Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 49


“Trịnh tỷ tỷ, đêm thất tịch rất nhiều người đều sẽ đi thả hà đăng. Chút nữa chúng ta cũng đi đi!” Tiết U Nhiễm chợt nghiêng đầu sang chỗ khác, nói với Trịnh Thiến đang đi phía sau nàng.

“Tốt! Còn có Thấm Nhi, ba người chúng ta cùng đi.” Trịnh Thiến vốn đã định đi ra sông thả hà đăng với Lạc Thấm Nhi lập tức cười lên tiếng.

“Vậy chúng ta đi mua hà đăng trước, thế nào?” Lạc Thấm Nhi lên tiếng hỏi. Các nàng cũng không chuẩn bị hà đăng, tất nhiên là cần đi mua.

“Mua hà đăng? Ta biết nhà nào bán hà đăng đẹp nhất, ta mang bọn ngươi đi.” Triệu Thụy không chịu cô đơn vội vàng chen miệng.

“Vậy thì đi nói với gia một tiếng, rồi chúng ta cùng đi.” Tiết Kỳ Văn nói xong liền bước đi xin phép Tần Trạch Dật.

“Tiết Kỳ Văn vừa rời đi, Trịnh Thiến lập tức lôi kéo Lạc Thấm Nhi đi tới đứng bên cạnh Tiết U Nhiễm. một cánh tay khác kéo Tiết U Nhiễm, nói: “Chúng ta cùng đi.”

Tiết U Nhiễm gật đầu một cái, mặc cho Trịnh Thiến kéo mình đi về phía Tần Trạch Dật.

“Thả hà đăng?” Nghe được lời của Tiết Kỳ Văn, Tần Trạch Dật dừng bước lại, nhìn về phía mấy người từ sau lưng đi tới.

“Đúng vậy, thả hà đăng. U Nhiễm muốn đi, Trịnh tiểu thư và Lạc tiểu thư cũng có ý đó.” Thả hà đăng là một chuyện mà nam nữ trẻ tuổi phải làm vào đêm thất tịch. Tiết Kỳ Văn cũng từng nhàm chán đi góp vui, cảm thấy cũng không đúng như vậy. Chỉ có điều U Nhiễm muốn đi, vậy thì đi thôi!. cô nương gia luôn có rất nhiều tâm tư dấu ở trong lòng chưa từng nói với người khác. Để cho tâm nguyện gửi theo hà đăng đi phiêu bạt, chỉ mong một ngày kia có thể đạt được ước muốn.

“Vậy thì đi đi!” Mọi người chẳng qua chỉ là cùng nhau đi ra ngoài một chút, thả hà đăng cũng không quá mức nghiêm trọng. Tần Trạch Dật vừa dứt lời, thì từ phía sau hắn truyền đến một giọng nói nũng nịu.

“Gia…” Quý Như Nhã rốt cuộc cũng đến. Trước khi ra cửa nàng đột nhiên cảm thấy xiêm áo trên người không đủ diễm lệ, lại quay trở lại đổi một bộ khác. Giày vò tới giày vò đi, thế nên mới đến muộn.

Liếc Quý Như Nhã một cái, Tần Trạch Dật không trả lời. Quý Như Nhã đoan trang xinh đẹp, thật ra thì ấn tượng của hắn về nàng rất tốt. Sau khi truyền ra lời đồn Tiết U Nhiễm ức hiếp nàng, hắn lập tức nghiêng về phía nàng. Tối nay gọi nàng ra, sợ là sẽ phải bị chút ủy khuất.

“Gia, Như Nhã đã tới chậm. trên đường quá nhiều người, Như Nhã nhất thời không tìm được gia.” Trong ủy khuất mang theo chút làm nũng, Quý Như Nhã một đôi mắt đẹp trong suốt ẩn ẩn đưa tình nhìn Tần Trạch Dật.

“Tới là tốt rồi.” Ý vị thâm trưởng liếc mắt nhìn Tiết U Nhiễm chạy tới trước mặt, giọng nói của Tần Trạch Dật rất ôn hòa. nói với Quý Như Nhã xong, liền tiếp tục đi về phía trước.

