngày trước đây U Nhiễm đột nhiên chạy đến nói dối hắn rằng mẫu phi chuẩn bị chọn một trong những vị tiểu thư ở Tuyên thành làm Tiểu Vương phi của hắn, hắn lập tức cự tuyệt. Sau đó U Nhiễm hỏi hắn có coi trọng vị tiểu thư nhà nào hay không, hắn đương nhiên là lên tiếng phủ nhận.

Cuối cùng U Nhiễm chất vấn hắn rằng thấy Trưởng công chúa thế nào, hắn lắp bắp im lặng. Bị buộc bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói không được nói linh tinh về Trưởng công chúa. Cũng bởi vì bật thốt lên câu nói sau cùng này, U Nhiễm quấn hắn vài ngày. U Nhiễm kiên trì rằng hắn nhất định là có ý với Trưởng công chúa, nếu không thì chính là Trưởng công chúa bắt được nhược điểm nào đó của hắn. Hắn không thể cãi lại được, chỉ đành chấp nhận suy đoán của U Nhiễm. Nhưng là, hắn thật chưa bao giờ nghĩ tới U Nhiễm còn dám náo thành như vậy. Đây chính là Trưởng công chúa, U Nhiễm thế nhưng lại đánh chủ ý lên Trưởng công chúa. Thật không biết nên khóc hay là nên cười, aiz!

“Ca, thật ra thì trong lòng huynh rất cao hứng đúng không? Mặc dù không biết rốt cuộc giữa huynh và Trưởng công chúa đã xảy ra chuyện gì. Nhưng là trực giác nói cho muội biết, huynh đối với nàng, nàng đối với huynh, đều không giống bình thường. Có một số việc, cho dù hai người không nói, cũng không có thể hoàn toàn lừa gạt được mọi người. Đừng vì thân phận của nàng ấy mà bỏ qua hạnh phúc trong lòng mình khẩn cầu, không tranh thủ thì làm sao có thể biết được là có lấy được hay không? Buông tay đánh một trận cũng tốt, để cho mình chết tâm cũng được, dù sao cũng tốt hơn là cái gì cũng không làm.”

“Trưởng công chúa dũng cảm hơn huynh, ít nhất nàng ấy cũng chủ động tới Tiết Vương phủ chúng ta. Thân là nam nhân, nếu ngay cả bước đầu tiên huynh cũng không dám bước ra, vậy không bằng huynh thuận theo ý của mẫu phi, tùy tiện thành hôn với một tiểu thư khuê các là được. Huynh kiên trì tới bây giờ, chẳng lẽ không phải là do trong lòng huynh có một người bỏ xuống không được? Ngày mai nên làm thế nào thì trong lòng huynh là rõ ràng nhất, đừng để cho muội xem thường huynh…” Tiết U Nhiễm không ở lại nữa, nói xong liền rời đi. Để lại một mình Tiết Kỳ Văn lẳng lặng ngồi, không biết đang trầm tư cái gì.

Ca, nắm chặt đi! Kiếp trước huynh vì sao vẫn không chịu đón dâu, rồi lại không tỏ rõ tâm ý của cho Trưởng công chúa biết? Là bởi vì muội sao? Bởi vì Tần Trạch Dật lợi dụng tình ý của muội dành cho hắn, ở dưới tình huống huynh không biết gả muội ra ngoài biến muội thành quân cờ lôi kéo Sở gia. Cho nên huynh bắt đầu rời xa Tuyên thành, rời xa người Hoàng thất. Nhưng là, huynh sao có thể trơ mắt nhìn Trưởng công chúa gả đến Lăng quốc? Huynh chủ động buông tay Trưởng công chúa, có công bằng với Trưởng công chúa hay không? Lại để cho Trưởng công chúa làm sao chịu nổi? Trưởng công chúa nhất định là nản lòng thoái chí về huynh đi? Mới có thể quyết tuyệt tự động xin đi giết giặc, đi hòa thân.

