Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 33: Chương 32.2


“Không chỉ
Đường phi nương nương, còn có Đường gia, ngài còn muốn giữ đâu?” Phượng
Khanh rất ít khi khí thế bức nhân như vậy , lúc này cảm thấy tim đập cực nhanh, mắt hoa đi, lại nỗ lực nhịn xuống, thấp giọng nói “Cậu hai của
ngài, ở trong kinh đảm nhiêm chức vụ hộ bộ tô châu?” Hắn lành lạnh cười
nói “Đó thật là chức quan béo bở! Ngày thường nhưng thứ qua tay hắn bị
lưu lại, đệ đệ có phải là nên nói với hoàng bá phụ hay không?” Thấy Nhị
công chúa liều mạng lắc đầu, nhìn ánh mắt của hắn tựa như thấy quỷ, hắn
mới lạnh lùng nói, “Thành thật cút cho bản vương! Từ nay về sau, trước
mặt A Nguyên, ngươi nói chuyện sao cho tốt với nàng, bằng không, chỉ sợ
hoàng tỷ sẽ hối tiếc không kịp!”

“Ta, ta muốn cáo trạng ngươi với phụ hoàng!” Phượng Khanh dù là tôn
thất nhưng thanh danh lại cực kì tốt, Nhị công chúa làm sao biết hắn thế nhưng là một con sói đội lốt cừu!

“Hoàng tỷ nhanh đi đi, ” Phượng Khanh nghe A Nguyên lo lắng kêu lên ở
phía sau, trên mặt lộ ra một nụ cười ấm áp, ôn thanh nói, “Thuận tiện,
cũng nói cho hoàng bá phụ biết, Tam cữu cữu của ngài, bán lương thực cho ngoại tộc như thế nào .” Ngoại tộc khổ hàn, lương thực luôn khan hiếm , hàng năm đói chết vô số kể, bằng không cũng sẽ không luôn luôn nghĩ
biện pháp xâm nhập Trung Nguyên. Có những thương nhân vô lương vụng trộm bán lương thực cho ngoại tộc, đây rõ ràng chính là thông đồng với địch
bán nước, là tội lớn tru di cửu tộc, Nhị công chúa nghe xong, hoảng sợ
phát hiện Phượng Khanh ngay cả chuyện bí ẩn như vậy cũng biết, không
khỏi kinh sợ vạn phần.

“Chỉ có một lần kia, cậu của ta cũng không biết đó là ngoại tộc chọn
mua.” Thanh âm của Nhị công chúa lúc này nhiều hơn một điểm cầu xin.

“Lời này, hoàng tỷ hãy để dành mà nói với hoàng bá phụ đi !” Phượng Khanh mỉm cười nói.

“Xin lỗi, là do ta va chạm ngươi.” Nhị công chúa cảm thấy mình thở
không nổi, nàng tự biết nếu một khi bị Phượng Khanh bóc trần, mình thất
sủng là chuyện khẳng định .

Sở dĩ nàng dám bừa bãi như vậy là hoàn toàn do đế sủng mà ra, trước đó dám ép buộc như vậy chẳng qua là vì mình là trưởng nữ của Hoàng thượng, chắc chắn sẽ không bị Hoàng thượng chán ghét. Nhưng một khi có tội lớn
như vậy…

Nhị công chúa không dám nghĩ tới kết quả của mình.

“Lời này, hoàng tỷ nên nói với muội muội ta, có đúng hay không?”
Phượng Khanh cười, ôn nhuận nói, Nhị công chúa cũng không dám ngẩng đầu, đứng dậy trừng mắt nhìn A Nguyên trước mặt, chịu đựng việc bị ba muội
muội nhìn tới xấu hổ, thấp giọng nói, “Muội muội không cần chấp nhặt với hoàng tỷ.” Chẳng sợ anh hài nghe có hiểu hay không, nàng vẫn cắn răng
nói, “Từ nay về sau, hoàng tỷ mỗi ngày sẽ tới chùa, cầu phúc cho hoàng
muội , cầu nguyện hoàng muội trường mệnh trăm tuổi!” Quay đầu lại, thấy
Phượng Khanh vừa lòng gật đầu, mới bụm mặt chảy nước mắt chạy đi.

