Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 22


Phượng Minh
hồn phách thất lạc rời đi, A Nguyên bị ôm trong ngực Tề Kiên thấy hắn
thất thần trong chốc lát, cảm thấy người cậu này tâm địa cũng không tệ
lắm, lúc này lại thấy Túc vương phi gương mặt mỏi mệt mang theo mấy nhi
tử trở về vào phòng xong cũng không nói lời nào, chỉ chống đầu nhắm mắt
dưỡng thần hồi lâu mới vừa thở dài, “Ta chưa từng thấy qua nữ nhân nào
vô sỉ như vậy.” Nàng được Túc vương quan tâm nuông chiều từ bé, đã rất
lâu rồi không nhìn thấy người như vậy, nếu không phải Anh quốc công phu
nhân quát mẹ của vị đệ đệ kia ngừng lại, Túc vương phi thật muốn ỷ thế
hiếp người một phen .

“Đừng lo lắng, đã như vậy đêm nay ta với tam ca ngươi sẽ tiễn bước bọn họ.” Đứa bé kia tạm thời không nói đến nhưng mẹ của nó bây giờ đã tung
tăng nhảy nhót như vậy nếu giữ lại trong kinh khó tránh khỏi là mầm họa
cho Anh quốc công phủ và Túc vương phi, Anh quốc công phu nhân nghĩ sẽ
đưa hai mẹ con này ra bên ngoài vĩnh viễn không cho về kinh, nhưng lại
không muốn nói nhiều với Túc vương phi chỉ khẽ giọng an ủi, thấy Tề Kiên đang ôm A Nguyên cười hì hì nhìn qua cười hỏi, “Tứ điện hạ về cung rồi
sao?” Thấy Tề Kiên gật đầu, nàng lại thò người qua xem mấy đĩa điểm tâm, không ngoài dự liệu thấy bên trong trống không, ngay cả bột phấn cũng
không còn lại cười nói, “Đây là…”

“Điện hạ cảm thấy nhà điểm tâm nhà chúng ta ăn rất tốt.” Tề Kiên cố
gắng dùng vẻ mặt vô tội nói chuyện với chị dâu nên không thấy được ánh
mắt khinh bỉ của A Nguyên trong ngực mình,đối thoại như vậy hiển nhiên
không có nửa phần áp lực với hắn.

Khóe miệng Anh quốc công phu nhân khẽ mở…, nói đến cùng mình cũng đã
nhìn vị lục đệ này lớn lên, cũng biết Anh quốc công đối với đệ đệ từ
trước đến giờ luôn nghiêm khắc, từng để vị đệ đệ này ăn rau xanh một
năm, trong lòng cũng đau lòng hắn nên mở một mắt nhắm một mắt cho qua.

Tề Kiên hộc ra một hơi cúi đầu lè lưỡi liếm trên môi một vòng, lau đi chứng cớ.

“A a!” A Nguyên ngồi đối diện với Phượng Khanh mở tay nhỏ ra.

Phượng khanh đang thấp giọng nói gì đó với Phượng Đường, nghe A Nguyên gọi như có lòng có Linh Tê cười cười ôm A Nguyên từ trong ngực Tề Kiên, thấy đứa nhỏ này ủng vào vạt áo của mình, một cái tay nhỏ oán giận chỉ
vào Tề Kiên chớp mắt, bộ dáng muốn cáo trạng liền nhịn cười không được,
cúi đầu mỉm cười hỏi, “Muội muội muốn nói cái gì?”

Hắn đoạt bánh hoa quế của abnr công chúa a!

A Nguyên lệ nóng doanh tròng, còn đang y y nha nha kêu thì nghe Anh quốc công phu nhân hỏi, “Đây là…”

“Đại khái là đói bụng.” khuê nữ nhà mình ăn no rồi ngủ ngủ no lại ăn,
mở mắt ra không phải tìm mĩ nhân đại ca của mình chơi đùa thì là nghịch
đống tài sản nhỏ của mình, Túc vương phi cảm thấy khuê nữ nhà mình cũng
là nhân vật kỳ ba, vỗ về trán thở dài nói “Nói tới là thấy mệt mỏi rồi ” nàng kể lại việc A Nguyên tiểu lên người Hoàng thượng ở trong cung của
Thái Hậu, Túc vương phi oán hận nói trong ánh mắt nhịn cười của Anh quốc công phu nhân “Nếu không phải do ăn quá nhiều, làm sao lại dọa người
như vậy chứ? sau này trưởng thành, sợ là Thái Hậu vag Hoàng thượng vẫn
sẽ nhớ rõ đấy.”

“Thật đáng yêu.” Anh quốc công phu nhân cười nói, “Tiểu hài tử, có gì
là quá đáng đâu?” Thấy Túc vương phi vẻ mặt hâm mộ nhìn mình, nàng lắc
đầu nói, “Mấy tiểu tử nhà ta, cả một đám đều theo phụ thân của chúng,
nhất định phải làm ra bộ dạng lão luyện thành thục, còn lâu mới có bộ
dáng xa khả ái ngây thơ người gặp người thích như công chúa.”