Trước đây Tiết U Nhiễm vẫn luôn không hiểu vì sao chuyện hòa thân lại rơi vào trên người Trưởng công chúa, rõ ràng là có nhiều công chúa có thể viễn giá (gả xa) như vậy, bất kể chọn ai cũng không thể nào đến phiên Trưởng công chúa mà Lạc gia cực lực bảo vệ. Nhưng là trải qua mấy ngày nay, nàng đã dẫn dần hiểu rõ. Tỉnh cảm không phải là chuyện của một người, cũng không phải là chỉ dựa vào một người có thể giữ ở lại. Nếu như không có Sở ngốc tử yên lặng chờ đợi, bây giờ nàng căn bản là không có dũng khí làm ra nhiều hành động mà nàng đã từng hoàn toàn không dám tưởng tượng như vậy.

Vì đạo thánh chỉ tứ hôn ước mong kia, nàng học được giả dối, học được xảo trá, học được mưu tính. Tần Thi Y, Tiết Tâm Lam, Quý Như Nhã, ba người này bất luận là kiếp trước hay là kiếp này vẫn luôn bất hòa với nàng. Nàng lợi dụng họ để làm nổi lên danh tiếng Tiểu Quận chúa điêu ngoa bốc đồng, để cho Tần Trạch Dật mất đi một tia hảo cảm cuối cùng với nàng.

Nàng không hối hận, bởi vì nàng còn có cái mà nàng muốn tranh thủ. Vì Sở ngốc tử, nàng nguyện ý lột xác. Cho dù là rất xấu, nàng tin chắc Sở ngốc tử cũng sẽ chờ nàng.

Mà kiếp trước Trưởng công chúa, thủy chung không lấy đươc ca ca đáp lại, chỉ có thể bất đắc dĩ buông tha cho tất cả tưởng niệm. Trưởng công chúa có tự ái và kiêu ngạo mà không người nào có thể so sánh. Nàng ấy sẽ không oán trách trời đất, cho nên nàng ấy lựa chọn lấy trách nhiệm mà bản thân có đủ sức gánh vác. Nàng hy sinh giải cứu những tỷ muội khác, mặc dù những tỷ muội kia có lẽ cũng chưa từng cảm kích ân huệ của nàng. Nàng hy sinh đổi lấy mấy thâp niên giao hảo giữa Tuyên quốc và Lăng quốc, giúp lê dân bá tánh hai nước tránh được nỗi khổ chiến tranh.

Trưởng công chúa kiên cường làm người đau lòng, lại làm cho Tiết U Nhiễm càng thêm áy náy, Nếu không phải nàng và Tần Trạch Dật, ca ca nhà mình sẽ không thể nào dễ dàng mặc cho Trưởng công chúa rời đi như vậy. Cho nên đời này, nàng vô luận như thế nào dều phải bổ cứu. Cho dù đến cuối cùng ca ca và Trưởng công chúa không thể ở chung một chỗ, ít nhất bọn họ cũng không có bởi vì những người khác mà bỏ lỡ lẫn nhau.

“U U, nàng trở lại.” Giọng nói dịu dàng quen thuộc truyền đến, Tiết U Nhiễm đang lâm vào suy nghĩ lập tức ngẩng đầu lên. Lần nữa nhìn thấy Sở Lăng Húc đứng ở trong phòng mình, tâm trạng đang nặng nề của Tiết U Nhiễm lập tức dịu xuống. Sở ngốc tử, vào lúc nàng đang lâm vào ăn năn hối hận không cách nào tự kiềm chế, hắn giống như thiên thần xuất hiện ở trước mặt nàng.

“U U, không phải là nàng lại đang suy nghĩ mấy chuyện lung tung đấy chứ? Có chuyện gì không thể giải quyết trực tiếp nói cho ta là được rồi, ta giúp nàng nghĩ kế.” Xoa xoa đầu của Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc dịu dàng dụ dỗ.

