Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 15: Học quy tắc


Bảo vật trong tay, máu trong tim.

Vô Ưu cười, dựa vào trong ngực Cung Ly Lạc, “Ca ca. . . . . .”

“Ừm!”

“Cám ơn ngươi khi còn bé đã lượm ta về!”

Cung Ly Lạc ôm chặt Vô Ưu, “Là ta cám ơn ngươi, xuất hiện trong cuộc đời của ta, cho ta nhà và người thân!”

“Ca ca, chúng ta trở về thôi!”

“Tốt!”

Hai người mới vừa trở lại Lạc vương phủ, đã nhìn thấy thái giám trong hoàng cung đến tuyên chỉ.

“Chuyện gì?” Cung Ly Lạc lạnh nhạt hỏi.

“Khởi bẩm Lạc vương, hoàng thượng hạ chỉ, tứ phong Vô Ưu cô nương làm Quận chúa Vô Ưu, truyền nô tài đến tuyên chỉ trước!”

Cung Ly Lạc nhìn thái giám đến tuyên chỉ, “Thánh chỉ đâu?”

Thái giám đến tuyên chỉ lập tức đưa thánh chỉ lên, Cung Ly Lạc nhận lấy mở ra, nhìn một chút, thu vào, “Vô Ưu, chúng ta vào cung tạ ơn đi!”

Vô Ưu cười gật đầu.

Không thể không nói, người ca ca này của nàng, luôn bảo vệ nàng.

Biết nhận thánh chỉ là phải quỳ xuống, nên lấy thánh chỉ trước.

Mặt thái giám đến tuyên chỉ lúc thì xanh, lúc thì trắng, “Vương Gia. . . . . .”

Cung Ly Lạc lạnh lùng nhìn thái giám đến tuyên chỉ, “Thế nào, ngươi có ý kiến?”

“Nô tài không dám!”

“Không dám là tốt rồi, Bổn vương luôn luôn không thích người nhiều lời, Bổn vương tin tưởng, Từ công công, hẳn không phải là người thích nhiều lời đi!”

“Nô tài không dám lắm mồm!”

Hoàng cung. d đ ‘Lê’ ‘Quý’ ‘Đôn’

Đại khí hào hùng.

Xe ngựa dừng ở cửa cung, tiến vào trong hoàng cung, lập tức có kiệu đón, Cung Ly Lạc dắt Vô Ưu lên một chiếc kiệu, đi đến Dưỡng Tâm điện.

Dưỡng Tâm điện.

Đông Hoàng Cung Diệu uy nghiêm ngồi trên ghế rồng, bên cạnh là hoàng hậu, Trương quý phi, Lương quý phi, Đức Phi, Hiền phi, Thục phi, còn có Nguyên Phi, Ninh phi, Như phi tương đối được cưng chìu.

Cung Ly Lạc dắt Vô Ưu đi vào Dưỡng Tâm điện.

Khẽ khom lưng, “Tham kiến phụ hoàng!”

Đông Hoàng Cung Diệu nhìn Vô Ưu bên cạnh Cung Ly Lạc, dung nhan tuyệt sắc, hơi lạnh nhạt, tuy không khiến người khác phải cách xa ngàn dặm, nhưng, vừa nhìn đã biết không phải cô nương dễ đối phó.

“Ngươi chính là Vô Ưu?”

Vô Ưu khẽ cúi thân, “Vô Ưu tham kiến hoàng thượng!”

Đông Hoàng Cung Diệu nhìn kỹ một chút, mới lên tiếng, “Vẫn còn mấy phần dáng vẻ khi còn bé, những năm này, ngươi sống tốt không?”

“Còn sống, chính là tốt nhất!” Vô Ưu hời hợt nói, ngẩng đầu, khéo cười tươi nhìn Cung Ly Lạc.

Miễn là còn sống trở lại, trở lại bên cạnh Cung Ly Lạc, chính là tốt nhất.

Cung Ly Lạc nhìn, con ngươi lạnh lẽo trở nên ấm áp, cầm tay Vô Ưu thật chặt.

Dưới con mắt của mọi người, chàng chàng thiếp thiếp.

Hoàng hậu hừ lạnh cái thứ nhất.

