Thịnh Thế Đích Phi

Chương 3: Mợ đến


Edit: Leticia

Beta: Ly Ly

“Tiểu thư, Từ phu nhân đến ạ.”

Diệp Ly ngẩng đầu lên, nhìn thấy mợ hai đang từ bên ngoài đi vào, liền vội vàng đứng dậy chào đón, “Mợ hai.”

Năm nay, Từ phu nhân cùng
lắm cũng chỉ mới ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, dung mạo được bảo dưỡng
cẩn thận, bề ngoài chỉ có thể khen là thanh tú mà thôi, nhưng cả người
lại tỏa ra khí chất tự nhiên, qua đó cho thấy nàng xuất thân từ danh
môn, được giáo dưỡng cẩn thận.

Từ phu nhân cau mày đánh giá một vòng gian phòng của Diệp Ly, không nhịn được mà chọc vào gáy nàng:
“Cậu và mợ đã sớm bảo cháu chuyển đến nhà cậu ở, cháu lại không nghe,
bây giờ cháu nhìn lại chỗ cháu đang ở xem, có bộ dáng gì? Cháu xem hôn
sự của cháu…Cháu cố tình muốn mẹ cháu ở dưới suối vàng cũng không được
yên lòng có phải không?” Diệp Ly vuốt vuốt cái gáy, lôi kéo Từ phu nhân
ngồi xuống, nói: “Mấy năm nay, cậu sống cũng không dễ dàng gì, huống
chi tổ mẫu và phụ thân của cháu đều ở đây, làm gì có nữ nhi nào lại đến
nhà cậu ở chứ? Không duyên không cớ lại để cho những người bên cạnh có
cớ để chê cười mẫu thân cháu không biết cách dạy nữ nhi.” Từ khi đương
kim hoàng thượng đăng cơ, liền dốc hết sức chèn ép các cựu thần thời
tiên hoàng nên ông ngoại, cậu cả, và những thành viên khác của Từ thị
đều lần lượt rời khỏi quan trường, hiện nay chỉ còn cậu hai vẫn đang làm tam phẩm Học Sĩ Hàn Lâm ở Hàn Lâm viện. Vì vậy mà người ngoài đều cho
rằng đại tộc Từ thị trăm năm đã suy tàn rồi.

Nghe Diệp Ly nói như thế, Từ phu nhân không khỏi thở dài, nói: “Chẳng qua mợ thấy cháu tự ủy khuất
chính mình như vậy, ông ngoại cháu mà biết được, chắc chắn sẽ rất đau
lòng.” Mấy đời Từ gia đều là nam nhiều nữ ít, đến thế hệ của Từ lão thái gia, chỉ có được một nữ nhi duy nhất, đó chính là mẫu thân của Diệp Ly, đương nhiên là ngàn đau vạn sủng. Nếu người biết được cháu ngoại gái
duy nhất của mình chịu ủy khuất như vậy, với tính tình của Từ lão thái
gia, chỉ sợ ông đã sớm xông vào kinh chửi mắng con rể một trận rồi.
Diệp Ly cười nói: “Cháu nào có chịu ủy khuất gì, Ly nhi sẽ không để cho
bản thân mình chịu thiệt thòi đâu.” Từ phu nhân sầu lo nhìn nàng, nói:
“Bây giờ, hôn sự của cháu. . . Định Vương thật sự không phải là người
thích hợp để kết duyên. Cô muội muội của cháu đúng là người không ra gì, đoạt vị hôn phu của tỷ tỷ, một tiểu thư của thế gia vọng tộc như nàng
mà lại có thể làm ra chuyện thế này hay sao?” Sóng mắt của Diệp Ly lưu
chuyển, hoàn toàn không có vẻ yếu đuối, không tranh giành như lúc bình
thường khi nàng ở trong phủ, cười yếu ớt nói: “Định Vương cũng có chỗ
tốt của Định Vương. Cậu và mợ không cần phải lo lắng cho Ly nhi.”

