Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 20: Cung Ly Lạc ngang ngược


Tề Phiêu Phiêu nghe vậy, tâm cả kinh.

Nàng là đại tiểu thư con chính thất của Thừa Tướng phủ, thân phận cao quý, làm sao loại nữ tử như Vô Ưu có thể sánh bằng.

Nhưng. . . . . .

Hôm nay những người này, cũng đều đến trút giận cho nàng, nhất là Chu Huyễn Nhĩ, nếu nàng thấy chết mà không cứu, vậy sau này, còn ai nguyện ý ra mặt giúp nàng nữa?

Vừa nhìn Vô Ưu vừa cười, “Được, chỉ là, chúng ta không chỉ so cầm, chúng ta còn phải so, Kỳ Thư Họa, Thi Từ Ca Phú!”

Tề Phiêu Phiêu không tin, Vô Ưu có thể tinh thông mọi thứ.

Cầm Kỳ cao siêu, nhất định là bản lĩnh duy nhất của nàng.

Vô Ưu nhìn Tề Phiêu Phiêu, khẽ gật đầu, “Tốt, đến lúc đó mà thua, từ cửa Kinh Thành, bò về nhà người đó là được, về phần Chu tiểu thư, nếu Tề tiểu thư thắng, vậy bỏ qua, nhưng nếu Tề tiểu thư không cẩn thận thua, vậy cũng từ cửa thành bò về nhà là được, Tề tiểu thư, ngươi thấy thế nào?”

“Một lời đã định!” Tề Phiêu Phiêu nói xong, vươn tay.

Vô Ưu đứng lên, đập tay với Tề Phiêu Phiêu, “Tứ Mã Nan Truy!”

Có trận đánh cược này, mọi người ngược lại vô cùng yên lặng, cũng không có ý định đi điều tra Vô Ưu, ngay cả thái tử phi Diệp Vũ Hà nhìn Vô Ưu, cũng cười như không cười.

Vô Ưu nhìn, trong lòng hừ lạnh.

Xem nàng có chỉnh chết những người dám mơ ước Cung Ly Lạc không.

Trước khi trời tối, thái tử phi, không hề lo lắng cho Vô Ưu, bởi vì Cung Ly Lạc đã tự mình đến đón người.

Một bộ xiêm áo màu tím, bên hông đeo ngọc thạch Lưu Tô, đai lưng mạ vàng, mái đầu bạc trắng giờ phút này đã dùng một chiếc trâm Tử Ngọc(trâm ngọc màu tím) cố định, cả người hăng hái, khí phách nghiêm nghị.

“Vô Ưu. . . . . .” Âm thanh lại vô cùng dịu dàng, cưng chiều.

Vô Ưu nghe thấy tiếng gọi lập tức nhìn sang, ha ha nở một nụ cười, cười nhe răng, mềm mại đáng yêu thấp giọng kêu, “Ca ca!”

Cung Ly Lạc hoàn toàn không nhìn những người khác, đi tới trước mặt Vô Ưu, âm thanh trầm thấp nói, “Trở về thôi, trong nhà thức ăn đã chuẩn bị xong, trở về thì có thể ăn ngay rồi!”

Vô Ưu gật đầu, đứng lên, khoác tay Cung Ly Lạc, “Ca ca, ngươi tự tay làm sao?”

“Ừ, người khác làm, ta không yên lòng!” Cung Ly Lạc nói xong, dắt tay Vô Ưu, chuẩn bị về nhà.

Vô Ưu vẫn đứng tại chỗ, chu miệng lên.

“Sao vậy?” Cung Ly Lạc hỏi.

“Ca ca, ta và Thất Tiểu Thư của Thừa Tướng phủ, muốn tranh tài, người thua, sẽ từ cửa thành, bò về nhà mình!” Vô Ưu nói xong, khẽ cúi đầu, một bộ dạng làm sai việc.

Cung Ly Lạc nghe vậy, lông mày vặn nhẹ, con ngươi quét một vòng.

Tề tiểu thư Thừa Tướng phủ, là vị nào?

