Thương Ly

Chương 29: An bài


Nguyệt Mặc cười nửa miệng, đón lấy hộp thức ăn do Tề
ma ma mang đến, đám a hoàn theo sau ai nấy tươi cười đặt ngay ngắn lễ vật cầm
theo lên bàn.

Mỹ Ly ngồi nơi mép giường lẳng lặng quan sát, đây là
lễ vật Tố Doanh đem về từ nhà mẹ đẻ sao?

Tề ma ma vốn khéo giao tiếp, đi ngay lại gần Mỹ Ly, nụ
cười càng thêm rạng rỡ: “Trắc phúc tấn, đây là quà do ngạch nương của phúc tấn
chúng tôi đích thân chuẩn bị cho người, cảm ơn người đã quan tâm đến phúc tấn.”

Mỹ Ly tủm tỉm cười, quan tâm? Tố Doanh cần gì nàng
quan tâm chứ! Đây chỉ là những lời khách sáo, có thể do Tề ma ma nghĩ ra, mà
cũng có thể do ngạch nương của Tố Doanh dặn dò. Mỹ Ly nhìn đồ vật bày đầy trên
bàn mà lòng chua xót ngập tràn. Nàng ước ao có nhà ngoại làm chỗ dựa vững chắc,
ước ao có mẹ, có người sẵn sàng vì nàng mà nói ra những lời lịch sự êm tai. Đối
với nàng bây giờ về nhà mẹ đẻ tức là đi gặp lão tổ tông, không có cảm giác ấm
áp gia đình, chỉ có lòng biết ơn trĩu nặng.

Được gả đến đây, rời khỏi Khiêm vương phủ, nàng đã
không còn nhà nữa.

“Chủ tử, có một người xưng là Hải thúc dẫn theo một cô
bé đến xin gặp người, vương gia đã cho phép họ vào rồi.” Nguyệt Mi hấp tấp chạy
vào thông báo, nói xong mới nhìn thấy cả phòng đầy người.

“Hải thúc?” Mỹ Ly sững sờ, sao lão lại tới đây? Nỗi
chua xót trong lòng càng nặng nề, nàng chỉ có lão quản gia nửa người thân, nửa
người hầu này mà thôi. “Mau mời ông ấy vào.” Nàng muốn nặn ra một nụ cười,
không muốn cho Hải thúc lo lắng, chỉ là, giây phút này làm sao mà cười nổi, chỉ
có thể giữ vẻ lạnh nhạt thản nhiên mà thôi.

Hải thúc dẫn theo Giang Liễu vừa đi vừa ngắm nghía khu
nhà của Mỹ Ly, dần dần lộ ra nụ cười hài lòng. Tĩnh Hiên vương gia quả thật đối
xử không tệ với cách cách, nơi ở rất sang trọng và chăm chút.

Thấy Mỹ Ly có khách, Tề ma ma bèn cung kính cáo từ rồi
dẫn đám a hoàn về. Mỹ Ly gật đầu đáp lại, nhận ra bà ta lộ vẻ khinh thị khi
nhìn Hải thúc. Đặt bên lối ăn vận đẹp đẽ của Tề ma ma, trông Hải thúc rõ là
nghèo túng hơn nhiều. Mỹ Ly lẳng lặng quan sát hai người trước mặt, tưởng chừng
đang nhìn thấy Tố Doanh và bản thân mình.

Hải thúc cũng mất tự nhiên vì đám người ăn mặc hoa lệ
này, Giang Liễu thì sợ đến phát run, phải trốn vào sau lưng lão. Cho đến khi Tề
ma ma và các a hoàn lui ra, Hải thúc mới hoan hỉ ngồi xuống vấn an Mỹ Ly, run
rẩy gọi, “Cách cách”.

Mỹ Ly vội vã ngăn lại, đỡ lão ngồi xuống, trong lòng
thổn thức. Vì không muốn rơi lệ trước mặt Hải thúc, nàng cố dùng giọng bình
tĩnh hỏi: “Làm sao thúc lại đến đây? Đường xa như vậy mà.”

