Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 9


Nhưng mà, Từ phi khí thế bức nhân như vậy, đã vinh dự vào sổ đen của A Nguyên.

Vừa rồi đối đãi với nàng như thế coi như bỏ qua, nhưng Từ phi đối với
mẫu thân nàng làm bộ khinh thường, A Nguyên trong lòng cười lạnh không
thôi.

Chỉ là một phi tử, thật đáng để đắc ý sao? Chẳng qua chỉ là thiếp
thôi mà, có gì để kiêu ngạo ? Cả Hoàng Hậu cũng thân thiết với Túc vương phi, Từ phi cái loại đồ chơi này, quả thực làm người ta chán ghét.

Dù gì đi nữa, Túc vương phi vẫn là chính thê!

Lúc A Nguyên trên mặt khoe mẽ trong lòng ghi hận Từ phi thì nghe bên
ngoài có cung nhân tiến vào cung kính thông truyền , “Tam công chúa
thỉnh an Thái Hậu nương nương .”

A Nguyên thấy Thái Hậu và thái phu nhân Lý quốc công trên mặt đều tươi cười, trong lòng hết sức tò mò, lắc lắc cổ nhỏ của mình ra bên ngoài
xem thì thấy một cô bé khoảng mười bốn mười lăm tuổi, trên mặt mang theo vài phần tươi cười e lệ chậm rãi đi vào, mặt ửng đỏ nhỏ giọng nói,
“Thỉnh an hoàng tổ mẫu.” Nói xong, lại cúi người chào thái phu nhân Lý
quốc công.

A Nguyên thấy cô bé này nhỏ yếu đơn bạc, trên đầu chải tóc kiểu sơ
vân, một thân cung trang màu xanh nhạt, bên hông buộc thắt lưng cùng
màu, có một cây trâm cài nhỏ rủ xuống, nhã nhặn lịch sự tao nhã.

A Nguyên động động cái mũi nhỏ, liền ngửi được mùi hương khí nhàn nhạt trên người cô bé này, thấy nàng chỉ trang điểm nhàn nhạt trên mặt, cảm
thấy cô bé này rất là an phận.

“Tỷ tỷ xem xem, nha đầu kia cũng đã trưởng thành rồi.” Thái Hậu hết
sức hài lòng với cách trang điểm của Tam công chúa, ôn thanh nói, “Chỉ
là đứa nhỏ này thường ngày không hay ra ngoài, bởi vậy tỷ tỷ mới ít
thấy.”

“Công chúa tôn quý, tự nhiên là cực tốt .” Lý quốc công thái phu nhân
thấy Tam công chúa đối với mình thập phần cung kính, cười nói, “Cũng
không biết nhà ai có phúc mà cưới được nàng.”

Thấy Tam công chúa gương mặt thẹn thùng, A Nguyên xem như đã hiểu.

Đây là Thái hậu muốn làm mai cho vị Tam công chúa này, nhìn ý tứ Thái
Hậu là tưởng gả Tam công chúa cho nhà thái phu nhân Lý quốc công.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người làm mai mối ở thời đại này , A Nguyên hăng hái nhìn Tam công chúa.

“Đứa nhỏ này vẫn luôn thân cận với mẫu hậu, con dâu nhìn thấy mà hâm
mộ, cầu mẫu hậu buông tay để nàng qua với con dâu một chút.” Hoàng Hậu
luôn luôn lưu ý tới Thái Hậu, thấy nàng muốn nói chuyện với Tam công
chúa, liền đứng dậy đi đến bên người Thái Hậu, chỉ vào A Nguyên nói.

“Như thế, ngươi phải cẩn thận chút.”cẩn thận để Hoàng Hậu ôm A Nguyên, ôn tồn hỏi Tam công chúa “Mẫu phi của ngươi có khỏe không?”