Vô Ưu ngước mắt nhìn, lạnh lùng liếc hoàng hậu một cái, rồi dời ánh mắt đi.

Hoàng hậu chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, trong lòng lại hừ lạnh.

Thản nhiên mở miệng nói, “Hoàng thượng, hôm nay Quận chúa Vô Ưu trở lại, hôn sự của Lạc vương cũng đã định, chỉ là Quận chúa Vô Ưu, dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, cho dù thành thân, một năm nửa sợ cũng không thể viên phòng, theo nô tì thì. . . . . .”

Vô Ưu nghe vậy, nhìn hoàng hậu lần nữa.

Nhếch môi cười lạnh.

Cung Ly Lạc lại mở miệng trước, “Chỉ cần ngươi không sợ chết, Bổn vương cũng không để ý việc giết thêm mấy người!”

“Ngươi. . . . . .” Hoàng hậu hơi tức giận.

Hoàng thượng lạnh lùng nhìn hoàng hậu một cái, mới lên tiếng, “Trẫm ngược lại cảm thấy, nhiều năm như vậy cũng chờ được, lại chờ thêm một hai năm, cũng không sao!”

“Ý tứ của phụ hoàng, cũng là ý của ta, chọn một ngày hoàng đạo, làm lễ cập kê cho Vô Ưu, lại chọn một ngày lành tháng tốt, cưới Vô Ưu vào cửa, về phần viên phòng, ta đã là người hơn 20 tuổi, không cần các ngươi quan tâm!”

Cái nặng cái nhẹ, trong lòng hắn biết rõ.

Cung Ly Lạc nói xong, dắt Vô Ưu, xoay người rời khỏi Dưỡng Tâm điện.

Hoàng đế tức giận sầm mặt lại, hoàng hậu cũng thế, lại lập tức khuyên nhủ Hoàng đế, “Nói cho cùng, thân thế Vô Ưu, có hơi thấp kém, những năm này cũng không biết lưu lạc ở nơi nào, trải qua như thế nào, theo ý kiến của nô tì, nếu không phái một ma ma đi, dạy Quận chúa Vô Ưu một chút quy tắc, đường đường là Lạc vương phi, không hiểu quy tắc cũng không hay!”

“Ừ, cũng tốt, chuyện này hoàng hậu tự mình quyết định, xem trong cung có ma ma nào được, thì phái người đó đi đi!”

“Dạ!”

Vị Ương cung của Hoàng hậu.

“Kê ma ma, nghe nói, quy tắc của ngươi trong hoàng cung, là tốt nhất, lần này đi đến Lạc vương phủ, ngươi hiểu ý tứ Bổn cung chứ?”

Kê ma ma lập tức hành lễ, “Hoàng hậu nương nương yên tâm, nô tỳ hiểu!”

Lạc vương phủ. L,ê.Q,u.ý.Đ,ô,n

Vô Ưu và Cung Ly Lạc chân trước vừa bước vào, chân sau thái giám đến tuyên chỉ đã dẫn kê ma ma đến trước.

Vô Ưu nhìn kê ma ma đứng ở trước mặt, hời hợt mở miệng, “Mới vừa rồi, ngươi nói, ngươi tới đây làm gì?”

“Bẩm Quận chúa Vô Ưu, nô tỳ tới dạy quy tắc cho Quận chúa!”

Vô Ưu cười ra tiếng, “Thánh chỉ của ai?”

“Hoàng thượng!”

Vô Ưu nở một nụ cười, nhìn Cung Ly Lạc, “Ca ca, ngươi muốn Vô Ưu học quy tắc sao?”

“Không cần!”

Vô Ưu gật đầu, nếu Cung Ly Lạc không muốn nàng học, nàng cũng không muốn phí tâm tư đi học những thứ vô dụng này.

“Nếu ca ca đã lên tiếng, Kê ma ma ngươi, đến từ nơi nào, thì chạy về chỗ đó đi, về phần những quy tắc kia, Vô Ưu không muốn học, cũng sẽ không bao giờ học!”

Vô Ưu nói xong, đứng dậy.

Nàng đi xem sách thuốc, hoặc là lịch sử còn tốt hơn.