Định quốc vương phủ có địa vị rất cao ở Đại Sở, trừ khi Định Vương mưu phản soán vị, nếu không ngay cả Hoàng đế cũng không thể tùy tiện cướp đi địa vị của Định quốc vương phủ. Mà hiện nay, Định Vương bởi vì thân thể bệnh nặng nên đã hoàn toàn thoát li
khỏi triều chính, gả cho hắn đương nhiên sẽ không cần phải phiền lòng về những chuyện lộn xộn kia. Đối với Diệp Ly mà nói, gả đi cũng chỉ khác ở chỗ, nàng phải chuyển từ Diệp phủ đến Định Vương phủ mà thôi. Kiếp
trước nàng thật sự quá mệt mỏi, kiếp này chỉ cần có thể yên ổn, ngồi ăn
rồi chờ chết là được rồi.

Không sai, ngồi ăn rồi chờ
chết, chính là mục tiêu mà Diệp Ly đã định ra cho mình ở kiếp này. Kiếp
trước nàng là một quân nhân, một người lính của đội đặc nhiệm, vì quốc
gia mà vào sinh ra tử, cuối cùng hi sinh vì nước, đây cũng coi như là
cái chết có ý nghĩa. Nàng không có tấm lòng rộng lớn chứa cả thiên hạ,
cũng không có hoài bão khiến thiên hạ phải khiếp sợ, nàng tự nhận mình
không phụ lòng quốc gia, quốc gia cũng không có lỗi với nàng. Da ngựa
bọc thây là nghĩa vụ và trách nhiệm của quân nhân, chẳng qua nàng đã
phải sống trong gió tanh mưa máu mười năm, đã trải qua quá nhiều chuyện, nên thật sự có chút mệt mỏi. Cho nên, kiếp này, nàng chỉ cần yên ổn,
bình an là tốt rồi.

Từ phu nhân thấy bộ dáng của nàng thản nhiên như vậy, bà vừa yên tâm lại vừa lo lắng, cuối cùng tất
cả cảm xúc cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài. Bất mãn thì sao? Hoàng Thượng đã tự mình hạ chỉ tứ hôn, còn ai dám chống lại?

“Đây là vật mà trước khi rời kinh, ông ngoại của cháu đã giao cho ta và cậu cháu giữ dùm, là đồ cưới mà ông ngoại cháu đặt mua cho cháu. Chúng ta không thể quang minh chính đại cho cháu, nên đều đã đổi thành ngân phiếu, cháu giữ lấy đi.” Từ phu nhân lấy ra một chồng ngân phiếu đặt vào tay Diệp Ly, Diệp Ly mở ra
xem, trong đó có một tờ kim phiếu một ngàn lượng, mười tờ ngân phiếu năm trăm lượng, ngoài ra còn có mấy tờ kim phiếu và ngân phiếu trị giá nhỏ
hơn, tổng cộng cũng phải đến hai vạn hai lượng bạc. Từ phu nhân không
cho nàng nói chuyện, bà tiếp tục nói: “mợ nghe người ta nói, Diệp Vương
thị kia còn muốn khấu trừ đồ cưới mà mẹ cháu để lại cho cháu? Cháu yên
tâm đi, mợ nhất định sẽ giúp cháu giải quyết chuyện này. Hừ, nữ nhi của
Từ gia chúng ta, nhất định phải nở mày nở mặt khi xuất giá, cho dù có sa sút cũng không làm ra chuyện hư hỏng như việc lấy của hồi môn của vợ cả cho nữ nhi của tiểu thiếp. Mấy năm nay, của hồi môn của mẹ cháu bị các
nàng chà đạp còn ít sao? Mợ chắc chắn sẽ lấy lại mấy cái thôn trang và
mấy gian cửa hàng kia cho cháu.”