“Là do chúng ta không có trông tốt A Nguyên.” Nhìn Phượng Khanh đi
tới đây, A Nguyên vẻ mặt ủy khuất hướng về phía hắn duỗi cánh tay nhỏ
cầu ôm một cái, Tam công chúa liền có chút xấu hổ nói.

“Đa tạ hoàng tỷ đã bảo vệ A Nguyên.” Nếu không phải đang ở trong cung
đình lại có nhiều cung nhân, Phượng Khanh ngay cả tâm muốn làm thịt Nhị
công chúa cũng có, trong lòng đang suy nghĩ lát nữa nói với phụ vương
như thế nào, làm thế nào để Đường gia không hay ho, lúc này chỉ ôn nhuận cười, sờ sờ tay nhỏ của A Nguyên chịu đựng việc cả người đang suy yếu
ôn thanh nói “Hoàng tỷ đưa A Nguyên tới chỗ hoàng tổ mẫu đi, ta còn có
việc, nên không thể mang muội muội đi.” Thấy A Nguyên cầm lấy tay mình
không thôi, hắn mỉm cười nói, “Mấy ngày nữa, đại ca sẽ chơi đùa cùng
ngươi có được hay không?” Nói xong liền rút tay lại thật nhanh.

Tay đại ca thật lạnh, sắc mặt cũng không tốt, A Nguyên khóe miệng cong cong, trong lòng lo lắng không thôi, rất muốn rơi nước mắt chống toàn
bộ thân mình lao vào người Phượng Khanh, nhưng mà nhìn thấy sắc mặt
Phượng Khanh không tốt, luyến tiếc để đại ca mệt , mới chần chờ rút về.

“Cũng không có gì , bệnh cũ mà thôi.” Phượng Khanh chỉ nhẹ vào trán A
Nguyên, rồi mới gật đầu với bọn tỷ muội, cẩn thận bước đi trong tiếng
kêu của A Nguyên.

Có việc này, A Nguyên càng thêm ỉu xìu , cảm thấy hoàng cung cũng
không có cái gì thú vị , mặc dù có Thái Hậu và Hoàng Hậu là người tốt
nhưng mà lục đục đấu tranh quá nhiều liền nằm luôn trong ngực Tam công
chúa không muốn ngóc dậy . Tam công chúa trong lòng lo lắng, lại không
biết nói gì, chỉ mang A Nguyên trở về trong cung Thái Hậu, nghe cung
nhân nói Thái Hậu đang ngủ trưa, dưới sự hướng dẫn của cung nữ đặt A
Nguyên ở bên cạnh Thái Hậu còn mình và các muội muội lặng lẽ lui ra
ngoài. A Nguyên ngửa cổ nhỏ nhìn các nàng, toàn bộ đại điện trừ bỏ tiếng hô hấp nhợt nhạt của Thái Hậu thì không còn có tiếng vang, nàng quay
thân thể nhỏ ủng vào ngực Thái Hậu, miệng y y nha nha nhỏ giọng kêu hai
tiếng.

Đang lúc khổ sở, A Nguyên cảm giác được ôm ấp của Thái Hậu nhẹ nhàng mà vỗ vỗ nàng.

Tuy rằng Thái Hậu nhắm mắt nhưng là A Nguyên có thể cảm giác được
trong lòng Thái Hậu lúc này cũng không vui vẻ, chớp chớp mắt cũng đưa
tay nhỏ của mình tay ra vỗ vỗ cánh tay hoàng tổ mẫu, thế này mới đem đầu đặt tại Thái Hậu trên người không động .

Tuy rằng ở chung với Thái Hậu rất sung sướng nhưng là A Nguyên lại cảm thấy tâm thần không yên, vừa nhắm mắt là có thể nhìn thấy bộ dáng
Phượng Khanh sắc mặt tái nhợt.

Đến buổi tối, phiền muộn trong lòng Thái Hậu hơi bình tĩnh lại, thế này
mới mang theo A Nguyên ngồi dậy, vừa mới ngồi dậy đã nghe được bên ngoài có tiếng động ồn ào náo động, trên mặt Thái Hậu lộ ra biểu tình không
thích, chỉ vàođại cung nữ hỏi “Chuyện gì?”

