Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 2: Lập gia đình


Đối với
Mai Tử mà nói, lập gia đình là một chuyện rất xa xôi.

Phụ
thân mất sớm, muội muội Chu Đào năm nay mới mười lăm tuổi còn đệ đệ A Thu thì
mười tuổi, hai người còn nhỏ chưa giúp được việc gì. Nàng tuy rằng đã 16, cũng
đã đến tuổi phải lấy chồng sinh con, nhưng mẹ vẫn giữ nàng ở nhà để giúp đỡ gia
đình thêm vài năm, chờ đệ đệ lớn hơn một chút, có thể làm được việc, mẹ sẽ tìm
một gia đình tốt mà gả nàng đi.

Mai Tử
cùng Phúc ca vụng trộm qua lại là giấu mẹ. Phúc ca đối với Chu Đào, A Thu cũng
tốt nên bọn họ không có nói cho mẹ biết chuyện.

Sau đó,
khi Phúc ca nhắc tới việc này với gia đình liền gặp sự phản đối, cha hắn chạy
tới gặp Mai Tử nương, Mai Tử nương thế mới biết. Bà cầm chổi dạy cho Mai tử một
trận ngay trước mặt cha Phúc ca. Mai tử không tính đến bỏ nhà đi, nhưng mẫu
thân làm vậy thật khiến cho tâm nàng lạnh xuống. Bởi vậy, khi Phúc ca đề nghị
bỏ trốn, nàng không suy nghĩ liền đồng ý.

Mai tử
không yêu cầu gì nhiều, chỉ mong gặp được người thật lòng đối tốt với mình.
Phúc ca cho nàng hy vọng, lại làm cho nàng thất vọng nặng nề. Thế nhưng nay Mai
tử lại lập gia đình, điều này khiến nàng cảm giác rất là kỳ diệu.

Quy củ
lập gia đình, Mai tử cũng xem qua rất nhiều. Chị em họ hàng nhà nàng gả ra một
đám, nay đến lượt mình, Mai tử lại có chút chua xót. Nàng biết, từng người gả
ra ngoài đều là gả cho người mình thích, nhưng nàng lại không có. Người mà Mai
Tử phải gả lại là người làm cho Mai Tử e ngại, là người có vết sẹo đáng sợ trên
ngực kia.

Mai Tử
ở trong kiệu xóc nảy, nghe bên ngoài diễn tấu. Tiêu Kinh Sơn làm việc rất chu
toàn, lo lắng mọi việc đều không có gì thiếu sót, nhưng như vậy thì thế nào?
Mai tử cắn cắn môi, kiệu đi một vòng quanh sơn thôn, cuối cùng cũng dừng.

Mai Tử
được đưa đến tân phòng trong căn nhà tranh của Tiêu Kinh Sơn. Nàng ngồi đầu
giường, đặt gần đó có cái lò sưởi, cúi đầu không nhúc nhích, chờ chuyện kế tiếp
xảy ra.

Bên
ngoài khi tiệc tàn, Tiêu Kinh Sơn hướng vài vị hương thân phụ lão hỗ trợ nói
cảm tạ rồi mới chậm rãi đi vào nhà.

Cửa kêu
một tiếng mở ra, Tiêu Kinh Sơn bước tới gần, Mai Tử lập tức ngồi thẳng dậy.

Về việc động phòng, Mai Tử đã sớm nghe qua. Các tỷ muội nhà nàng gả ra ngoài
một đám,

thỉnh thoảng về nhà mẹ đẻ đều tụ tập một chỗ nói này nói nọ, nói xong liền đỏ
mặt cười trộm. Mai tử làm bộ không thèm để ý, cố gắng không nghe, nhưng những
lời này vẫn cứ hướng lỗ tai nàng mà chui vào vài câu. Nay đến phiên mình xuất
giá, mẹ cũng nói với nàng rất nhiều chuyện. Nàng không dám nghe, vậy nên chỉ
biết mơ hồ.