“Từ khi mẫu phi bị bệnh, mẫu hậu vẫn luôn mệnh Thái Y viện dốc lòng
điều trị, nay đã tốt hơn nhiều.” Trên mặt Tam công chúa lộ ra biểu tình
cảm kích, cung kính nói.

“Ngươi làm rất tốt.” Thái Hậu ôn thanh nói với Hoàng Hậu.

“Đều là tỷ muội trong cung, đây là bổn phận của thần thiếp.” Hoàng Hậu vội vàng cười nói.

Ngửa mặt nhìn Hoàng Hậu tươi cười không có chỗ hở, A Nguyên trong lòng thở dài một hơi.

Dù là tôn quý, mẫu nghi thiên hạ, nhưng phải chia sẻ trượng phu của
mình với nữ nhân khác, còn phải không ghen tị, tiểu thiếp sinh bệnh đều
phải để ở trong lòng quản , tư vị như vậy, làm sao có thể dễ chịu đây?

Nếu là nàng,tuyệt đối sau này không gả cho nam tử thê thiếp thành đàn, nếu là thật sự mắt mù gả cho tra nam, cho dù là cá chết lưới rách, nàng cũng tuyệt không bi thương mà sống.

Hoàng Hậu không biết A Nguyên trong lòng đang suy nghĩ cái gì, nàng từ trước chỉ nuôi nấng 2 nhi tử, không có mềm nhũn dựa vào mình như A
Nguyên. Nhất thời thích không buông tay, ôm A Nguyên trở về vị trí của
mình, cười nói với Túc vương phi “Nhìn đứa nhỏ này, vậy mà ta có chút
động lòng .”

“Hoàng tẩu thích, thì để nàng chơi vơi ngươi đi.” Túc vương phi cười nói.

“Chỉ cần nàng lúc rãnh rỗi, đến Phượng Nghi cung của ta ngồi một
chút, cùng ta giải buồn là tốt rồi.” Thái Tử và nhị hoàng tử đều đã lớn
lên, tuy rằng thân cận với mẫu thân,nhưng cũng không có tri kỉ như nữ
nhi, Hoàng Hậu cúi đầu xem A Nguyên nghiêng đầu nhìn đĩa điểm tâm trên
bàn chằm chằm, vội vàng gọi cung nữ đem xuống, rồi nhìn A Nguyên có điểm thất vọng cười nói, “Ngươi vẫn không thể ăn cái này.” Thấy đứa bé cứ
nhìn theo điểm tâm đã đi xa, nàng nghi ngờ hỏi Túc vương phi, “Chẳng lẽ
là nàng ăn không có no?”

“Trước khi đến vừa mới ăn rồi .” Túc vương phi hiểu được khuê nữ nhà
mình ăn mạnh, cảm thấy thập phần mất mặt, thấp giọng ai oái với Hoàng
Hậu, “Đứa nhỏ này cũng thực cổ quái, chỉ chịu uống sữa có trong bát,
cũng không biết là cái gì tật xấu.”

“Nữ hài nhi luôn yếu ớt một chút.” Hoàng Hậu cười, mắt thấy A Nguyên
dường như thèm cái gì, gọi cung nữ bên ngoài mang sữa dự trữ của hoàng
tử mới sinh trong cung cho A Nguyên, tự tay bưng, nhỏ giọng dụ dỗ A
Nguyên uống sữa.

Bản, bản công chúa không muốn uống sữa, muốn ăn điểm tâm, ăn thịt, thịt sáng bóng thơm lừng cơ!

A Nguyên trong lòng rơi lệ, nhưng mà tại ánh mắt tha thiết hưng phấn
mong chờ của Hoàng Hậu, bi phẫn quay đầu, chậm rãi nuốt sữa vào.

“Đứa nhỏ này có thể ăn như vậy ,là chuyện tốt.” Hoàng Hậu thấy A
Nguyên hận không thể chính mình nâng chén uống, ngạc nhiên nói với Túc
vương phi đang lúng túng ở một bên.

