Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 6


Làm một đứa bé mềm mềm nhỏ nhỏ, A Nguyên thừa nhận tính mình chính là mềm nắn rắn buông .

Ít nhất thời điểm đại ca khi dể nàng, nàng còn dám dựa vào gan chó
của mình ( y nguyên là cẩu đảm) quay đầu trả đủa đại ca một cái, nhưng
khi nhị ca Phượng Đường nheo cặp mắt đào hoa thâm thúy nhìn nàng, A
Nguyên rất không có cốt khí rụt cổ mình lại, tiếp tục cười lấy lòng với
nhị ca. Không có kết quả, chỉ đổi lấy một cái nhéo mặt nữa thôi, che dấu việc tâm can sục sôi giả vờ làm vẻ đáng thương trốn trong lòng mĩ nhân
đại ca .

Nói tới, Phượng Đường lớn lên cũng rất dễ nhìn, như thế nào chênh lệch lớn vậy chứ?

Phượng Đường chỉ ở trong phủ 1 ngày, Thái Hậu đã gọi hồi cung. A
Nguyên vốn là muốn xem biểu tỷ muốn đính thân với Phượng Đường trong
truyền thuyết, nhưng nghe nói nhà cậu mình xảy ra đại sự, Anh quốc công
phủ bây giờ không có tâm tư đi định thân. Huống gì Phượng Đường cảm
thấy, bất kể như thế nào, được tứ hôn càng có thể diện hơn , không bằng
vào trong cung cầu thánh thượng tứ hôn, có vẻ trịnh trọng hơn.

Khóa trường mệnh của Phượng Khanh,cuối cùng treo trên cổ A Nguyên .

Vui vui vẻ vẻ khoe khoang khóa trường mệnh của mình với phu thê Túc
vương .Ngay thời điểm A Nguyên cảm thấy vô cùng yêu mến đại ca mình lại
thấy ánh mắt Túc vương lộ ra ra vẻ phức tạp rồi vỗ tay Túc vương phi
thấp giọng nói, “Ngày mai vào cung, để bé mập đeo theo khóa trường mệnh
này .” Nói xong lại nhíu mày, “Có lẽ, mẫu thân có thể xem tại…” Hắn
hàm hồ một chút thở dài, “Có thể sẽ cứu vãn được chút.”

“Tốt.” Trên mặt Túc vương phi liền lộ vẻ tươi cười.

“Vương phi của ta cứ như tiểu cô nương vậy.” Túc vương phi là tiểu
thư nhỏ nhất của Anh quốc công, từ nhỏ đã ngây thơ lương thiện, Túc
vương năm đó mất rất nhiều công sức mới đón được nàng vào cửa, yêu như
trân bảo, quả thực gần như coi nàng như con gái để nuôi. Vuốt nhẹ trán
Túc vương phi ,không biết từ đâu lấy ra cây trâm hoa Ngọc Lan , nhẹ
nhàng cắm vào tóc Túc vương phi, thấy nàng còn đang giương ánh mắt ngốc
ngốc nhìn, cười nói, “Cái này hợp với màu da của người , cũng giống như
ngươi, xinh đẹp khả ái.”

“Thật ra, ta cũng cảm thấy như vậy.” Túc vương phi nhìn vào gương đưa tay chạm vào cây trâm, vui vẻ nói.

A Nguyên bị đặt ở đầu giường, ngửa mặt nằm nghe lời nịnh hót buồn nôn như vậy , chỉ cảm thấy ruột gan run lên từng hồi.

Cha mẹ của nàng , quả thực lấy chuyện buồn nôn như vậy làm thú vui.

Không biết lúc này còn có cô nương thuần khiết đang ở đây sao?

A Nguyên ra sức vẫy tay nhỏ, nàng cũng muốn lễ vật nịnh hót nha.

Túc vương quả nhiên biết nhà mình khuê nữ đang suy nghĩ cái gì,lộ ra
nụ cười nhàn nhạt “Quần áo nhập cung của bé mập ta đã chuẩn bị xong,
ngươi không cần phí tâm.” Nói xong, gọi tiểu tư bên ngoài bưng vào một
cái bọc nho nhỏ , bên trong là một bộ trang phục của trẻ nhỏ .A Nguyên
liếc qua, suýt nữa bị ánh kim làm mờ mắt, cẩn thận nhìn, thấy một bộ đồ
trẻ em một bộ tả lót một bộ cái chăn tất cả đều dùng chỉ vàng chỉ bạc để thêu, nàng bị bộ trang phục như con nhà giàu mới nổi này làm sợ ngây
người.

“Nhiều màu sắc, thật là đẹp mắt.” Túc vương phi cầm một cái yếm nhỏ cùng Túc vương cười nói, “Ngươi chuẩn bị bao lâu rồi?”

“Thời điểm ngươi có thai a Đường ta đã chuẩn bị rồi .” Trong phòng chỉ có một nhà 3 người, Túc vương cười híp mắt cúi người nhìn A Nguyên nao
nao nói, “Cuối cùng cũng không để ta chờ không.” So với nhi tử nghịch
ngợm gây sự, Túc vương càng thích nữ nhi ôn nhu đáng yêu này.

A Nguyên tâm trí không có đặt trên người tại Túc vương,chỉ cảm thấy Túc vương nói chuyện có chút cổ quái.

Nếu như chuẩn bị từ đầu, không phải là phải chuẩn bị từ lúc mang thai
đại ca sao? Làm sao lại bỏ qua đại ca, chuẩn bị vào lúc mang thai nhị
ca?