Quý Như Nhã nghe vậy vui không tự kìm hãm được, vội vàng chiếm cứ bên còn lại của Tần Trạch Dật. Cứ như vậy, một trái một phải của Tần Trạch Dật đều là mỹ nhân, cũng dễ chịu.

Tiết U Nhiễm vẻ mặt mỉm cười nghênh đón cái nhìn chăm chú kia của Tần Trạch Dật, bình tĩnh làm như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra. Nàng và Quý Như Nhã, thật ra thì cũng không có thù hận lớn gì. nói đến nói đi, cũng chỉ là trước kia nàng không biết thu liễm, tất cả tâm tình đều lộ hết ở trên mặt. Bất tri bất giác đắc tội rất nhiều người, trong đó cũng bao gồm Quý Như Nhã một lòng nhớ thương Tần Trạch Dật. Ngược lại Tiết Tâm Lam, sợ là cũng không trấn định được nữa.

Vào lúc sau khi Tần Trạch Dật quay đầu, Tiết U Nhiễm bất động thanh sắc nhìn về phía Tiết Tâm Lam luôn im lặng không lên tiếng.

Đúng như Tiết U Nhiễm suy nghĩ, lúc này Tiết Tâm Lam đã sớm ghen ghét dữ dội. Mặc dù Trịnh Thiến và Lạc Thấm Nhi đi theo, lại thủy chung chỉ đi ở phía sau. Nhưng Quý Như Nhã vừa mới tới này lại không chút che dấu tình cảm của nàng ta dành cho Thái tử ca ca, trực tiếp nhào tới. Vui vẻ trên mặt Tiết Tâm Lam cứng đờ, trong mắt lóe lên vẻ thù hằn. Vì sao nàng không thể đơn độc vượt qua đêm thất tịch với Thái tử ca ca? Vì sao lại xuất hiện nhiều người phá rối như vậy?

trên mặt Quý Như Nhã tràn đầy vui vẻ, nhưng trong lòng lại tràn đầy bất mãn. Vốn tưởng rằng có thể đơn độc vượt qua đêm thất tịch với Thái tử ca ca, ai ngờ lại còn có nhiều người như vậy. Tiết U Nhiễm ngược lại rất thức thời đi chung một chỗ với Trịnh Thiến và Lạc Thấm Nhi. Bất quá, Tiết Tâm Lam lại dám đứng ở bên người Thái tử điện hạ? Nữ nhân làm bộ làm tịch này thật đúng là có thủ đoạn. Nếu như nàng không nhìn lầm, mới vừa trong mắt nữa nhân này thoáng qua một tia ghen ghét rồi biến mất…

“Gia, vị tiểu thư bên cạnh ngài là?” Bày ra thái độ tiểu thư khuê các, Quý Như Nhã dịu dàng hỏi. Lần trước ở trong cung đã gặp qua Tiết Tâm Lam, chỉ có điều Quý Như Nhã cố tình làm như đã quên.

“Vị này là Tiết Tâm Lam Nhị tiểu thư Tiết gia. Tâm Lam, vị này là Quý tiểu thư Quý Như Nhã.” Suy nghĩ thân phận của Tâm Lam không giống với Tiết U Nhiễm, rất nhiều trưởng hợp đều không thích hợp xuất hiện. Quý Như Nhã không biết Tâm Lam cũng không lạ, Tần Trạch Dật giới thiệu.

“Quý tiểu thư, chúng ta lần trước đã gặp.” Nhìn Quý Như Nhã, Tiết Tâm Lam hạ thấp tư thái. Nàng không tin Quý Như Nhã sẽ thật sự không biết nàng. Lần trước Ngũ công chúa ngay trước mặt mọi người nói muốn ngồi cung một chỗ với nàng, Quý Như Nhã không thể nào không biết nàng là ai. Đây là cố ý muốn ra oai phủ đầu nàng? Trong lòng phẫn hận, nhưng không lộ ra dù chỉ một chút.

“Gặp qua? Tiểu thư Tiết gia ta chỉ biết một vị, nên…” Mê mang quay đầu nhìn về phía Tiết U Nhiễm, Quý Như Nhã vẻ mặt rất vô tội. Chỉ bằng loại xuất thân này của ngươi, cũng dám đứng ở bên người Thái tử điện hạ? thật đúng là không biết tự lượng sức.