Nàng sợ
đau, lại thẹn thùng, huống chi nam nhân này so với người bình thường còn cao
lớn khỏe mạnh hơn, làm cho nàng càng sợ hãi.

Tay
nàng vặn vẹo dưới khăn hồng, nàng nghĩ Tiêu Kinh Sơn định nhìn ra, bởi vì hắn
đi đến giường lại không tiến tới gần nữa. Thân ảnh cao lớn bao phủ nàng, cúi
đầu nhìn nàng, không nói gì. Mai tử xấu hổ, lắp bắp suy nghĩ nên nói gì đó,
nhưng mở miệng vài lần đều không thể phát ra tiếng. Cuối cùng vẫn là hắn mở
miệng trước: “Nàng đói bụng chưa?”

Mai tử
nghe lời này, liền quên luôn xấu hổ, nàng thật sự đói bụng nha. Đi kèm với suy
nghĩ, bụng nàng phát ra tiếng thì thầm hưởng ứng. Mai tử ôm bụng, không cho nó
tiếp tục kêu to. Nàng đỏ mặt, đúng lúc đó, khăn voan nhoáng cái liền bị vén
lên, đập vào mắt nàng là bộ ngực rắn chắc của Tiêu Kinh Sơn. Nàng sợ hãi “A”
lên một tiếng, ý thức được mình thất thố liền vội vàng che miệng lại, cẩn thận
nhìn Tiêu Kinh Sơn.

Tay
Tiêu Kinh Sơn cầm cây xứng, trên đó còn có cái khăn voan lúc nãy, nhìn nàng.
Hai người nhìn nhau một lúc, Tiêu Kinh Sơn đặt cây xứng xuống, chỉ bàn nói:” Ăn
cơm trước đã”.

Mai tử
cắn môi, cẩn thận đứng lên, vòng qua Tiêu Kinh Sơn đi đến bàn. Hắn đem cho nàng
mấy khối bánh hỉ, lại gắp cho một chén rau dại cùng một chén cháo kê, ý bảo
nàng ăn trước. Đợi Mai tử ăn xong, Tiêu Kinh Sơn lấy hai chén rượu, một ly đưa
cho Mai Tử, một ly cho chính mình.

Mai tử
nhanh chóng buông bát đũa xuống, ngẩn người nhìn Tiêu Kinh Sơn, nửa ngày sau
nàng mới phản ứng lại, đây là rượu hợp cẩn? Nàng cuống quýt nhận lấy, co quắp
bày ra tư thế hai cánh tay giao nhau với Tiêu Kinh Sơn, ngẩng cổ gian nan uống
hết chén rượu kia.

Uống
rượu xong, Mai tử vô tội nhìn Tiêu Kinh Sơn, kế tiếp phải làm gì? Nàng không
nhớ gì cả!

Tiêu
Kinh Sơn không nói gì, đứng dậy đem hai chén rượu cất đi, lại đầu giường chỉnh
lò sưởi, rồi mới quay lại nói với Mai tử đang ngơ ngác nhìn mình: “Ngủ đi”.

Mai Tử
nháy mắt đỏ mặt, trong lòng bắt đầu đứng ngồi không yên.

Ngủ,
đây mới là việc quan trọng nhất trong đêm tân hôn của bọn họ !

Mai Tử
cúi đầu đứng dậy, yên lặng đi đến đầu giường gần lò sưởi rồi đứng sững. Nàng
muốn làm cái gì, chính mình cởi quần áo?

Tiêu
Kinh Sơn trầm mặc nhìn Mai tử, nửa ngày sau rốt cuộc mới chỉ cái giường nói:
“Nàng ở bên trong, ta ở bên ngoài”.

Mai tử
ngẩng đầu nhìn, trên giường có hai cái gối được đặt ngay ngắn. Mai Tử kinh ngạc
nhìn về phía Tiêu Kinh Sơn, hắn có ý gì, chẵng lẽ nàng hiểu sai ý hắn hay sao?