Tìm được vị trí của những vị thuốc kia sớm một chút, giải độc cho Cung Ly Lạc sớm một chút, mới là chính sự.

Kê ma ma trở lại hoàng cung, sau đó ra sức, nói Vô Ưu ngang ngược càn rỡ, vô lễ vô cùng.

Hoàng hậu sau khi nghe xong, nở một nụ cười, “Kê ma ma, ngươi mỗi ngày chạy đến các nơi đông đúc, nên làm như thế nào, chắc hẳn không cần Bổn cung dạy ngươi!”

“Hoàng hậu nương nương yên tâm, nô tỳ hiểu!”

Mấy ngày kế tiếp, Cung Ly Lạc phụ trách chọn ngày hoàng đạo, Vô Ưu cả ngày ở trong thư phòng, xem sách, hoàn toàn không biết, phố lớn ngõ nhỏ đều nghị luận Vô Ưu Quận chúa ngang ngược càn rỡ, vô lễ.

“Vương Gia. . . . . .”

Cung Ly Lạc nhìn Cung Nhất, “Có chuyện gì sao?”

Cung Nhất gật đầu, mang lời đồn đãi ngoài phố lớn ngõ nhỏ nói một lần, con ngươi Cung Ly Lạc từ từ nheo lại, “Cung Nhất, đi, cắt lưỡi Kê ma ma cho Bổn vương, để cho nàng vĩnh viễn cũng không mở miệng được, cũng sẽ không đi nói nhảm nữa!”

“Dạ!”

Ngày thứ hai.

Kê ma ma bị mang đến trước mặt Đông Hoàng Cung Diệu, chân mày Đông Hoàng Cung Diệu nhẹ vặn, “Chuyện gì xảy ra?”

“Khởi bẩm hoàng thượng, hôm qua Kê ma ma ở trong nhà, bị thích khách cắt đứt đầu lưỡi!”

Đông Hoàng Cung Diệu giận dữ, “Người nào lớn mật như thế?”

“Là Lạc vương!”

Đông Hoàng Cung Diệu khẽ kinh ngạc, nhìn sang thái giám đang đứng một bên, “Tiểu Từ Tử, ngươi nói, tại sao?”

“Hồi bẩm hoàng thượng, Kê ma ma miệng nhai đầy giòi, tùy ý bôi nhọ thanh danh của Quận chúa Vô Ưu, khiến dư luận xôn xao, Lạc vương mới tức giận. . . . . .”

Công công mang hết nguyên nhân hậu quả nói một lần, Đông Hoàng Cung Diệu giận dữ, “Người đâu, kéo nô tỳ xảo quyệt này xuống đánh 100 gậy, treo ở cổng Kinh Thành ba ngày, răn đe cảnh cáo!”

“Truyền chỉ xuống, ai dám bàn luận thị phi về Quận chúa Vô Ưu, theo luật bắt lại, đánh 100 gậy!”

Khi hoàng hậu biết chuyện của Kê ma ma, kinh ngạc một chút, vừa định phân phó, Đông Hoàng Cung Diệu đã tới Vị Ương cung.

“Nô tì tham kiến hoàng thượng!”

Đông Hoàng Cung Diệu nhìn hoàng hậu, “Ban đầu trẫm bảo ngươi sai một ma ma, đi dạy Quận chúa Vô Ưu học lễ nghi, ngươi phái Kê ma ma đi sao?”

“Hồi hoàng thượng, đúng vậy!”

Đông Hoàng Cung Diệu lạnh lùng khẽ hừ, “Hoàng hậu, nếu muốn người không biết trừ phi mình không làm, ngươi thật sự cho rằng, Lạc nhi vẫn còn giống như hai mươi năm trước, là một đứa bé không hề có năng lực phản kháng, luôn phải chịu ủy khuất, trẫm nhắc lại với ngươi một lần nữa, sóng to gió lớn đã tới, chớ để thuyền lật trong mương, không vì ngươi, cũng suy nghĩ cho thái tử đi!”

Đông Hoàng Cung Diệu nói xong, vung tay lên, ném mấy quyển tấu chương xuống trước mặt hoàng hậu.