Diệp Ly cau mày nói: “Ly nhi có thể tự mình xử lý việc này, mợ không nên…”

Từ phu nhân cười nói: “Cháu
yên tâm, chức quan của cha cháu quả thật cao hơn cậu cháu, nhưng nếu
Hoàng Thượng còn muốn giữ mặt mũi, thì người chắc chắn sẽ không làm khó
dễ cậu cháu.” Từ gia vốn là công thần khai quốc, hơn nữa lại là thanh
quan đứng đầu thiên hạ, cho dù không có nhiều người làm quan trong
triều, nhưng lực ảnh hưởng thì không phải Diệp gia và Vương gia có thể so sánh được. Sau khi Hoàng thượng lên ngôi, làm nhiều chuyện ngoài
sáng trong tối khiến cho cả tộc Từ thị phải từ quan, chuyện đó đã rất
khó coi rồi, nếu không có nguyên nhân chính đáng gì mà lão gia nhà ta
lại xảy ra chuyện nữa, thì nước bọt của người trong thiên hạ cũng đủ để
nhấn chìm hoàng gia.

Diệp Ly nhíu mày suy nghĩ, đây quả thật
cũng không phải là chuyện lớn gì, vì thế liền gật đầu tạ ơn mợ. Lúc này
Từ phu nhân mới hài lòng, cười nói: “Sau này, chỉ sợ người nhà mẹ đẻ của cháu sẽ không ra mặt giúp cháu, vì thế sau khi thành thân, cháu nên qua lại với cậu mợ thường xuyên hơn, làm thế thì ông ngoại và cậu cháu cũng yên tâm hơn.”

“Phu nhân đã tới.” Ngoài cửa vang lên một hồi tiếng bước chân, Vương thị mang theo ma ma, nha hoàn
xuất hiện ở cửa ra vào, bà ta đứng ở cửa, nhìn Từ phu nhân, nhíu mày
nói: “Từ phu nhân tới chơi, tại sao không nói một tiếng? Cũng không để
cho ta kịp ra nghênh đón.”

Từ trước đến nay, Từ phu
nhân không quen nhìn bộ dáng giả dối của Vương thị, hừ nhẹ một tiếng,
thản nhiên nói: “Ta chỉ phụng mệnh của lão gia nhà ta đến thăm Ly nhi mà thôi, dòng dõi Diệp gia cao quý, sao dám để cho Diệp phu nhân ra nghênh đón.”

Từ gia là gia tộc thư hương (chỉ người có học) lâu đời, cho tới bây giờ chưa từng có chuyện đưa thiếp thất lên làm chính
thất, cho nên Từ thị luôn thấy chướng mắt với thân phận của Vương thị,
huống chi cô em chồng nhà mình buồn bực mà chết, ít nhiều cũng bởi vì
Vương thị, thế nên bà không bao giờ có sắc mặt tốt khi gặp Vương thị.

Vương thị cũng rất hận Từ phu nhân, bởi
vì bà ta xem thường mình, rõ ràng mình là nhị phẩm phu nhân, mà Từ thị
bất quá cũng chỉ là vợ của quan Tam phẩm, dựa vào cái gì mà xem thường
mình? Vương thị ghét bỏ đánh giá gian phòng của Diệp Ly, tự ý đi qua một bên ngồi xuống, nói với Từ phu nhân: “Chúng ta đã đưa bát tự của Tam cô nương đến Định Vương phủ rồi, ước chừng mấy hôm nữa là có thể định ra
ngày kết hôn. Bổn phu nhân thân là mẹ cả đương nhiên sẽ để cho Tam cô
nương xuất giá được nở mày nở mặt, Từ phu nhân không cần phải lo lắng.”

Từ phu nhân cười nhạt một tiếng, cũng đi qua một bên ngồi xuống, nói: “Nếu Ly nhi thật sự được gả đi một cách nở mày nở mặt thì đương nhiên là rất tốt. Tuy Ly nhi mang họ Diệp nhưng
cũng là huyết mạch của Từ gia chúng ta, nếu cô nương của Từ gia khi gả
đi mà bị ủy khuất, thì Lão thái gia nhà chúng ta sẽ không bằng lòng đâu. Đúng rồi. . . Dung ca nhi của quý phủ vẫn đang đọc sách phải không?
Không biết có định tham gia khoa cử năm nay không?”