Tiêu
Kinh Sơn thấy Mai tử bất động, nhíu mày hỏi: “Nàng không muốn nghỉ ngơi sao?”

Mai tử
vội vàng gật đầu, nàng muốn nghỉ ngơi, nàng mệt.

Tiêu
Kinh Sơn gật gật đầu, cởi cái áo được làm bằng vải thô của hắn ra, treo lên đầu
giường rồi ngồi xuống.

Khoé
mắt Mai Tử liếc thấy hắn cởi áo, để lộ khoảng ngực rộng lớn, cơ bắp săn chắc,
trên ngực hắn quả nhiên có một vết sạo dữ tợn, theo xương sườn phía dưới kéo
dài đến thắt lưng nơi đai quần. Mai Tử có điểm sợ hãi, nhưng vẫn không thể dừng
suy nghĩ, vết sẹo kia kéo dài đến đâu? Vết sẹo đi xuống, đi xuống, xuống chút
nữa…………..

Mai Tử
không dám tưởng tượng thêm, mặt nàng lại bắt đầu nóng lên.

Tiêu
Kinh Sơn đưa tay tính kéo dây lưng, nhưng hắn bỗng dừng lại, giương mắt nhìn
Mai Tử: “Như thế nào còn chưa lên?”

Mai Tử
cảm thấy nam nhân đang ngồi trên giường lúc này thật kiến cho người ta sợ hãi.
Hắn giống như dã thú tản ra nghiêm nghị nhiệt lực làm cho Mai tử không dám tới
gần. Đêm nay là cửa ải khó khăn nhất, mà nàng muốn trốn cũng trốn không được.

Mai Tử
cố lấy dũng khí, cẩn thận cởi từng lớp hỉ phục.

Quá
trình này Tiêu Kinh Sơn vẫn nhìn nàng, tay Mai tử run rẩy, nàng chưa từng có
cảm giác tay mình không phải là của chính mình, quần áo mình không phải là của
mình như bây giờ.

Hắn vừa
đứng lên, thân hình cao lớn nhất thời đem cả người Mai Tử bao phủ, động tác của
nàng liền cứng đờ. Tiêu Kinh Sơn cúi đầu nhìn tiểu nương tử mới cưới của mình,
nàng khẩn trương ngay cả thở cũng quên. Tiêu Kinh Sơn rũ mi nói: “Nàng không
cần sợ, ta đi xem cửa sổ đã đóng hay chưa”.

Tiên Kim Sơn vòng qua Mai tử đi về phía cửa sổ, tim Mai tử nhất thời trùng
xuống.

Nàng
nhanh chóng cởi bỏ áo ngoài, chỉ chừa trung y, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất
chưa từng có chạy lên giường, chui vào trong chăn. Tiêu Kinh Sơn trở về, thấy
nàng đã nằm ngay ngắn trên giường, chính mình cũng thổi nến, xoay người nằm
xuống.

Trong
bóng đêm, Mai tử chỉ nghe tiếng sột soạt, bên cạnh tỏa ra hơi ấm. Nàng khẩn
trương nắm chặt tay, trong lòng bất an không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng
không có việc gì xảy ra cả, Tiêu Kinh Sơn nằm vào trong chăn, cũng không thấy
có động tác gì. Mai Tử khẩn trương mở to mắt, trong bóng đêm căn bản nhìn không
thấy nóc nhà. Một lúc lâu sau, nàng nghe bên cạnh truyển đến âm thanh thô ráp:
“ Ngủ đi”.

Mai Tử
buông tâm xuống, nhẹ nhàng thở ra, nhắm mắt lại.

Nàng
không nghĩ mình sẽ ngủ nhanh như vậy, nhưng nàng thật sự mệt mỏi, vừa nhắm mắt
liền chìm vào mộng đẹp.