Cái này, y là thích mình nha ~~~, A Nguyên lắng tai nghe rất là vừa
lòng chậm rãi gật đầu nhỏ của mình tán thành, sau đó dùng ánh mắt chờ
đợi nhìn Anh quốc công phu nhân hi vọng nàng có thể nói thêm chút nữa.

Tiểu A Nguyên thích nghe nhất là những lời như vậy a~~~~ .

“Ta ngược lại, thích 2 cái cháu gái nhã nhặn lịch sự hơn.” Túc vương
phi xoa xoa khăn tay, tại ánh mắt ngượng ngùng của Phượng Đường ghé vào
bên tai Anh quốc công phu nhân nhỏ giọng nói “Tam tẩu, tặng đại tỷ nhi
cho ta được không?”

Đây là ý tứ muốn cầu hôn , Anh quốc công phu nhân cũng không cảm thấy
kinh ngạc, chung quy Phượng Đường và trưởng nữ của nàng là Tề Nhã là
thanh mai trúc mã tình cảm cực tốt, huống gì Phượng Đường nay là thế tử
của Túc vương tiền đồ sáng rỡ lại là con dâu của Túc vương phi làm sao
có thể có ủy khuất được? Trong lòng hơn phân nửa là nguyện ý chỉ là
không thể lướt qua Anh quốc công đển làm chủ liền mỉm cười gật đầu nói
“Cũng phải hỏi qua ca ca ngươi.” Nói xong lại nhìn Phượng Đường mặt mũi
tuấn mỹ khí độ tôn quý lại có tình với nữ nhi nhà mình, nghĩ tới Phượng
Đường nhân phẩm đoan chính càng cảm thấy vừa lòng, nụ cười trên mặt
không hề che giấu.

“Nếu không phải đại tỷ nhi có quá nhiều người mơ ước ta làm sao phải
cấp bách như vậy chứ?” Phượng Đường chẳng qua vẫn đang ở đầu 10( 17 hay
18 jj đó), Túc vương phi cũng không sốt ruột chỉ cười nói “Tam tẩu dạy
dỗ 2 nha đầu giáo tốt như vậy, về sau không biết nhà ai có phúc có được
nhị tỷ nhi nha.” Nhị cô nương Tề Thiện, cầm kỳ thư họa không gì không
giỏi, bản lĩnh quản lý gia sự là học từ Anh quốc công phu nhân, tuổi
còn nhỏ nhưng khí độ toàn thân không thấp, khó có được là làm người luôn khiêm tốn lễ độ, nếu không phải Anh quốc công cảm thấy người ở hoàng
gia tình cảm quá tệ thì làm hoàng tử phi cũng dư dật.

Nhưng phần lớn con cháu hoàng gia đều thê thiếp đông đảo, Anh quốc
công trừ bỏ Anh quốc công phu nhân ra không thiếp thất không thông
phong, gia phong nghiêm chỉnh làm sao chịu để khuê nữ của mình bị ủy
khuất, nếu không phải Phượng Đường xưa nay luôn thành thật lại có Túc
vương phi ở đây thì xin lỗi nói lịch sự một câu: muốn cưới đại cô nương
của Anh quốc công phủ, nằm mơ là được!

“Sẽ tìm cho nàng một người thích hợp thôi.” Anh quốc công phu nhân
cười nói “Đều là người trong nhà, ta có gì mà không nói với ngươi được?
Muốn kết hôn với cô nương nhà ta thì cả đời chỉ có mình nàng không bao
giờ được có nhị tâm, nếu không thì….. ” nàng thấp giọng khụ đạo, “Còn có Tam ca của ngươi trấn giữ đó thôi.” Như đổi thành người khác Anh quốc
công phu nhân sẽ không nói trắng ra như vậy, nhưng nếu là Túc vương phi
nàng biết rõ nhân phẩm của cô em gái chồng nên không có băn khoăn mà nói thẳng

Tề Kiên ở một bên thành thật lắng nghe nhưng trong lòng lại vì Phượng Minh đốt một cây nến.

Thoạt nhìn, hoàn toàn không phải là nói đùa.

Hoàng tử không nạp thiếp? Cho rằng mình là Túc vương sao? !