Tề Phiêu Phiêu thấy Cung Ly Lạc nhìn sang, lập tức đứng lên, “Lạc vương, không bằng coi như chưa xảy ra chuyện gì!”

“Không cần, nếu Vô Ưu thua, ta và nàng cùng nhau bò, nếu Vô Ưu may mắn thắng, Tề tiểu thư nhớ giữ lời, nếu không. . . . . .” Cung Ly Lạc nói xong, vung tay lên, một chưởng bổ nát bàn đá để nước trà điểm tâm, “Sẽ giống như cái này bàn!”

Không hỏi các nàng muốn đấu cái gì, chỉ một câu như vậy, Vô Ưu thua, hắn và nàng cùng nhau bò.

Nếu Vô Ưu thắng, dù là đại tiểu thư con chính thất của Thừa Tướng phủ, cũng không thể chối cãi.

“Ca ca. . . . . .” Vô Ưu thấp giọng kêu.

Cung Ly Lạc lại ôm ngang Vô Ưu lên, lạnh lùng nhìn thái tử phi Diệp Vũ Hà, hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng rời đi.

Thúy Thúy hai chân như nhũn ra, đi bộ cũng không vững, Mạc Cẩn Hàn bất đắc dĩ thở dài, đưa tay kéo Thúy Thúy, tránh cho nàng ngã trên đất, mất mặt xấu hổ.

Bị Cung Ly Lạc nhìn, bao hàm rất nhiều điều, Diệp Vũ Hà chỉ cảm thấy cả người lạnh run.

Có cảm giác tai hoạ sắp xảy ra.

Tề Phiêu Phiêu nghĩ đến việc Cung Ly Lạc cũng không liếc nhìn nàng một cái, uất ức vô cùng.

Những tiểu thư khác, từng người một đều cúi đầu, chẳng dám thở mạnh.

Trên xe ngựa. L,ê “Q,úy” Đ.ôn

Vô Ưu vùi ở trong ngực Cung Ly Lạc, “Ca ca. . . . . .”

“Ừm!” Cung Ly Lạc nhẹ giọng trả lời, ôm chặt Vô Ưu, vỗ nhẹ sau lưng Vô Ưu, “Không có việc gì, không sợ, thua, ca ca và ngươi cùng nhau bò, ai cũng không dám cười nhạo Vô Ưu nhà ta!”

Vô Ưu bật cười, ngẩng đầu, “Ca ca, Vô Ưu đã gây họa cho ngươi!”

“Không có việc gì, gây đại họa mỗi ngày, ca ca cũng sẽ thu thập cho ngươi!”

Vô Ưu chu mỏ, “Ca ca, ta nói, trong phủ của ngươi có một bồn thập bát học sĩ!”

“Ừm!”

“Ta còn nói, ngươi lấy trà hoàng thượng ban thưởng cho ta súc miệng!”

Cung Ly Lạc bật cười, “Lạc vương phủ, quả thực có một bồn thập bát học sĩ!”

Mà Vô Ưu súc miệng bằng trà cống phẩm, cũng là sự thật.

“Thật sự có ư, cái gì ta cũng không biết?”

“Ở trong hoa viên, không biết còn sống hay không, trở về thử tìm một chút, chắc là vẫn còn sống!”

Vô Ưu cười, “A ha ha. . . . . .”

Đều nói, khiêm tốn xa hoa.

Xem, người trước mặt nói là, thập bát học sĩ, lại có thể cứ như vậy bị ném trong vườn hoa, không trách được nàng không phát hiện ra.

Cung Ly Lạc thấy Vô Ưu cười, cũng cười theo.

Đây mới là người thân của hắn, nhà của hắn, cho nên, hắn sẽ che chở nàng thật tốt.

“Ngươi và nàng tỷ thí những gì?”

“Cầm Kỳ Thư Họa, Thi Từ Ca Phú!”

“Ngươi biết?” Cung Ly Lạc hỏi.

Vô Ưu ha ha ha cười một tiếng, “Ca ca, hiện tại học, có đuổi kịp hay không vẫn chưa biết?”

Khóe miệng Cung Ly Lạc giật giật.