“Không có mà! Ta chỉ là đang giận ca ca. Ta đều đã giúp huynh ấy hẹn Trưởng công chúa, huynh ấy còn vặn vẹo nhăn nhó…” Giọng nói của Sở Lăng Húc mang theo sức mạnh trấn an lòng người, không suy nghĩ nhiều nữa Tiết U Nhiễm không nhịn được làm nũng nói.

“Trưởng công chúa dù sao cũng không phải là tiểu thư quan gia, có lẽ Tiết công tử sợ mạo phạm giai nhân. Nàng đừng quá mức lo lắng, Tiết công tử có thể tin hơn nàng.” Bật cười nhìn U U, Sở Lăng Húc nói.

“Cái gì gọi là có thể tin hơn ta? Ý chàng là ta không đáng tin?” Bất mãn rời khỏi tay của Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm phồng má lên nói.

Trong bụng vừa động, Sở Lăng Húc lần nữa giơ tay ra, chuẩn xác bắt được khuôn mặt phình kia. Ở Khách Duyệt lâu lần đó, bộ dáng phồng má khả ái của U U làm hắn thiếu chút nữa không nhịn được. Lúc này trong phòng không có người ngoài, Sở Lăng Húc cũng không do dự nữa, biến khát vọng lần trước thành hành động.

Lúc bàn tay của Sở Lăng Húc tới, Tiết U Nhiễm còn chưa hiểu hắn chuẩn bị làm cái gì. Đợi đến lúc một bên má bị nắm lấy, Tiết U Nhiễm trợn to cặp mắt, lòng đầy căm phẫn nhìn Sở Lăng Húc. Hắn đây là trắng trợn khi dễ người!

Khuôn mặt của U U trơn mềm nhẵn nhụi, khiến Sở Lăng Húc vốn là chỉ muốn bóp một cái không thể nào bỏ tay xuống được. Một cái tay khác đưa ra nắm lấy má bên kia của U U, Sở Lăng Húc ánh mắt đen nhu mực thâm thúy mà mênh mông.

Sở ngốc tử, chàng còn bóp đến nghiện? Ta cũng muốn khi dễ lại! Ôm ý nghĩ như vậy, hai cánh tay của Tiết U Nhiễm đồng thời đưa về phía khuôn mặt của Sở Lăng Húc. Không giống Sở Lăng Húc êm ái vuốt ve, Tiết U Nhiễm trực tiếp kéo hai má trên khuôn mặt tuấn tú của Sở Lăng Húc sang hai bên.

Trong phòng không có người khác, khó được lúc không cần bận tâm đến ánh mắt của người khác, hai người chơi đến bất diệc nhạc hồ. Không khí ấm áp tràn đầy khắp cả gian phòng, hương vị nhạt mà ngọt ngào, thấm vào ruột gan.

Ngày hôm sau, sáng sớm Tiết Kỳ Văn đã đứng ở ngoài cửa Vương phủ. Mấy ngày nay Tần Trạch Dật đã rất ít tới Tiết Vương phủ, đứng ở bên cạnh Tiết Kỳ Văn vẻ mặt nghiêm túc, Tiết U Nhiễm cười hết sức vui vẻ.

“Ca, khẩn trương là phải. Nhưng là, ngàn vạn lần đừng làm trò cười nha!” Nắm lấy thời cơ giễu cợt ca ca mình, Tiết U Nhiễm xấu xa cười nói.

“U Nhiễm, ta chợt rất muốn đi Khách Duyệt lâu tìm chút trò vui. Muội cảm thấy như thế nào?” Tiết Kỳ Văn không chớp mắt nhìn Tiết U Nhiễm, giọng nói nghiêm túc mà nguy hiểm.

“Tiểu Vương gia Tiết Vương phủ là người phương nào? Sao có thể làm trò cười, muội nói giỡn thôi! Huynh cứ coi như là không nghe thấy, không có nghe thấy là được rồi.” Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Tiết U Nhiễm lập tức thay đổi nịnh hót nói. Ca ca đây là trắng trợn uy hiếp. Nếu là người khác đến Khách Duyệt lâu quấy rối, nàng tuyệt đối tin tưởng Sở Ngốc tử có thể ứng phó. Nhưng huynh trưởng nhà mình đến gây phiền toái, Sở ngốc tử chắc chắn sẽ không phản kháng, chỉ biết mặc cho huynh trưởng nhà mình khi dễ.