Nguyệt Mặc tưởng Hải Thúc là họ hàng nghèo đến nương
tựa Mỹ Ly, cử chỉ liền lộ vẻ coi thường, chỉ dâng đại lên một chén trà.

Hải thúc rối rít cảm ơn, mỉm cười nói: “Cách cách, lão
đến từ biệt người. Vương gia đã phái người về tiếp quản sản nghiệp của vương
phủ chúng ta, lão nô đứng ngoài quan sát một thời gian, thấy hiệu quả gấp mười
lần lão già này thì an tâm lắm rồi. Lão nô tuổi cao sức yếu, cách cách lấy
được…” Hải thúc dừng lại một chút, lão vẫn cảm thấy cách cách chỉ được làm trắc
phúc tấn thì thật uất ức, nhưng nhờ vào danh vọng và gia thế của Khánh vương
gia, cách cách rõ ràng đã cao quý hơn nhiều so với thời ở Khiêm vương phủ. “…
lấy được chồng tốt, lão nô cũng an tâm, có thể hưởng thanh nhàn được rồi, nên
về nguyên quán an dưỡng tuổi già.”

Mỹ Ly không trả lời ngay. Nhớ lúc cha mẹ qua đời, Hải
thúc thay nàng vất vả giữ gìn một vương phủ bệ rạc. Bao năm nay lao tâm lao
lực, nàng tưởng có thể giữ lão bên cạnh chăm sóc trọn đời, không ngờ lại có
ngày được lão đến từ biệt.

“Hải thúc…” Nàng muốn giữ lão lại, có lão thì nàng mới
không mất đi nhà mẹ đẻ dù đó chỉ là Khiêm vương phủ lụn bại. “Quê nhà thúc còn
ai nữa không?” Nàng hỏi.

Hải thúc cười ha hả, “Còn có vài ba đứa cháu, ai cũng
đòi chăm sóc lão. Cách cách đừng cười, chút tài sản của lão nô ở quê nhà cũng
đủ tính là giàu có, thêm vào vương gia thưởng bạc dưỡng già, dù mua mấy mẫu
ruộng xấu, vài gã người hầu, không lo chuyện áo cơm.” Giọng Hải thúc đầy ước mơ
và thỏa mãn.

Mỹ Ly nhìn khuôn mặt tươi tỉnh của lão, cuối cùng cũng
mỉm cười, “Vậy thì tốt rồi.”

Nàng muốn để Hải thúc rời đi, chỉ cần có cảm giác hạnh
phúc yên lành, nàng hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng, buông tay còn từ bi hơn nhiều
so với miễn cưỡng giữ lại.

Hải thúc quản lý Khiêm vương phủ nhiều năm, có rất
nhiều chuyện không an tâm nên cứ lải nha lải nhải cả nửa ngày trời, đột nhiên
giọng lão hơi lắp bắp: “Vương gia đặc biệt phái người tới lo việc quét dọn, lão
liền đuổi đám người hầu không cần thiết đi. Con nhỏ Giang Liễu theo lão đã lâu,
nhà nó cũng chẳng còn thân nhân, cách cách lại có nhiều a hoàn thế này…” Hải
thúc ấp a ấp úng, khiến Giang Liễu đằng sau lưng sốt ruột kéo kéo tay áo, Mỹ Ly
nhìn qua là hiểu ngay.

Không đợi lão mở miệng cầu xin, nàng nói: “Vậy để
Giang Liễu theo thúc về quê.” Giang Liễu cũng đi mất, nàng và Khiêm vương phủ
tách rời nhau, không còn chút liên hệ nào cả, dẫu ngày nào đó về nhà nhìn xem,
cũng chẳng gặp người hầu nào quen mặt.

Giang Liễu cảm kích quỳ xuống dập đầu, Mỹ Ly cũng mừng
giùm cho cô ta, theo Hải thúc thì không cần phải làm nô tỳ nữa.

