Thay Chị Lấy Chồng

Chương 20: Cô gái, cô có thai rồi à_


Tôi đi theo sau, nhìn thấy giám đốc đưa cho nhân viên bán hàng một thứ giống như tấm thẻ mua đồ ở trung tâm thương mại, uy hiếp nói, “Chuyện này là Hào Thiên lão tổng ép xuống, nếu như cô dám nhiều chuyện, thì đừng mong có thể sống ở Thành phố Vĩnh An nữa!”

Cô ấy chỉ nói một câu, khi tôi định cầm điện thoại để lưu lại chứng cứ, giám đốc nói một câu rồi đi ra ngoài.

Tôi ngăn ông giám đốc lại, đến hỏi chuyện này.

Giám đốc chỉ trợn mắt nhìn tôi, “Tôi không biết cô đang nói gì.”

Sau đó rời đi.

Tôi vẫn luôn cảm thấy chuyện này là kế hoạch của Tống Duyên Minh, mục đích, chính là vì muốn làm cho địa vị của tôi trong lòng Lý Hào Kiệt hạ xuống.

Nhưng tôi không ngờ được, Lý Hào Kiệt lại mắt nhắm mắt mở cho qua tất cả mọi chuyện, thậm chí còn giúp chị ta!

Tôi không can tâm!

Tôi đi thẳng đến tầng dưới của tòa nhà lớn của tập đoàn Hào Thiên, tôi muốn hỏi Lý Hào Kiệt, rốt cuộc nghĩ như thế nào?

Tập đoàn Hào Thiên là một doanh nghiệp lớn, khi vào phải có thẻ quẹt, tôi vốn dĩ nghĩ rằng rất khó có thể vào được, nhưng không ngờ vừa đến cửa, lễ tân đã đi đến, nhiệt tình nói với tôi, “Chào bà chủ tổng giám đốc.”

Tôi được đưa lên tầng, thuận lợi đi vào căn phòng làm việc của Lý Hào Kiệt.

Lúc tôi đi vào, Lê Kiên – người đón tôi hôm đó cũng có mặt ở trong phòng làm việc, thấy tôi đi vào, hắn ta liền chủ động ra ngoài.

“Có chuyện gì sao?” Lý Hào Kiệt không ngẩng đầu lên, nói.

Tôi cũng không nói vòng vo với anh ấy, liền bước lên hỏi, “Chuyện máy quay của trung tâm thương mại, là anh đã tìm người làm phải không?”

“Đúng vậy.”

Tôi vốn dĩ nghĩ rằng Lý Hào Kiệt sẽ nói gì, nhưng anh ấy không giấu diếm.

“Tại sao?”

“Không tại sao cả.”

Tôi hận thái độ như vậy của anh ấy, mặc kệ Tống Duyên Minh có tính kế gì với tôi, anh ấy đều ngấm ngầm giúp đỡ chị ta!“Rõ ràng anh biết là Tống Duyên Minh tính kế với tôi, rõ ràng biết chị ta không giống như bề ngoài, tại sao, anh vẫn giúp chị ta?! Anh rõ ràng là tổng tài lớn, lẽ nào muốn bị một người phụ nữ trêu đùa sao?”

Tôi càng nói, càng kích động, giọng nói càng lớn.

Nhưng Lý Hào Kiệt vẫn không có bất kì phản ứng nào, chỉ cầm chiếc bút trên bàn, kí tên của mình xuống dưới cùng của tài liệu.

Gập tài liệu lại, anh ấy mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng, “Tôi hiểu cô ấy, đương nhiên sẽ tha thứ cho những chuyện cô ấy làm.”

Tôi ngơ người.

Nhìn chằm chằm vào Lý Hào Kiệt, trong chốc lát tôi cảm thấy, đây căn bản không phải là người đàn ông mà tôi đã yêu mười hai năm.

Tôi chỉ biết anh ấy là một người đàn ông lắm mưu kế và quyết đoán.

Nhưng không nghĩ rằng, trong chuyện tình cảm anh ấy lại sâu đắm như vậy… hơn nữa còn không có nguyên tắc.

Tôi đứng yên một chỗ, cười đau đớn hỏi anh ấy, “Vậy tôi thì sao? Hai chúng ta phải làm sao?”Lý Hào Kiệt thản nhiên trả lời, “Nếu như cô đã muốn ở trong chiếc lồng vàng, thì cứ để cô ở, nhưng mà, cả cuộc đời này, tôi sẽ không thể yêu cô.”

Anh ấy thực sự biết cách làm thế nào để có thể làm tổn thương tôi.

Tay của tôi vẫn luôn nắm chặt, lưng đứng thẳng, để bản thân không được tỏ ra quá thảm hại, nở nụ cười hờ hững, “Được, Lý Hào Kiệt, tôi đã hiểu rồi, từ nay trở đi, tôi sẽ không để bản thân mình yêu anh nữa.”

Nói xong, tôi quay người lại.

Vừa vào thang máy, tôi đã cảm thấy khô rát, vội vàng đi vào nhà vệ sinh nôn, nhưng không nôn ra gì hết.

Trong nhà vệ sinh đúng lúc có một cô dọn vệ sinh, nhìn thấy tình hình, có ý tốt nói một câu, “Cô gái, cô có thai rồi à? Bình thường phải đem theo dâu chua mới có thể chịu được.”

Tôi ngơ người.

Có thai?

Sao có thể!