“Có được bảo bối như vậy, ai còn muốn nạp thiếp chứ?” Túc vương phi
thoải mái nói “Nhà chúng ta trước đây không có quy củ này, về sau cũng
sẽ không có!” Nói xong, hốc mắt nàng đỏ lên nói, “Năm đó vì mấy người
thiếpnày chúng ta chịu biết bao nhiêu đau khổ? Cũng bởi vì như vậy ta
mới không quen nhìn những yêu tinh kia!” không nói năm đó vì nạp thiếp
mà mẹ đẻ nàng và phụ thân nổi lên tranh chấp, bị phụ thân đạp một cước
thương tới phế phủ, cuối cùng bị bệnh mà chết, mà hiện nay Anh quốc công thái phu nhân cũng từng vì một thiếp thất thứ nữ mà phu thê ly tâm với
Anh quốc công, mang đầy bi thương trong lòng mà sống, sau này nếu không
phải vì mấy tỷ muội đồng tâm dẫm thiếp thất thứ nữ kia xuống chỉ sợ tước vị Anh quốc công này còn không biết về tay ai.

Nói tới điều này, trong lòng Túc vương phi liền thương cảm không chịu
được, rưng rưng nói, “Chúng ta đều đã chịu qua khổ sở vì mấy yêu tinh
đó, ta làm sao để con dâu mình cũng phải chịu khổ như vậy?”

Chuyện năm đó để lại trong lòng nàng và tỷ muội cùng thế hệ một vết
thương không cách nào khép, cũng bởi vì lão Anh quốc công sủng thiếp
diệt thê, bởi vậy các tỷ muội đối với sinh vật gọi là thiếp thất luôn có ác cảm thật lớn, dù đã gả cho người cũng càng để ý trong lòng, phu
quân làm cái gì cũng đều có thể, chỉ trừ bỏ nạp thiếp. May mà nàng và
các tỷ muội đều tìm được phu quân tốt dù biết yêu cầu này có chút quá
phận nhưng vẫn bao dung,làm nguyện vọng của thê tử.

Anh quốc công phu nhân cũng một người trong số, lúc này thở dài, “Ta
biết tâm ý của ngươi, cho nên cũng không có lo lắng cho đại và nhị nha
đầu .” Anh quốc công là một đại gia tộc, dù gả Tề Thiện vào nhà nào cũng có thể bảo đảm khuê nữ hạnh phúc, bằng không nàng cũng sẽ không nói ra
cuồng ngôn như vậy, thấy Túc vương phi trong lòng vẫn khổ sở mỉm cười
nói, “Đều là chuyện quá khứ rồi, chúng ta nay sống thật tốt, có gì tốt
hơn vậy nữa sao?”

“Để tam tẩu chế giễu rồi .” Túc vương phi lau nước mắt đi rồi hỏi, “Ca nhi tỷ nhi đâu?”

“Hai ngày trước đã ra bên ngoài để lên chùa cầu phúc cho mẫu thân, hôm nay mới có thể trở về.” Anh quốc công phu nhân cẩn thận lau nước mắt
cho Túc vương phi rồi mỉm cười nói “Theo ý ta việc đính hôn, không cần
gióng trống khua chiêng, làm cho ồn ào náo nhiệt ” thấy Túc vương phi
muốn nói lại thôi, nàng ôn thanh nói, “Ta biết ngươi không muốn để đại
tỷ nhi chịu ủy khuất , sau này ngày xuất giá làm thật lớn cũng có thể
diện mà, trước mắt chỉ cần ngươi và ca ca ngươi chọn ngày giờ tốt lành
là được.” Nói xong, nàng thở dài “Trước mắt ta không dám ứng với ngươi
cũng là vì sợ ca ca ngươi sẽ không đáp ứng trong một lần.”

Anh quốc công làm người ôn hòa văn nhã, nhưng đối với các vấn đề liên
quan tới con gái lại rất có nguyên tắc, làm sao có thể trong một lần đã
đồng ý kết hôn? Đây không phải là làm cho khuê nữ mất mặt sao? Tất nhiên là phải ép buộc con rể tương lai một chút xả giận cho xong mới tính,
Anh quốc công phu nhân quá biết cá tính của trượng phu, lúc này lộ ra
nét mặt xin lỗi nói “Nếu là ca ca ngươi cố chấp cũng đừng chấp nhặt với
hắn.”

“Tam ca trước đây đã hư rồi bây giừo vẫn vậy.” Túc vương phi lại không cảm thấy có cái gì không đúng, nữ nhi nhà ai là không quý giá chứ? Năm
đó thời điểm Túc vương xem trúng nàng, bá phụ và huynh trưởng trong nhà
thay nhau chơi đùa Túc vương tới chán mới đồng ý kết, lại nhìn Phượng
Đường ở một bên lắng nghe mặt mày xanh méc rồi vỗ tay cười nói, “Cũng
phải hảo hảo nhi ép buộc tiểu tử này vài lần để hắn biết, nữ nhi Tề gia
không phải dễ cưới như vậy.”

Vương phi nương nương, ngài thật sự là mẹ ruột sao?

A Nguyên ghé vào ngực A Khanh cười đến mức cả người phát run, lại bị Túc vương phi “Quân pháp bất vị thân” làm cho run rẩy.