Lúc này Tiết Kỳ Văn không có ý định tiếp tục đấu võ mồm với U Nhiễm, bày thế trận sẵn sằng chờ Trưởng công chúa đến.

Mùng hai tháng bảy, Trưởng công chúa đến thăm Tiết Vương phủ. Tần Thiên Ngọc, đúng hẹn tới.

“Ra mắt Trưởng công chúa!” Bên ngoài Tiết Vương phủ một đám người làm lập tức quỳ xuống, tràng diện nghiêm túc long trọng.

“Miễn lễ.” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên, khí thế công chúa không cho phép bỏ qua của Tần Thiên Ngọc trấn động trái tim mọi người.

“Trưởng công chúa, ngài cuối cùng đã tới. Gia huynh và U Nhiễm đã đợi từ lâu, mời vào bên trong.” Tiết U Nhiễm cười duyên tiến lên phía trước khoác cánh tay của Tần Thiên Ngọc, tuyệt không xa lạ. Vừa đi vừa len lén đáp cho Tiết Kỳ Văn một cái nháy mắt, ý bảo hắn mở miệng.

Nghe được Tiết U Nhiễm nói, Tần Thiên Ngọc nhìn về phía Tiết Kỳ Văn chưa từng mở miệng. Rốt cuộc gặp mặt lần nữa. Không còn chỉ là ở trong thâm cung nhìn từ xa, cũng không còn là dư quang nơi khóe mắt nhìn chăm chú. Vào lúc này, hai người bọn họ mặt đối mặt đứng ở trước mặt nhau…

“Trưởng công chúa đại giá Tiết Vương phủ, quả thật là may mắn của Tiết Vương phủ.” Nàng thật sự tới! Tiết Kỳ Văn tâm tư xoay chuyển, mở miệng hàn huyên nói.

“Tiểu Vương gia nặng lời. Mạo muội tới đây, làm phiền.” Tần Thiên Ngọc lễ nghi cung đình luôn luôn là hoàn mỹ không thể bắt bẻ.

“Trưởng công chúa đến, sao có thể coi là quấy rầy? Tiết Vương phủ hy vọng còn không kịp.” Tiết Kỳ Văn thái độ chỉ có lễ độ, đắn đo thỏa đáng mà không mất cung kính.

“Cho nên nói, hai vị chuẩn bị đứng ở bên ngoài phủ tiếp tục hàn huyên?” Cẩn thận quan sát chuyển động giữa hai người, Tiết U Nhiễm không tìm được chút đầu mối không nhịn được mở miệng nhắc nhở.

“Trưởng công chúa, mời!” Lui ra một bước, Tiết Kỳ Văn cung thỉnh Tần Thiên Ngọc vào phủ.

Thật sâu nhìn Tiết Kỳ Văn cung kính lễ độ một cái, Tần Thiên Ngọc không nói gì thêm. Di chuyển bước ngọc, bước vào cửa lớn của Tiết Vương phủ.

Tiết U Nhiễm âm thầm bĩu môi. Ca ca thật vô dụng. Thái độ từ chối người ngoài ngàn dặm như vậy, để cho Trưởng công chúa trong lòng nghĩ như thế nào? Ngay cả Trịnh tỷ tỷ, đãi ngộ cũng tốt hơn Trưởng công chúa.

Lúc bóng hình xinh đẹp đi qua, hương thơm vây quanh, thanh u lượn lờ. Sau khi thất thần chốc lát, Tiết Kỳ Văn hít sâu một hơi, sau đó đuổi theo.

Đi tới Quận chúa các, bảo Tư Nguyệt tiếp đón đầy tớ Trưởng công chúa mang đến. Ba người Tiết U Nhiễm đi đến phòng khác ở Quận chúa các ngồi vào chỗ của mình.