“Thân phận của tỷ tỷ cao quý, Tâm Lam là kém xa vạn vạn. Quý tiểu thư chỉ nhớ rõ tỷ tỷ là chuyện đương nhiên.” trên mặt hiện lên bi thương, Tiết Tâm Lam ăn năn hối hận nói.

“Tâm Lam chớ suy nghĩ nhiều. không nhớ rõ cũng không sao, cái này không cần biết.” Biết thân phận là nỗi đau trong lòng Tâm Lam. Nhìn bộ dáng điềm đạm đáng yêu của Tâm Lam, Tần Trạch Dật khuyên lơn.

“Dạ, cám ơn Tần ca ca.” Ngẩng mặt lên, trong nháy mắt bi ai trên mặt Tiết Tâm Lam chuyển thành sắc mặt vui mừng. Quý Như Nhã là tiểu thư con vợ cả danh chính ngôn thuận thì như thế nào? Người trong lòng Thái tử ca ca để ý chính là nàng, mà không phải là Quý Như Nhã.

“Tần ca ca? Tiết Nhị tiểu thư trái lại muốn nổi bật.” Thái tử điện hạ thế nhưng lại để xuống dáng vẻ đi dụ dỗ một thứ xuất? Trong bụng ghen tỵ, Quý Như Nhã trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt.

“A… Ngượng ngùng, Tâm Lam kêu đã quen.” Tràn đầy áy náy nhìn về phía Tần Trạch Dật, Tiết Tâm Lam phảng phất như nhận được kinh hãi, vội vàng nhận lỗi.

“Tâm Lam thích là tốt rồi, không cần đổi lời nói.” Tâm Lam nhát gan, chưa từng để tâm nhiều. Biết nhiều năm như vậy, Tần Trạch Dật tự nhận

mình vô cùng hiểu rõ Tiết Tâm Lam. Tâm Lam dễ bị chấn kinh, cần hắn phải tỉ mỉ che chở mới được.

Nụ cười trên mặt Tiết Tâm Lam hết sức chói mắt, Quý Như Nhã há lại có thể cho nàng ta đắc ý? Lập tức xoay người, nhìn về phía Tiết U Nhiễm: “Tiết đại tiểu thư vì sao đi ở phía sau? Tuy nói đây là đang ở trên đường, không cần quá chú ý lễ nghi. Chẳng qua là, tôn ti phân chia vẫn không thể quên đúng không?”

“Quý tiểu thư nói không sai. Tôn ti phân chia tất nhiên là nhất định phải tuân thủ.” So với Quý Như Nhã thì Tiết U Nhiễm ghét Tiết Tâm Lam hơn. Huống chi lần trước nàng chính là dùng những lời này để áp Quý Như Nhã, bây giờ tất nhiên là gật đầu đồng ý.

Sắc mặt tốt trên mặt Tiết Tâm Lam bị rút đi, sắc mặt trắng bệch. Ý tứ bên ngoài của Quý Như Nhã quá rõ ràng. Tiểu Quận chúa và Tiểu Vương gia Tiết vương phủ đều đi ở phía sau, nàng một thứ xuất lại dám đi ở phía trước. Sáu chữ không phân biệt được tôn ti hung hăng nện vào trong lòng Tiết Tâm Lam, định nàng tội chết. Nếu như Tiết U Nhiễm trở về nói với Tiết Vương phi, nàng sẽ thế nào không cần nghĩ cũng biết. Nếu là người có tâm cố ý báo tỉnh cành lúc này cho Vương phi, vậy kết quả nàng lại là như thế nào?

“Ta đã nói rồi, Tiểu thư Tiết gia sao có thể ngay cả tôn ti cũng không phân biệt được. Xem ra là ta suy nghĩ nhiều.” Quý Như Nhã liếc mắt nhìn Tiết Tâm Lam một cái, hừ lạnh nói. Có Thái tử làm chỗ dựa cho ngươi, ngươi liền tự mình coi là cao quý? Quả thật là si tâm vọng tưởng!

“Lần trước Quý tiểu thư cũng là không phân biệt được tôn ti như thế.” Lạc Thấm Nhi nãy giờ chưa mở miệng, chẳng những làm nhục Tiết Tâm Lam, mà còn trực tiếp đánh rớt tất cả kiêu ngạo trên mặt Quý Như Nhã. Nếu Quý Như Nhã đã tự mình đưa tới cửa để cho nàng vũ nhục, nàng tất nhiên sẽ không khách khí.