“Khang vương điện hạ bị bệnh, tựa hồ có chút không tốt.” Cung nữ kia
biết Thái Hậu gần đây đối với Phượng Khanh có đổi mới, vội vàng trả lời
“Túc vương điện hạ đã triệu tập Thái Y viện, hiện tại đang hội chẩn, bởi vậy mới ồn ào.” Thấy Thái Hậu trên mặt cả kinh, nàng vội vàng tiếp tục
nói, “Túc vương phi nương nương vừa cử người đến tiếp công chúa, chỉ là
ngài vừa mới nghĩ ngơi, nô tỳ không cho các nàng tiến vào.” Vừa dứt lời, đã nghe A Nguyên khóc lớn thê lương không đứt, vừa ngẩng đầu đã thấy
Thái Hậu luống cuống tay chân trấn an A Nguyên, ngẩng đầu lạnh lùng nói, “Khang vương thân mình quan trọng hay là ai gia ngủ trưa quan trọng? !
Các ngươi thậm chí còn dám ngăn cản? !”

Nói xong thấy cung nữ kia cúi đầu không dám nói gì , chỉ cúi đầu dỗ A
Nguyên khóc đến mức không kịp thở, trong miệng gấp giọng nói, “Bảo các
nàng tiến vào!” Lại cúi đầu an ủi A Nguyên, “Ca ca không có việc gì, A
Nguyên đừng khóc, trong chốc lát, hoàng tổ mẫu sẽ để A Nguyên trở về có
được hay không?” Thấy thân thể nhỏ của A Nguyên đã khóc tới mức co rụt
lại, nàng sờ sờ đầu A Nguyên, thở dài. Chỉ cần đối đứa nhỏ này tốt một
chút là có thể đổi lấy hồi báo như vậy, nàng như thế, Phượng Khanh cũng
là như thế, thấy A Nguyên tâm tính như vậy, Thái Hậu trong lòng vô cớ
nghĩ tới một từ.

Tình thâm không thọ.

Trong lòng cả kinh, Thái Hậu lại niệm kinh Phật, đem bất an để ở một
bên giao A Nguyên cho cung nữ Túc vương phi phái, giận dữ nói “Ai gia
nếu đi chỉ tăng thêm rối ren, chỉ là truyền lời của ai gia ” ánh mắt của nàng dừng trên mặt A Nguyên, trầm mặc hồi lâu mới trầm giọng nói, “Nếu
Khang vương có việc gì, thái y ở Thái Y viện cũng không cần sống tiếp!” Nói xong đứng dậy tận mắt nhìn thấy A Nguyên đi khuất, mới ngồi tại
trong cung, lặng lẽ chờ tin tức của Phượng Khanh .

Phượng Khanh lúc này thật sự có chút không tốt.

Hắn vốn thể hư, ngày xuân hay mùa thu còn tốt, nhưng là nếu là gặp
phải nóng bức hay rét lạnh sẽ phải bệnh một hồi, lúc này thân mình không dễ chịu lại nổi giận một trận khiến cho thân thể không chịu nổi, cường
chống thân thể trở lại cung mình thì gục ngã. Bệnh tới rào rạt, thái y
bộ dáng thúc thủ vô sách, Túc vương phi đã khóc sưng cả hai mắt ngồi ở
bên giường Phượng Khanh, nghe được Túc vương ở bên ngoài giận tím mặt
rống giận lại cúi đầu nhìn nhi tử yếu ớt, bụm mặt khóc nói, ” A Khanh
của ta , ngươi muốn mệnh của nương sao!” Nói xong, nằm ở một bên khóc
lớn.

Túc vương nghe tiếng khóc của vương phi bên trong, trong lòng đều đã
rỉ máu, nghe mấy thái y còn đang chi, hồ, giả, dã, tức giận đến tối mắt, đang muốn túm thái y nói vài câu, lại nghe thấy bên ngoài có người bẩm ” biểu cô nương Tưởng gia đến thỉnh an vương phi!” Vừa dứt lời đã thấy
một nữ hài nhi thanh diễm, sắc mặt tái nhợt đi vào, nàng thi lễ với Túc
vương nhưng mà ánh mắt lại rơi vào Phượng Khanh đang ở trong buồng mang
theo vẻ thỏa mãn.