Từ phu nhân chỉ nói mấy câu
nhàn nhạt, đã khiến Vương thị căng thẳng trong lòng. Hiện tại, Dung ca
nhi nhà mình đang đọc sách ở tông tộc, nàng thế nhưng lại quên, tuy Từ
gia đã sa sút, nhưng vẫn là chưởng quản của thư viện Ly Sơn, một trong
bốn thư viện tốt nhất thiên hạ và đây cũng là thư viện tốt nhất ở Đại
Sở. Năm nay Dung ca nhi đang muốn đi thư viện Ly Sơn đọc sách, sang năm
tham gia khoa cử cũng sẽ nắm chắc hơn một chút. Nếu mình gian lận trong
của hồi môn của Diệp Ly, chỉ sợ… Vương thị nghĩ tới đây, không khỏi phẫn hận trừng mắt với Từ phu nhân một cái, Từ phu nhân cũng không thèm để
ý, mỉm cười lạnh nhạt.

Vương thị mặt lạnh nói: “Dung ca nhi nhà chúng ta là em ruột của Chiêu Nghi nương nương, tham gia khoa cử thì có gì là khó?”

Từ phu nhân gật đầu đồng ý, cười nói:
“Dung ca nhi tự tin như vậy đương nhiên rất tốt. không như huynh đệ của
Liễu Quý Phi, rõ ràng đã trúng án thủ, giải nguyên (thủ khoa) ở kinh thành, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn luôn lo lắng, không quản ngàn dặm đường xa chạy đến Ly Sơn thỉnh giáo Lão thái gia, đúng là lo
lắng thái quá. Nói vậy, chắc hẳn lệnh công tử sẽ không cần đâu, thế nào
công tử cũng sẽ giành được Tam Nguyên (Thủ khoa ba kì thi liên tiếp: thi hương, thi hội, thi đình), khiến cho Chiêu Nghi nương nương vẻ vang.”

Nghe vậy, sắc mặt Vương thị
càng thêm khó coi. Khi còn ở khuê phòng, Liễu quý Phi đã được danh xưng
là tài nữ đệ nhất kinh thành, sau khi tiến cung lại càng được sủng ải
không ngừng. Hơn nữa, lại liên tục sinh hạ hai vị hoàng tử và một vị
công chúa, được phong làm Quý Phi, luôn đè ép trên đầu nữ nhi mình. Công tử của Liễu gia vốn cũng nổi danh có tài hoa, đè ép con mình đến mức
khiến cho nó không có chút tiếng tăm gì trong kinh thành. Nếu sang năm
lại để cho tiểu tử của Liễu gia trúng giải trạng nguyên, thì Chiêu Nghi
nương nương nhất định sẽ rất tức giận.

Vương thị khẽ hừ một tiếng,
có chút không cam lòng nhìn Diệp Ly một cái, mới nói: “Nếu có thể được
Từ lão tiên sinh chỉ dạy, Dung ca nhi đương nhiên sẽ càng nắm chắc hơn
một chút.” Những lời này xem như là chịu thua rồi, Từ thị cũng không tỏ thái độ gì, chỉ mỉm cười, nói: “Ta cũng chỉ nói vậy mà thôi, Diệp phu
nhân nổi danh là hiền tuệ, cho dù như thế nào cũng sẽ không bạc đãi nữ
nhi của vợ cả đâu, khi ta về tới nhà nhất định sẽ mời lão gia nhà chúng
ta lập danh sách của hồi môn của đại cô nương năm đó, đem đến quan phủ
để lập hồ sơ lần nữa, tránh làm chậm trễ hôn kỳ của Ly nhi.”

Cuối cùng, Vương thị xanh mặt phẩy tay áo bỏ đi, nhưng chỉ đổi được một tiếng cười lạnh khinh thường của Từ phu nhân.