Nguyệt Mặc cuối cùng cũng vỡ lẽ, lão già nghèo túng
này chính là quản sự nhà mẹ đẻ của chủ tử, nụ cười ấm áp hẳn lên, ân cần bước
tới khuyên nhủ: “Hải thúc, các vị lui xuống nghỉ ngơi, mai hãy nói thêm.”

“Không cần đâu. Quê nhà của lão cách đây có ba mươi
dặm, nhiều năm không về, mong nhớ lắm lắm. Lão đi liền bây giờ, đợi khi nào ổn
định thì sẽ đến thăm cách cách, dù gì cũng gần mà.” Hải thúc mỉm cười đáp,
cương quyết muốn rời đi.

Mỹ Ly cụp mắt xuống, chia tay dứt khoát như vậy cũng
tốt, “Nguyệt Mặc, lấy ngân phiếu trong hộp gấm trên giá xuống cho Hải thúc.”

“Không cần, không cần!” Hải thúc rối rít xua tay.
“Vương gia đã cho lão tiền dưỡng già rồi, không thể lấy thêm của cách cách
được.”

Mỹ Ly mỉm cười, “Hải thúc, cứ giữ đi. Ngoài thứ này
ra, con chẳng còn thứ gì khác cho thúc nữa.”

Đang lúc nói chuyện thì Tĩnh Hiên bước vào phòng. Hải
thúc định quỳ xuống, y phẩy tay miễn lễ. Hải thúc cảm kích tạ ơn ban thưởng
trọng hậu của y. Tĩnh Hiên không mấy để tâm, lạnh nhạt đáp: “Quê của ngươi ở
huyện Bình Viễn phải không? Có gì ta sẽ nhắn với tri huyện một tiếng, để ý giúp
ngươi.”

Hải thúc cảm kích đến rơi nước mắt, nằng nặc dập đầu
thành tâm thành ý tạ ơn Tĩnh Hiên. Nguyệt Mặc lanh lẹ gọi bọn họ cùng mình lui
ra ngoài.

Tĩnh Hiên vui vẻ ôm lấy eo Mỹ Ly, cùng ngồi xuống
giường, “Ta sắp xếp cho Hải thúc như vậy, nàng có hài lòng không? Đó là yêu ai
yêu cả đường đi.”

“Cảm ơn.” Mỹ Ly chân thành đáp, nàng cũng có thể cảm
nhận được Hải thúc hết sức biết ơn Tĩnh Hiên. Y nhấc ngón tay lên là xong hết
những việc mà nàng chẳng đủ sức làm. Thật là tức cười, hình như y quên mất thuở
xưa vì nàng mà y thường lạnh giọng mắng mỏ giận lây Hải thúc.

Lời cảm ơn của nàng không ngờ lại khiến Tĩnh Hiên cao
hứng hẳn lên, thấy rằng làm nhiều việc cho nàng cũng đáng giá. Y rút một xấp
ngân phiếu trong ngực ra, nhét vào tay nàng, “Sản nghiệp của vương phủ nhà
nàng, ta đã phái người phụ trách quản lý, đây là thu nhập nửa năm đầu, giữ lấy,
là tiền riêng của nàng.”

Y thoải mái cười lớn, mi mục tuấn tú rạng rỡ mê người,
nàng vẫn không thèm ngước mắt nhìn.

Tiếng cười của y từ từ chùng xuống, giọng cụt hứng,
“Ta đi rồi, cứ ba tháng lão Phong sẽ đưa địa tô cho nàng một lần, nàng giữ lấy,
không đủ dùng thì nói với quản gia, ta đã dặn dò rồi, nàng muốn bao nhiêu lấy
bấy nhiêu.”

Mỹ Ly nhìn xấp ngân phiếu dày cộm trong tay, “Khiêm
vương phủ làm gì nhiều tiền đến thế!”

Y cau mày, “Cho thì nàng cứ giữ! Sợ bẩn tay sao?”

“Không cần đâu, ngài cứ giữ lại đi.” Đây rõ ràng là
tiền y cấp riêng cho nàng, là… ban ơn.