Vô Ưu ha ha cười không ngừng, ngồi thẳng người, ôm lấy cổ Cung Ly Lạc, dùng sức hôn lên môi Cung Ly Lạc, nhẹ nhàng liếm, lại ngậm đôi môi của Cung Ly Lạc.

Thân thể Cung Ly Lạc cứng đờ, đưa tay dùng sức ôm lấy Vô Ưu, triền miên mãnh liệt hôn, lưỡi trượt vào trong miệng Vô Ưu, hấp thụ lấy sự ngọt ngào chỉ thuộc về Vô Ưu.

Cho đến khi hai người không thở nổi, Cung Ly Lạc mới buông ra, âm thanh khàn khàn, * nồng đậm, “Vô Ưu. . . . . .”

“Ca ca, ngươi hãy yên tâm đi, Vô Ưu tuyệt đối sẽ không để cho ca ca từ cửa thành bò về Lạc vương phủ đâu!”

Cung Ly Lạc đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó cười ha ha, “Cái người xấu xa này!”

Chuyện Vô Ưu và nữ nhân tài ba Tề Phiêu Phiêu so Cầm Kỳ Thư Họa, Thi Từ Ca Phú, chỉ mới ngày thứ hai, đã truyền khắp cả phố lớn ngõ nhỏ trong Kinh Thành, già trẻ nam nữ đều biết.

Ngay cả những chủ tử trong hoàng cung, cũng không bỏ qua.

Sau khi Hoàng hậu biết được, cười lạnh, “Người đâu, phái người lặng lẽ đến phủ Hữu Thừa Tướng, khiến Phiêu Phiêu đặt tiền đánh cuộc nhiều thêm một chút!”

“Ý của Hoàng hậu nương nương là?”

“Mạng sống. . . . . .”

“Dạ!”

Ngự Thư Phòng.

Đông Hoàng Cung Diệu nhìn tấu chương trước mặt, lại nhìn mấy nhi tử đứng ở phía dưới, “Lạc nhi, nghe nói, ngươi mang trà cống phẩm trẫm ban thưởng cho Vô Ưu súc miệng?”

Cung Ly Lạc lạnh nhạt trả lời, “Đúng!”

Đông Hoàng Cung Diệu tức giận, vừa định mở miệng, Cung Ly Lạc lần nữa lạnh nhạt nói, “Những thứ đó mấy năm trước, cũng đã bị mối mọt ăn mất!”

“Ngươi. . . . . .” Đông Hoàng Cung Diệu tức giận.

Cung Ly Lạc giả bộ không thấy, tiếp tục mở miệng, “Đại tiểu thư của Thừa Tướng phủ và Vô Ưu tỷ thí Cầm Kỳ Thư Họa, Thi Từ Ca Phú, người thua sẽ từ cửa thành bò về nhà, vốn là chuyện hai nàng đùa giỡn, lại nghe nói, hoàng hậu phái người đến Thừa Tướng phủ, muốn Tề tiểu thư lấy tính mạng làm tiền đặt cuộc, phụ hoàng, hoàng hậu là nữ nhân của ngài, nếu như ngươi mặc kệ, mặc cho nàng đả thương Vô Ưu của ta, ta nhất định huyết tẩy cả nhà mẹ đẻ hoàng hậu!”

Trong Ngự Thư Phòng tiếng hít khí vang lên từ bốn phía.

Đông Hoàng Cung Diệu vỗ lên bàn một cái, giận dữ đứng dậy, tức giận chỉ Cung Ly Lạc.

Cung Ly Lạc lại giống như không thấy, nhìn thái tử Cung Thịnh, “Thái tử, quản thái tử phi của ngươi cho tốt, khi dễ Vô Ưu của ta như vậy, một lần là đủ rồi, nếu có lần sau, những ngày làm thái tử của ngươi, cũng nên chấm dứt đi!”

Cung Ly Lạc nói xong, rời khỏi Dưỡng Tâm điện.

Một thân lành lạnh, một thân xa cách, một thân lãnh khốc vô tình, tàn nhẫn khát máu. . . . . .