“Trưởng công chúa, ta không có báo cho phụ vương và mẫu phi rằng hôm nay ngài đến. Những thứ lễ nghi phiền phức kia nhất định sẽ quấy rầy hăng hái của chúng ta, cho nên ta cũng chỉ nói với ca ca.” Nếu nói cho phụ vương và mẫu phi biết hôm nay Trưởng công chúa muốn tới, khẳng định sẽ là một trận rất lớn.

“Ừ.” Gật đầu một cái, Tần Thiên Ngọc cho Tiết U Nhiễm một nụ cười nhàn nhạt. Đầu tiên là bởi vì hắn, nàng mới có thể quan tâm đến Tiết U Nhiễm hơn. Nhưng bây giờ nàng là thật sự rất thích ở chung với Tiết U Nhiễm.

“Trưởng công chúa, ngài phải nhớ hỏi giúp ta đó!” Các ngươi đều đã không nói chuyện, vậy ta giúp các ngươi tìm đề tài.

“Hử? Trưởng công chúa có chuyện muốn hỏi tại hạ? Cứ việc hỏi là được.” Tiết Kỳ Văn trên mặt trấn định, nhưng trong lòng liên tiếp kêu khổ. U Nhiễm rốt cuộc là đã nói gì với nàng?

“Trưởng công chúa, ngài đã đồng ý với ta. Không thể nói chuyện không giữ lời.” Thấy Trưởng công chúa hình như không định mở miệng nói chuyện, Tiết U Nhiễm làm mặt dày nói. Chỉ cần ngài mở miệng, hỏi cái gì cũng không quan hệ.

Nhìn Tiết U Nhiễm một chút, Tần Thiên Ngọc rốt cuộc mở miệng: “Tiểu Vương gia chuẩn bị gả lệnh muội đến Hoàng thất?”

Hói cái này? Tiết Kỳ Văn nghi ngờ nhìn về phía Tiết U Nhiễm, đây là chuyện gì xảy ra?

Tiết U Nhiễm nhún nhún vai, ý bảo nàng rất vô tội. Lúc ấy chỉ là muốn mời được Trưởng công chúa tới Vương phủ, đâu còn nhớ được phải lấy cớ khác. Nàng hoàn toàn không có dự liệu sẽ ở Trịnh gia gặp được Trưởng công chúa, thật sự là kế hoạch ngoài ý muốn.

“Có được là may mắn của nàng, không được là số mệnh của nàng. Tại hạ cũng chỉ hi vọng đó là công chúa muốn.” Trừng mắt nhìn Tiết U Nhiễm một cái, Tiết Kỳ Văn xoay đầu lại trả lời. Không có đối mặt trả lời, chỉ là bởi vì không muốn lừa dối nàng.

Thấy hai huynh muội trao đổi ánh mắt, Tần Thiên Ngọc chợt hiểu rõ. Tiết U Nhiễm và hắn tình cảm thân thiết, có vấn đề gì có thể tự mình hỏi, cần gì tìm nàng giúp một tay? Cuối cùng nàng tới Tiết Vương phủ, là vì hắn?

“Ai nha, ta chợt nhớ tới hôm nay mẫu phi bảo ta đến gặp bà. Trưởng công chúa, ngài ngồi trước một lát, ta đi một chút rồi sẽ trở về. Ca, giúp ta chiêu đãi Trưởng công chúa.” Tiết U Nhiễm đột nhiên đứng dậy, nhanh chóng rút lui, hoàn toàn không cho Tần Thiên Ngọc và Tiết Kỳ Văn cơ hội nói chuyện.

“U Nhiễm, muội…” Nhìn bóng lưng của U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn không nói gì mà chống đỡ. U Nhiễm dùng trăm phương ngàn kế chính là muốn hắn và nàng đơn độc ở chung đúng không? Nói không ra nên cảm động U Nhiễm dụng tâm, hay là nên trách cứ U Nhiễm hồ nháo, Tiết Kỳ Văn bất đắc dĩ lắc đầu một cái.