Y phát cáu vì hành động không biết điều này. Lúc nào
nàng cũng thế. Y chỉ cần nàng vui vẻ mỉm cười nói lời cảm ơn, không nói thì tỏ
vẻ hiểu lòng y cũng được. Không muốn nghe thêm lời nào có thể khiến y giận dữ,
y quay đầu không nhìn nàng, lớn giọng gọi với ra ngoài cửa: “Người đâu! Đến
đây!”

Số a hoàn của Mỹ Ly tính sơ sơ cũng mười mấy người,
chen chúc tiến vào khiến gian phòng chật ních. Mỹ Ly hơi mất tự nhiên, nàng chỉ
ăn mặc đơn giản, thậm chí không khoác áo ngoài đàng hoàng, còn bị Tĩnh Hiên giữ
chặt trên giường không cho xuống đất, bộ dạng thật thiếu đoan trang.

“Ta đi rồi các ngươi phải cẩn thận hầu hạ chủ tử. Tiền
công của các ngươi là do Khiêm vương phủ cấp, chủ tử của các ngươi là Mỹ Ly
cách cách. Các ngươi cần nghe lệnh của ai, là người hầu của ai, đã biết chưa?”
Cơn giận bùng lên khi nãy hòa vào lời nói, giọng điệu đặc biệt nghiêm khắc,
khiến cho đám a hoàn bộc phụ sợ hãi quỳ xuống vâng dạ.

“Nguyệt Mặc, ta thấy ngươi khá là từng trải, đám người
hầu này do ngươi quản lý. Không cần nghe lời sai phái của bất kỳ ai trong phủ
này.” Y liếc Nguyệt Mặc, cô ta vội vã dập đầu. Y lại quay sang Mỹ Ly, rút một
tấm ngân phiếu từ tay nàng quẳng cho Nguyệt Mặc, “Đây là chủ tử các ngươi
thưởng, chia nhau đi!”

Thấy hộp bánh ngọt đặt trên giường, nhận ra đó là đồ
do Tố Doanh đem từ nhà mẹ đẻ về, bèn cau mày hạ lệnh cho người hầu khi lui ra
thì thuận tay cầm theo.

Mỹ Ly trầm lặng nhìn bóng lưng vạm vỡ của y, y xếp đặt
nhiều như vậy là sợ y đi rồi nàng bị Tố Doanh hành hạ sao? Mũi bất giác cay
cay.

Tĩnh Hiên đứng quay lưng về phía nàng, cố dằn cơn
giận, rồi xoay phắt lại bước đến bên giường ôm choàng lấy nàng. Nước mắt nàng
ướt đẫm vai y, nhưng y không hề phát hiện ra.

“Mỹ Ly, ngày mai ta xuất chinh rồi.” Y siết chặt vòng
tay, bất đắc dĩ thở dài, an bài chu đáo đến đâu vẫn cảm thấy không đủ yên tâm.
Thậm chí y còn hi vọng nàng vẫn giữ được vài phần hung hãn thuở xưa, ít nhất y
cũng không cần lo lắng nàng bị người ta khi dễ. “Chọn bốn a hoàn theo nàng vào
cung, ta đã nói với lão tổ tông rồi, thời gian này nàng cứ ở lại trong cung
thôi.”

Đến đây trái tim nàng đã nhũn ra, thân thể được y ôm
gọn vào lòng không còn sức đâu mà vùng vẫy nữa.

“Vương gia! Vương gia…” Ma ma của Tố Doanh ở ngoài cửa
gọi vọng vào, tiếng được tiếng mất. Tĩnh Hiên cau mày, chán ghét hừ mũi, cuối
cùng cũng buông Mỹ Ly, “Ta ra xem thế nào.”

Mỹ Ly gật đầu, nhìn y vội vã rời đi. Khi nãy dựa vào
lòng y, nàng quả thực cảm thấy mình có người che chở.

Có điều chút an tâm đó quá ngắn ngủi, như thể chỉ do
nàng tưởng tượng ra. Cả đêm y không về, đến tưởng tượng cũng tan biến mất.