Quý Như Nhã sững sờ nhìn Lạc Thấm Nhi. Nàng ta tại sao có thể ở trước mặt Thái tử điện hạ nói nàng như vậy?

Tiết Tâm Lam nghe vậy lại là lòng tràn đầy cảm kích nhìn về phía Lạc Thấm Nhi. Vị Lạc tiểu thư này mặc dù mang theo một chữ “cũng”, nhưng lại thật sự chính là đang giúp nàng giải vây.

Lạc Thấm Nhi nói xong những lời này liền không mở miệng nữa. Chống lại ánh mắt cảm kích của Tiết Tâm Lam, Lạc Thấm Nhi không có bất kỳ đáp lại nào. Nàng chẳng qua chỉ là không muốn Quý Như Nhã quá mức phách lối mà thôi, cùng Tiết Tâm Lam không có liên quan.

“Lần trước? Khi ở Trịnh gia?” Mạc Thần Viễn nhạy cảm phát hiện có cái gì không đúng, nói. Lạc gia tiểu thư vừa nói ra những lời này, Quý tiểu thư rõ ràng là đã bại trận. không phân biệt được tôn ti? Nhìn U Nhiễm, lại nhìn Mạc Thấm Nhi, Mạc Thần Viễn cảm thấy hắn dường như bắt đầu có chút đầu mối.

“Chuyện ở Trịnh gia đã kết thúc được một thời gian rồi, không cần nhắc lại.” Mắt thấy Quý Như Nhã mặt mũi có chút không nhịn được, Tần Trạch Dật mở miệng nói.

“Gia, những lời này không đúng. nói đến chuyện ở Trịnh gia, ta nhưng thật ra nhớ lại lời đồn đãi trong mấy ngày nay. Cũng không biết người nào không dài mắt lại dám nói hưu nói vượn, nói U Nhiễm muội muội khi dễ Quý tiểu thư? Dù sao hiện tại hai người đều ở đây, không bằng giáp mặt nói rõ. Trịnh tiểu thư và Lạc tiểu thư vừa đúng có thể làm chứng.” Triệu Thụy đứng ra giúp Tiết U Nhiễm kêu oan. U Nhiễm muội muội nhà hắn ỷ thế lấn áp Quý Như Nhã? hắn nghe thế nào cũng thấy kỳ quái.

“Nơi này không phải là nơi tốt để nói chuyện. Chúng ta đi thả hà đăng trước, tối nay lại nói tiếp chuyện này.” Kéo Triệu Thụy, Tiết Kỳ Văn nói sang chuyện khác. Nếu như nói rõ mọi chuyện, vậy không chừng Tần Trạch Dật lại có ý tưởng gì mới.

“Vậy đợi thả xong hà đăng, mọi người cùng nhau đến Khách Duyệt lâu ngồi xuống tỉ mỉ nói về chuyện này.” Mạc Thần Viễn vẻ mặt hết sức kiên định, nhìn chằm chằm vào Tần Trạch Dật. Nếu như chứng minh được U Nhiễm cũng không điêu ngoa giống như trong lời đồn, vậy Thái tử biểu ca có phải là sẽ thay đổi chủ ý, không tính toán gả U Nhiễm cho Sở gia hay không?

Thần Viễn là nghiêm túc. Trong đầu Tần Trạch Dật vạn phần hỗn loạn. hắn hạ quyết tâm gả U Nhiễm cho Sở gia nhưng là Thần Viễn dường như không đồng ý hắn làm như vậy. Nếu như vậy, ngồi xuống nói rõ ràng cũng không sao. Thần Viễn cuối cùng sẽ hiểu, Tiết U Nhiễm không đơn thuần giống như trong tưởng tượng của hắn vậy.

—Lời của tác giả: Đột nhiên cảm giác được làm Thái tử điện hạ cũng mệt chết đi được! Bên này Tâm Lam không tệ, bên kia Như Nhã cũng tốt vô cùng, không có việc gì còn suy nghĩ đến U Nhiễm… Thỉnh thoảng sao lại càng ngày càng phát hiện, thái tử điện hạ thật bận rộn…