Tầm Mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô

Chương 1: Ngoại Thành Cô Tô


“Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,

Giang phong ngư hoả đối sầu miên.

Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,

Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.” [1]

Tiếng ngâm thơ hòa với tiếng mái chèo khua nước ì oạp trong đêm khiến Vương Dao Dao giật mình thức giấc.

Vương Dao Dao đến ngoại thành Cô Tô vừa lúc nửa đêm. Sau khi kênh đào Đại Vận Hà [2] được hoàn thành, nối liền một dải từ kinh thành đến Giang Nam
Hàng Châu, việc đi lại cũng dễ dàng hơn nhiều. Hai cha con cùng các gia
phó đi thuyền một đường từ Bắc xuôi Nam, cảnh vật hai bên đê cũng dần
dần biến đổi. Giang Nam từ từ hiện ra như một bức tranh thủy mặc. Bước
vào Giang Nam, tựa hồ như bước vào một thế giới khác, phồn hoa, trù phú
và thi vị, nơi chỉ một ngọn gió thoáng qua cũng mang đượm hơi thở cổ
kính ngàn năm hòa cùng không khí thư hương thanh nhã. Sau nhiều ngày
ròng rã lênh đênh trên thuyền, cuối cùng Tô Châu đã gần kề trước mắt.
Trong lòng Vương Dao Dao vô cùng háo hức. Các nơi khác của Giang Nam đã
đẹp đẽ như thế này, vậy Tô Châu – “thiên đường chốn nhân gian”, sẽ là
phong cảnh ra sao đây?

Bấy giờ, cô bé đang ở trong khoang thuyền, nghe thấy tiếng ngâm thơ bên ngoài mạn thuyền, liền biết đó là phụ thân mình. Vương Dao Dao vén màn che bước ra ngoài, quả nhiên là Vương đại
nhân đang đứng bên mạn thuyền, trầm ngâm ngắm nhìn cảnh đêm Giang Nam.
Một vùng sông nước chìm trong bóng đêm dày đặc, những ánh đèn lồng loe
loét trên các con thuyền đang lướt nhẹ trên kênh phản chiếu xuống mặt
nước, cùng với ánh trăng loang loáng bàng bạc phảng phất như hòa làm
một.

Vương đại nhân thấy con gái bước ra, liền xua tay, bảo:

“Miên Nhi, bên ngoài sương lạnh, nhanh trở vào trong cho ấm.”

Miên Nhi đây là nhũ danh của con bé.Vương Dao Dao chun mũi cười, nói:

“Phụ thân, Giang Nam ấm áp như thế, nữ nhi còn sợ nóng đây, sao có thể lạnh được chứ?”

Đây cũng không phải nói càn, đối với đứa bé lớn lên ở kinh thành phương Bắc vốn quen giá hàn, thì chút sương lạnh đêm khuya của Tô Châu quả thật
không là gì cả.

Vương đại nhân vừa giận vừa buồn cười, đưa tay khẽ cốc lên trán con gái một cái, bảo:

“Cứng đầu như vậy, cẩn thận sau này không gả đi được.”

Vương Dao Dao le lưỡi một cái, cười hì hì nói:

“Không gả thì không gả, phụ thân nuôi là được.”

Vương đại nhân nhéo nhéo gò má phúng phính trắng nõn của con gái, khẽ thở dài một cái, nói:

“Làm gì có phụ thân nào nuôi nữ nhi cả đời chứ?”

Lần này ông chuyển đến Tô Châu kỳ thực là bị giáng chức. Từ chính nhị phẩm
Hộ bộ Thượng thư trở thành chính lục phẩm Tri phủ Tô Châu, Vương đại
nhân thực ra không phiền muộn gì cho mình. Đối với ông, tránh xa cái
kinh thành hỗn tạp ấy cũng là việc khiến người ta nhẹ nhõm thoải mái.
Nhưng ông chỉ ưu tư cho con gái. Có bậc cha mẹ nào không mong mai sau nữ nhi tìm được phu gia tốt? Chỉ là hiện tại Miên Nhi nhà ông lại rơi vào
cảnh gả cao không được, gả thấp không đành, thật là tiến thoái lưỡng
nan.

“Ký lai chi, tắc an chi [3].” Vương đại nhân thở ra một
tiếng, gác lại tâm tư nặng trĩu, vỗ vỗ đầu Vương Dao Dao, bảo, “Xem
chừng phải sáng sớm mai mới vào tới thành Cô Tô, con vào trong nghỉ ngơi một chút đi.”

Cô bé cũng không bướng bỉnh nữa, ngoan ngoãn gật gật đầu, liền vén rèm bước vào trong.