Vì chủ tử phải xuất chinh, trời chưa sáng cả vương phủ
đã lục tục bận rộn. Vương gia vào cung thỉnh mệnh, gia quyến đều ra cổng thành
tiễn đưa, Mỹ Ly cũng được gọi dậy từ sớm, bận bộ lễ phục của trắc phúc tấn.

Đám người hầu đứng xếp thành hai hàng nơi cửa chính để
tiễn chủ tử, lúc Mỹ Ly đến thì hộ vệ tùy thân của Tĩnh Hiên đã dắt ngựa tới,
đám người hầu của Tố Doanh quá đông, bao quanh vương gia và phúc tấn, chăm chăm
nhìn vào chủ tử đứng giữa, không để ý nhường đường cho Mỹ Ly. Mỹ Ly nhất thời
không còn cách nào tiến lại gần được.

Cách một biển người, nàng nhìn thấy Tố Doanh nuốt lệ
mỉm cười, lúc rời nhà Nguyệt Mặc đã dặn dò nàng, ngày như hôm nay không được
khóc, điềm xấu, chỉ có thể mỉm cười chúc vương gia phá tan quân giặc, đắc thắng
quay về. Nàng không muốn khóc, mà cũng chẳng khóc nổi.

Tĩnh Hiên nhìn thấy nàng đứng bên ngoài đám người,
bình tĩnh liếc nhìn chung quanh, chẳng có vẻ gì nôn nóng muốn tới gần y. Y đâm
ngờ, nếu không có người hầu chắn đường, có khi nàng cũng đứng ở xa xa, không
vui không buồn nhìn về phía y.

Tuy không muốn nổi giận trước lúc khởi hành, y vẫn
không nhịn được trừng mắt nhìn nàng, “Lại đây!” Y hất cằm về phía nàng, đám
người hầu mới tự động nhường đường.

Tố Doanh dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt, nhìn Mỹ Ly
tiến lại gần, mắt lộ chút căng thẳng. Nàng sợ Mỹ Ly dịu dàng nói lời tạm biệt
với Tĩnh Hiên, y sẽ có cử chỉ hay lời nói hứa hẹn ngay trước mặt người hầu
khiến nàng thêm mất mặt. Cũng may Mỹ Ly vẫn lạnh nhạt nửa cười nửa không, hết
sức đoan trang lễ phép định quỳ xuống tiễn Tĩnh Hiên. Vẻ xa lạ cố ý của nàng
khiến y nổi giận, Tố Doanh thầm thở phào, mỉm cười nhìn y nén giận miễn lễ cho
Mỹ Ly. Lúc này Mỹ Ly lễ phép nhún mình vấn an, Tố Doanh cũng khách khí đáp lễ.

Đúng như ngạch nương từng dặn dò trước khi xuất giá,
nàng chỉ cần không nghe không hỏi, giữ đúng lễ với Mỹ Ly là được.

Mỹ Ly và Tĩnh Hiên lạnh nhạt nhìn nhau, Tố Doanh cảm
thấy mình vô cùng may mắn. May mà trong lòng Mỹ Ly có Vĩnh Hách! May mà Mỹ Ly
oán hận Tĩnh Hiên! Tuy mọi việc Tĩnh Hiên làm cho Mỹ Ly khiến nàng cực kỳ ghen
ghét, nhưng chẳng cần lo lắng. Chẳng ai vô tư tình nguyện gắng gỏi cả đời khi
mà chẳng được đền đáp.

Mỹ Ly vĩnh viễn chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện
đời. Dẫu bây giờ nàng có được trái tim của Tĩnh Hiên, cũng không có nghĩa là có
được tất cả, huống hồ nàng còn không biết quý trọng hay lợi dụng đúng lúc.

Có lẽ Tố Doanh chẳng cần đích thân đánh bại Mỹ Ly,
thời gian tự nhiên sẽ thay nàng ta chiến thắng Mỹ Ly. Chỉ cần kiên nhẫn… Tố
Doanh không vội, nàng đã có được già nửa thứ nàng cần, phần còn lại, Tố Doanh
ngọt ngào mỉm cười, còn cả đời để giành lấy cơ mà.

