Tổng Tài Muốn Đè Tôi

Chương 11: Thế giới màu xám của Tiêu Hạ đã qua


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Nhiệt độ ban đêm trong thành phố C lạnh cực kỳ, một mình cô ngồi trên ghế dài, sửng sốt thật lâu.

Từ trong tiệc rượu bước ra, cô cầm túi xách cùng di động trên xe Tiêu Hạ, cái gì cũng không nói mà cứ khóc lóc, đi cũng khóc, khóc đến mệt mỏi, lớp trang điểm cũng bị khóc đến lem luốc. Cũng không biết hiện tại đã đi đến đâu, cô ngồi trên ghế dài, an vị xuống, lau nước mắt giàn giụa, lại nất lên tiếng khóc thê thê thảm thảm.

Gió thổi qua, quần áo cô vốn dĩ rất hở hang lại còn rất mỏng, tức khắc cô đã ôm vòng lấy cánh tay, hơi hơi run rẩy, chóp mũi cũng đỏ bừng, đặc biệt đáng thương. Tiêu Hạ quá phận như thế cô phải trả thù hắn như thế nào đây? Báo cảnh sát? Cách này vẫn có thể xem như là một biện pháp tốt. Lấy di động ra chuẩn bị quay số điện thoại thì cô bỗng dừng một chút, nếu báo cảnh sát thì mặt mũi của cô không có tổn hại gì sao?

Nhưng mà một bút nợ này cô phải tính với Tiêu Hạ như thế nào? Luận về thế lực, cô khẳng định không thể so với Tiêu Hạ.

Cách đó không xa có một chiếc xe màu đen chạy băng băng, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, Tiêu Hạ nhìn bóng dáng nhỏ gầy lạnh run mà khóc tê tâm liệt phế của cô thì mày rậm nhăn sâu, trong đầu chỉ muốn đến đó ôm cô vào trong ngực. Hắn cũng biết mình quá phận, nhưng mà căn bản hắn không thể khống chế cổ dục vọng kia trong cơ thể.

Hắn có một quá khứ không tốt đẹp, lúc hắn còn ở cái tuổi mười bảy phong hoa chính mậu*, thanh xuân bồng bột. Năm đó hắn đang muốn tham gia thi đại học, mùa hè ở nhờ nhà của dì, vào đêm hôm đó dì lại hạ dược hắn, bắt hắn vào trong phòng ả thiếu chút nữa đã cưỡng gian hắn! Hắn còn nhớ rõ đêm đó dì kề bên tai hắn nói ra những câu dâm ngữ, phóng đãng bất kham. Cuối cùng thúc thúc cũng đã tan tầm mà quay lại, dì mới cực kỳ không cam lòng mà buông tha cho hắn, không thể tiếp tục thực hiện.

*Phong hoa chính mậu: tuổi thanh xuân mạnh mẽ, tràn trề sức sống, tương lai đầy hứa hẹn _Sưu tầm_

Bóng ma tâm lý dày đặc làm hắn vẫn không dám đụng vào nữ nhân, thậm chí còn chán ghét các cô, tránh còn không kịp.

Nhưng mà Sở Y Lam là một người đặc biệt. Cô dựa vào quan hệ để tiến công ty, dì của Sở Y Lam cùng mẹ của hắn là khuê mật, muốn đưa một người vào công ty cũng không khó, chỉ cần hắn cho phép là được rồi.

Vào công ty cô vẫn luôn làm đúng quy luật, cẩn trọng, làm việc nghiêm túc, năng lực công tác rất cao, chỉ cần nửa năm đã thể hiện ra năng lực xuất sắc, hắn rất là thưởng thức, vừa lúc vị trí chủ quản còn trống liền đề xuất nâng cô lên.

Số lần hắn cùng cô gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mỗi một lần thấy cô, cô đều ăn mặc tinh xảo, trang dung tú lệ, cười rộ lên trong rất ngọt ngào, như là một viên đường ấm ở trong lòng, như là một giọt nước dừng ở giữa mặt hồ tĩnh lặng, đẩy ra tầng tầng gợn sóng. Hắn chú ý cô, mà sự chú ý đó dần dần nhiều lên. Hắn cũng không chán ghét cô mà thậm chí còn có hơi hơi thích, hắn cho rằng, bóng ma trước kia sắp đi qua rồi.

Nhưng ai ngờ cô lại dám nói những loại lời nói kia trong diễn đàn trên WeChat, một mặt đen tối đã dần lộ ra, nếu cô muốn bị người ta đối xử như vậy thì hắn sẽ thành toàn cho cô! Nếu trong xương cốt của cô đã dâm đãng thì làm sao hắn lại không thỏa mãn cô cho được? Nhưng lúc xem phản ứng của cô đêm nay thì tựa hồ hắn đã sai rồi.

Sắc trời càng khuya, bóng đêm càng sâu.

Tiêu Hạ xuống xe, bước chân đi rất nhẹ nhưng lại rất ổn định.

Sở Y Lam hoàn toàn không chú ý đến Tiêu Hạ tới gần, cầm di động đang muốn thuê khách sạn ở gần đây thì đột ngột bị một bàn tay đoạt điện thoại đi.

“Anh!” Cô vừa giận vừa tức, mà lúc cô nhìn thấy rõ người tới thì lửa nóng trong lòng tức khắc ứa ra, không chút khách khí nâng chân lên hung hăng dẫm lên giày da của hắn.

Tiêu Hạ bị đau, trừ bỏ đôi mày rậm đều khóa chặt lại bên nhau thì sắc mặt vẫn chưa dao động, vẫn trầm tĩnh như cũ, tròng mắt đen ngòm vẫn nhạy bén, “Tiếp tục! Dẫm tiếp đi!”

Giày cao gót 5cm khi dẫm xuống thì không còn cảm thấy đau nữa mà là rất rất đau!

Trong lòng cô ủy khuất vô cùng, nâng chân lên dẫm hai ba cái một lượt làm giày da cứng rắn của hắn bị hãm sâu, lớp da cũng nhăn lại, mà cô còn chưa hết giận, giương tay nhỏ lên, dùng hết sức “Bang” đánh mạnh một cái.

Tiêu Hạ không tránh, khuôn mặt tuấn tú bị đánh hiện lên dấu tay rõ ràng, cô cũng bị đau đến thiếu chút nữa đã khóc ra, từ lúc sinh ra đến giờ lần đầu tiên đánh người ta mà cảm thấy đau, thế nhưng lại vô cùng thống khoái.

“Đánh xong rồi sao? Đánh xong thì mau trở về cùng tôi!”

Tác giả có điều muốn nói: Tăng ca xong liền về nhà, không còn nhiều thời gian lắm, chương hôm nay nhóm bằng hữu hãy chắp vá mà xem đi~

Hạ Nguyệt: từ bây giờ Tiêu ca sẽ xưng tôi – em với Y Y nha. Bởi vì anh ấy hết giận vì chuyện trên Wechat rồi.