Có khuê nữ mất mặt như vậy, Túc vương phi cười khan, lặng lẽ lau mồ hồi trên trán.

Bên này Túc vương phi cảm thấy khuê nữ quá tham ăn, bên kia Thái Hậu
lôi kéo tay Tam công chúa cười híp mắt hỏi chút vấn đề của cuộc sống
hàng ngày, nếu không phải sớm biết rằng này Tam công chúa không quá được sủng ái, cung phi đều cho rằng đây là người trong lòng Thái Hậu.

Nhưng nhìn tới thái phu nhân Lý quốc công ở một bên lắng nghe, cung
phi nhịn không được nghĩ Tam công chúa mệnh là thật là khá.

Tuy rằng không phải gả vào nhà mẹ đẻ Thái Hậu,nhưng làm con dâu trưởng của Lý quốc công phủ, cũng là khó có được. Ngày sau Lý quốc công không
có, sớm muộn gì tước vị đều rơi vào người phò mã của Tam công chúa , còn có cái gì không như ý đâu?

Quả nhiên, Lý quốc công thái phu nhân ở một bên nghe Tam công chúa nói chuyện, thấy nàng trả lời trật tự rõ ràng, tính tình dịu ngoan, không
có ương ngạnh như đại đa số công chúa hoàng gia, liền vừa lòng thật sự, lấy từ trên tay một cái vòng bằng ngọc phỉ thúy trong suốt cười nói,
“Trong cung cái gì không có? Cái này cũng chỉ là dệt hoa trên gấm cho
công chúa mà thôi. Nhưng phỉ thúy này là do tôn tử nhà ta mang từ Vân
Nam mang về, lễ nhỏ nhưng ý trọng, công chúa cũng đừng ghét bỏ.”

“Trưởng giả ban cho, không dám chối từ.” Lý quốc công thái phu nhân
không có àm cao, Tam công chúa làm sao dám sĩ diện ở trước mặt nàng, vội vàng cúi người cảm tạ, nghe được ý vị thâm trường trong lời nói của Lý
quốc công thái phu nhân, trên mặt đỏ bừng một mảnh, cúi đầu nhận chiếc
vòng, đeo nó vào cổ tay, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười yêu thích.

“Như vậy rất tốt.” Thái Hậu khẽ vuốt cằm, cũng lấy từ trong tráp ra
một kiện chu hoa để thưởng , rồi mới cho Tam công chúa ngồi xuống bên
cạnh mình.

Không hề biết Thái Hậu bên nặng bên nhẹ, lại chọc tức một người.

Ngồi cùng cấp với Từ phi ánh mắt chạy một vòng tại Tam công chúa đang
cúi đầu ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Nương nương thích công
chúa, có thể thấy được là duyên phận của Tam công chúa .” Thấy Thái Hậu
khẽ gật đầu,cung phi trong mắt chợt lóe, cười nói với Thái Hậu , “Cũng
là do Tam công chúa luôn làm cho người ta thích, không phải sao.. ” khóe miệng nàng khẽ nhúc nhích, mỉm cười nói, “Thái phu nhân thích nàng
không nói, hôm kia nhà mẹ đẻ của Uông tần tới thăm, cũng tặng cho công
chúa một chuỗi gì nhỉ…”

Nàng tựa hồ hồi tưởng lại, hồi lâu, khi Tam công chúa sắc mặt đột nhiên trắng bệch cười nói, “Tràng hạt đậu đỏ phải không.”

Nàng vừa dứt lời, Tam công chúa vẻ mặt kinh hãi đứng dậy, nhìn về phía Thái Hậu trên mặt đang tức giận.

A Nguyên một bên uống sữa, một bên trộm nhìn những cung phi vẻ mặt hả hê, trong lòng có vài phần đồng tình với Tam công chúa .

Nếu là hôm nay không thể đem việc này nói rõ ràng, Tam công chúa thất sủng là chuyện ván đã đóng thuyền .