Hoàng thượng và thái hoàng thái hậu cùng tiễn tướng sĩ
xuất chinh ra đến tận ngoài cổng thành, tiếng hoan hô cổ vũ hai bên đường vùi
lấp mọi bi thương ly biệt.

Tĩnh Hiên ngồi lừng lững trên chiến mã, đinh đồng trên
áo giáp lấp lánh sáng rực dưới ánh mặt trời. Mỹ Ly đứng giữa đám đông, ngẩng
đầu nhìn theo, chỉ xa xa nhìn y như vậy nàng mới cảm thấy vừa an tâm vừa an
toàn. Lúc trước nàng thích nhất khi y đóng bộ áo giáp, đẹp trai đến mức nàng
muốn kêu rú lên. Giờ đây nàng đã thuộc về người đàn ông tuấn tú anh dũng này
rồi, nhưng không hề cảm giác được rằng y cũng thuộc về nàng.

Thậm chí, nàng muốn nói một câu với y trước khi chia
tay mà cũng không có cơ hội.

Ra khỏi cổng thành, Tĩnh Hiên một lần nữa xuống ngựa
từ biệt hoàng thượng và lão tổ tông. Quỳ lạy theo đúng lễ xong, đôi mắt đẹp
lạnh lùng mê người nhận ngay được nàng giữa đám đông. Y nhìn nàng chốc lát,
quay đầu đi, rồi quỳ xuống hạ giọng nói gì đó với thái hoàng thái hậu, lão tổ
tông kéo y dậy, vỗ vỗ vào cánh tay y, dường như muốn bảo y cứ yên tâm.

Tố Doanh đứng gần ngay phía trước, khẽ gọi y một
tiếng, mọi người chung quanh đều cười, thông cảm bọn họ mới cưới nhau, có bao
lời ngon tiếng ngọt nói mãi không thôi. Hoàng thượng còn bước lại trêu chọc mấy
câu.

Mỹ Ly vẫn bị vây giữa đám đông, chăm chăm nhìn cảnh
Tĩnh Hiên âu yếm vỗ vỗ vào tay Tố Doanh, hạ giọng nói nhỏ. Nhu tình mật ý như
vậy, y còn sợ Tố Doanh sẽ ăn hiếp nàng sao? Trái tim không thấy đau đớn hơn.
Nàng rất mừng khi đêm qua y không trở lại, rất mừng khi y không cho nàng có cơ
hội nói lời từ biệt.

Trước khi lên ngựa, Tĩnh Hiên còn trừng mắt nhìn nàng,
nàng nhìn y tủm tỉm cười.

Trước nụ cười của nàng, y sững sờ, nhưng định thần lại
thì nàng đã như khối gỗ mục đứng giữa đám người. Nàng không có gì nói với y
sao? Đến một câu khách sáo cũng không có sao? Y đã nói hết nước hết cái với
nàng rồi, sao nàng vẫn giữ thái độ như vậy? Nàng đang dỗi y? Vì đêm qua y không
về sao? Đúng! Y bị Tố Doanh giữ lại. Ít nhất nàng ta còn biết tìm y, biết nói
những lời dịu dàng ân ái, biết lấy lòng y. Thấy y sắp đi mà mắt rưng rưng lệ,
lưu luyến chẳng nỡ rời. Còn nàng thì sao? Nàng có biết hay không, y sợ tối cuối
cùng trước khi rời đi, nếu ở với nàng sẽ khiến Tố Doanh hờn oán, sẽ… Dẫu y làm
gì cho nàng, nàng cũng không hề nhìn thấy. Nàng vĩnh viễn chỉ nhớ rõ y hại Vĩnh
Hách, hại a mã của Vĩnh Hách, cưỡng hôn nàng.

Y thúc chân vào bụng ngựa, tăng tốc chạy như bay!

Xa nhau một thời gian cũng tốt. Đến khi nàng không còn
oán hận y như vậy nữa… Y bỗng muốn nôn mửa, thôi đi, mắt không thấy thì tim
khỏi phiền!