Trong lòng chẳng biết sao cảm thấy rất là quái dị, nhưng A Nguyên
cũng không muốn phí phạm sức lực vào những chuyện như vây. Tuy rằng cảm
thấy mặc bộ quần áo như vậy thật thô tục, nhưng nếu phản kháng vô vọng, A Nguyên cảm thấy cần phải thay đổi mỹ cảm, đáp ứng đề nghị của mĩ nhân
đại ca, tận tâm tận lực bán manh, tranh thủ cho mình một cái đãi ngộ
tốt. Cho tới giờ nàng trong phủ vẫn là “đại cô nương” , tên tục là “bé
mập” chỉ khi có ý chỉ trong cung danh hiệu của nàng mới được ấn định,
tuy rằng đều là quận chúa, nhưng một quận chúa được Thái hậu thích và
một quận chúa bình thường khác biệt rất lớn .

Nghỉ ngơi dưỡng sức một buổi tối, A Nguyên để Túc vương phi mặc đồ cho mình rồi để Túc vương tự mình ôm nàng lên xe ngựa vô cùng lớn và xa
hoa đi vào trong cung. Trên đường đi, A Nguyên phát hiện mình có chút
khẩn trương, nhưng vợ chồng Túc vương luôn luôn thấp giọng nói giỡn,
mặt mày vui vẻ, không hề khẩn trương nàng mới buông lỏng tâm tình, len
lén đánh giá chung quanh, nhưng mà chưa nhìn ra cái gì đã thấy xe dừng
lại, nội quan đứng chờ tại ngoài xe, hầu hạ vợ chồng Túc vương xuống xe, một người đứng đầu trong đó nói “Thái Hậu nương nương từ buổi sáng đã
chờ vương gia vương phi, trông mòn con mắt cuối cùng cũng chờ thấy được
đại cô nương .”

“Mẫu hậu cũng thật nóng lòng.” Túc vương cười,nói vài câu với tổng
quản thái giám trong cung Thái Hậu rồi mới một tay ôm A Nguyên, một tay
đỡ Túc vương phi đi vào cung Thái Hậu. A Nguyên thấy trên đường đi cực
kì xa hoa cuối cùng vào cung lớn nhất, các cửa đều có rèm mỏng để che,
trong phòng có mùi trái cây ngòn ngọt, bên trong truyền ra từng đợt
tiếng cười, Túc vương sửa sang yếm nhỏ của A Nguyên, rồi ôm nàng đi vào
trong.

Đi qua tấm rèm che, A Nguyên liền thấy trước mắt rộng rãi sáng sủa,
mỗi chỗ đều lớn và hoa mỹ. Lúc này người ngồi ngay thẳng tại vị trí cao nhất, thấy Túc vương liền cười sẳng giọng, “Nếu ta không hối thúc
ngươi, chừng nào thì ngươi đem cháu gái ngoan của ta tới cho ta xem
đây?” A Nguyên trong lòng đã biết, vị này là Thái Hậu .

Ngồi ngay bên dưới Thái hậu là một nữ nhân có cung trang sang trọng,
khuôn mặt ôn hòa, thái độ ân cần mỉm cười nói, “Đứa bé còn nhỏ, tam đệ
khó tránh khỏi việc đau lòng,bây giờ không phải biết mẫu hậu trong lòng
vui vẻ, nóng lòng đưa đến trước mặt mẫu hậu ?” Nói xong, liền kéo Túc
vương phi ngồi chung với nàng, thần thái thập phần quen thuộc, hiển
nhiên là cực kì thân cận với Túc vương phi. Để Túc vương phi ngồi xuống
rồi cầm tay nàng mỉm cười nói gì đó, hai nữ tử đồng thời nở nụ cười.

Túc vương không dấu vết liếc nhìn nữ tử kia, rồi cười làm lành với
Thái hậu nói “Nha đầu kia mấy ngày trước đây còn có chút không tốt, ta
sợ nàng mang bệnh khí vào trong cung nên mới không mang vào cho mẫu hậu
xem.”

“Ngươi chỉ biết nói giỡn.” Thái Hậu thoạt nhìn vô cùng thương yêu đứa
con trai này, cũng không phủ định lời hắn nói, thò tay ôm A Nguyên vào
trong lòng, thấy A Nguyên ngưỡng mặt lên tươi cười với mình một cách vô
sỷ, ngay lập tức cảm thấy đứa nhỏ này mười phần đáng yêu, cảm thấy có
duyên với mình. Một vị phu nhân có phần lớn tuổi nói “Đứa nhỏ này thật
thân cận vơi Thái hậu.”

“Ánh mắt trong suốt, là một đứa bé ngoan.” Lão phu nhân kia có bộ dạng uy nghiêm, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, thấy A Nguyên giãy giụa muốn dụi
vào ngực Thái hậu, liền nao nao nói với Thái Hậu “Đứa nhỏ này, rất giống nương nương lúc còn nhỏ.”

“Giống ta?” Thái Hậu kinh ngạc , cúi đầu nhìn chóp đầu của hài nhi
đang rất hài lòng mà rúc trong ngực mình cười nói với phụ thân kia “Tỷ
tỷ đừng có hù ta.”

Lão phụ thân này chính là trưởng tỷ của Thái Hậu nói chuyện với nàng
không có nhiều cấm kỵ “Không sai được, ta nhìn nương nương lớn lên, đứa
nhỏ này cùng nương nương năm đó như là một khuôn đúc ra.” Nói xong, lại
cười “Đây chính là duyên phận của đứa nhỏ và nương nương.”

Lời này nói ra, Thái Hậu tự nhiên cực kì vui vẻ, nhưng mà A Nguyên
thấy một người ngồi gần Thái hậu mặc trên người là tơ lụa Quảng Đông,
trên mặt lộ ra biểu tình cười lạnh.