Một cơn gió đêm thổi tới làm gợn sóng nước. Dường như còn mang theo mùi hương hoa quế thoang thoảng từ Cô Tô thành.

~~~~~~~~

Cô Tô thành. Lý phủ.

Một gã thư đồng khe khẽ gõ cửa, từ bên trong vọng ra một tiếng nói:

“Thanh Thư, vào đi.”

Phương ngữ Tô Châu vốn dĩ thấm đượm không khí thư hương, mà thanh âm của người này lại càng êm ái nhẹ nhàng, chỉ nghe đã cảm thấy như phảng phất đâu
đây mùi hương thanh khiết của Bích Loa Xuân [4] hay làn nước mát lạnh
trong veo của Thái hồ.

Gã thư đồng Thanh Thư liền đẩy cửa bước
vào. Chỉ thấy bên án thư cạnh cửa sổ có một bóng người đang ngồi, ánh
nến leo loét ở trên bàn cách đó khá xa, không đủ soi rõ dung mạo người
đó. Trong mông mông lung lung, nguyệt quang luồn qua song cửa sổ, thấp
thoáng soi chiếu một nửa khuôn mặt của chàng. Trắng tựa dương chi bạch
ngọc.

“Bẩm công tử, ta vừa hỏi thăm Lục Như tỷ bên chỗ phu nhân, lão gia và phu nhân quả thực vừa nhận được bồ câu đưa tin của Vương đại nhân, ước chừng rạng sáng ngày mai sẽ vào tới thành.”

Vị công
tử kia nghe xong lời thư đồng bẩm báo, không nhìn rõ trên khuôn mặt ấy
có tâm tình ra sao, chỉ nương ánh trăng thấy được khóe môi của chàng
dường như nhếch lên, tạo thành một độ cong.

“Ta biết rồi, Thanh
Thư, ngươi đi nghỉ đi, không cần gác đêm. Sáng mai dậy sớm chuẩn bị xe
ngựa, chọn cỗ xe ngựa ta vừa mới chỉnh sửa lại gần đây, nhớ chưa?”

Tuy rằng nói chuyện với gia phó, ngữ điệu của chàng vẫn rất mực nhỏ nhẹ,
không có cảm giác là đang ra lệnh sai bảo, chỉ như dặn dò thân nhân.

Thanh Thư cúi đầu dạ một tiếng, liền ra ngoài khép cửa lại.

Trong gian phòng, giờ đây chỉ còn lại một mình người ấy.

Chàng đưa tay thắp đèn dầu lên, tức thời ánh sáng ấm áp bao phủ cả một vùng,
cũng soi rõ bức họa đang đặt trước mặt chàng. Đó rõ ràng là một phiên
bản thiếu nữ của Vương Dao Dao.

Chàng nâng ngón tay, nhè nhẹ vuốt ve đôi má của thiếu nữ trong tranh, động tác cẩn trọng trìu mến như
nâng niu trân bảo, ánh mắt đầy nhu tình. “Biểu muội, đã lâu không gặp.”

Một tiếng cảm thán thật khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Ngoài cửa, côn trùng kêu rả rích.

Đêm bỗng dưng thật dài.

~~~~~~~~~

*Chú thích:

[1] Bài “Phong Kiều dạ bạc” của nhà thơ Trương Kế thời Đường, viết về bến Phong Kiều ở Tây huyện, Giang Tô.

Dịch nghĩa:

Trăng lặn, quạ kêu, sương phủ đầy trời.

Hàng phong bên sông, ngọn đèn thuyền chài ở trước người đang ngủ buồn.

Ngoài thành Cô Tô là chùa Hàn San,

Tiếng chuông lúc nửa đêm vẳng đến thuyền khách.

Dịch thơ:

Nguyệt tà, quạ lảnh lót kêu sương

Ánh lửa cầu phong vỗ mộng thường

Bến vắng Cô Tô thuyền lẻ bóng

Hàn Sơn rền rĩ khách nghe chuông.

(Bản dịch của Hải Đà)

[2] Đại Vận Hà: còn gọi là Kinh Hàng Đại Vận Hà, là kênh đào cổ đại với
đoạn cổ xưa nhất có từ thế kỷ 5 TCN, dần dần qua các đời sau được mở
rộng ra thêm, đến đời Minh được cải tạo lại và bấy giờ nó nối thông từ
Bắc Kinh cho đến Giang Tô, Chiết Giang, là huyết mạch chính để giao
thương, vận chuyển hàng hóa từ vùng Giang Nam trù phú đến kinh thành.

[3] Ký lai chi, tắc an chi: Chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó.

[4] Bích Loa Xuân: là loại danh trà nổi tiếng của vùng Thái Hồ, Tô Châu,
được liệt vào một trong “Thập đại danh trà” bên cạnh Long Tỉnh, Thiết
Quan Âm, Lục An Qua Phiến,… Bích canh (nước màu xanh), Loa hình (hình
xoắn ốc cuộn thành loa), lại được ngắt xuống vào mùa xuân nên gọi là
Bích Loa Xuân.

*Lời tác giả: Thật sự rất là mê phương ngữ Tô Châu a