Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Chương 44


“Nói nhanh!” Hắn tựa như rất quan tâm, kềm ở hai vai của cô đem cô tựa vô tường

Nhan Mạt Hàn mở ha tay của hắn ra , căn bản không muốn nhìn hắn

“Những gì anh nghe được , Lạc Thần nói không sai” Nhan Mạt Hàn nói xong, trong mắt lóe lên một tia cười nhạo. Hoặc là cô nên tự cười nhạo bản thân một chút rồi

Trong lòng Nam Cung Ảnh . . Đột nhiên co rút đau đớn một chút. Nhìn bộ mặt”Vết thương” cô , đột nhiên lại có chút đau lòng.

Nhờ ánh trăng, gian phòng cũng không có mở đèn. . . Loáng thoáng , hắn tựa hồ có thể cảm giác được tối hôm qua hơi thở. . . Cái loại đó mùi thơm ngát.

Cô tựa vào mặt tường lạnh như băng hít sâu một hơi, sau đó mở miệng nói.”Tôi ..Tôi tưởng anh không cần biết quá nhiều..” Cô không muốn hắn biết ! Không muốn hắn hiểu! Không muốn cùng hắn có bất kì dính dáng nào. . . Chỉ muốn sau khi hợp đồng kết thúc , mỗi người lại có một cuộc sống riêng

“A. . . Em cho rằng tôi muốn biết?” Rất nhanh , Nam Cung Ảnh thay đổi sắc mặt , cười lạnh một tiếng , ngồi ở trên ghế salon , đốt một điếu thuốc

Bên trong gian phòng, không ánh sáng. . . Chỉ có một ít điểm nhỏ màu cam quang. . . Thiêu đốt tàn thuốc.

“Tôi chỉ bất quá là sợ ông nội sẽ quan tâm . .” Quả nhiên, lời mà nói, đâm chọt vào nỗi đau của Mạt Hàn

Thân thế. . . Chính là nỗi đau của cô. . Chóp mũi hơi đau xót, nhưng rất nhanh, cô che giấu.

“Hàaa…! Tốt nhất là vậy , tốt nhất là ông nội ghé bỏ tôi sau đó đồng ý cho chúng ta ly hôn~ Như vậy thật quá tốt , tôi liền trở về cuộc sống tự do” Hướng về phía hắn, Nhan Mạt Hàn lộ ra hai hàm răng trắng đều

Lời như vậy , sao hắn có thể nói ra? Chưa từng có nữ nhân nào nguyện ý rời bỏ hắn . Cho tới bây giờ toàn là người phụ nữ khác phải quỳ xin nịnh bợ hắn ! Tại sao lần này , người con gái này lại làm cho hắn không thể chịu được ! có thể để cho hắn , cùng cô diễn trò

Nam Cung ảnh dập tắt tàn thuốc. Giận dữ đi tới trước mặt cô. Hung hăng kềm ở lấy cô

“Em cứ như vậy muốn rời khỏi tôi sao? !” Nồng đậm mùi thuốc lá, Nhan Mạt Hàn ho khan

“tôi chỉ là muốn trở lại cuộc sống trước kia!” Lạnh lùng nhìn hắn, khóe miệng Nhan Mạt Hàn khẽ cười giễu . . Trở lại cuộc sống của chính mình?Là cái gì? Hiện tại, còn có thể trở về sao? Trở về . . Cũng không thể lấy lại lần đầu tiên quý giá của người con gái. . Không có trường học. . . Hơn nữa chỉ 19 tuổi thì có lần thứ nhất kết hôn . Đây coi là cái gì? ! A. . . Thật châm chọc. . . Mình, có phải hay không cũng là cái loại đó con gái hư

“Cuộc sống trước kia?” Hắn không hiểu.

“Đúng!Cuộc sống trước kia của tôi!” Cô gật đầu một cái, rất kiên định.

“Tôi muốn… Cho anh biết tôi và Thần không có liên hệ máu mủ , cũng có thể biết , anh ấy rất cưng chìu tôi , tôi rất thương anh ấy . Tôi chỉ mong muốn cho hợp đồng này nhanh chấm dứt” Cô tiếp tục nói , lời nói vừa nói ra khiến cho Nam Cung Ảnh ngây cả người…

“A. . .” Hắn hừ lạnh một tiếng. Nữ nhân này muốn rời hắn ra đi?? A, tốt lắm . . . Sẽ để cho cô thử một chút. Xem xem cô có thể hay không còn tiếp tục suy nghĩ rời đi.

“Làm phiền em làm rõ ràng tình huống, ta là chủ khế ước ! Chỉ cần tôi hợp đồng không kết thúc , thì em vĩnh viễn là vợ của tôi ! Nhớ cho rõ , vĩnh viễn…” Ầm… Nhan Mạt Hàn cứng đờ .Người đàn ông này nói gì? ! Không kết thúc hợp đồng? ! Như vậy sao được!

Nam Cung Ảnh , anh nói lại cho rõ ràng ! Ban đầu là anh cùng tôi diễn trò ! Là anh khiến tôi ! Như thế nào có thể như vậy? Rõ ràng là hắn yêu cầu cô diễn trò … Chính cô cũng không đành lòng để cho Nam Cung Lão gia thất vọng .. Kết quả cuối cùng , hắn lại muốn đùa giỡn với cô?

“Không sai, là tôi bảo cô . . Bất quá, rất xin lỗi chính là, emđã ký hiệp ước, như vậy. . . Bây giờ hiện tại em muốn bội ước phải không? Em xem xét lại một chút , nếu bội ước , em sẽ bồi thường cho tôi là bao nhiêu tiền ! Rồi sau đó hãy quyết định có hủy hợp đồng hay không? Ha Ha Ha Ha Ha” Nam Cung Ảnh buông ra , Nhan Mạt Hàn đứng há hốc mồm ? Lấy hợp đồng ra , cố ý đếm ngón tay, thì thầm “Một, một số không, hai số không, ba số không, bốn lẻ, năm lẻ, sáu lẻ, bảy lẻ, tám lẻ, chín lẻ. . .”

“Đủ rồi! Không nên nói nữa. . .” Cô hai mắt nhắm lại. . . Hít sâu. . . Nhiều tiền như vậy, Ngôn Thị cũng không thể có đủ mà cho cô mượn

“Hợp đồng của chúng ta. . . Tiếp tục thôi.” Cô thỏa hiệp, hắn thực hiện được cười một tiếng. Thu hồi hợp đồng , sau đó rời đi

Chương 45 : Quỳ xuống !

“Quỳ xuống!” Bên trong phòng khách , không khí vô cùng căng thẳng

“Ông nội! Ông đang làm gì vậy?” Nam Cung Ảnh ngẩn ra.

“Các ngươi tất cả im miệng cho ta! Ta kêu cô ta quỳ xuống!” Nam Cung Mạc chống gậy , thở phì phò , chỉ vào Nhan Mạt Hàn

“Ba . .” Nam Cung Tịch vịn vào Nam Cung Mạc

“Không nên gọi ta! Câm miệng hết cho ta!” Âm Thanh của Nam Cung Mạc vang vọng

” Cháu tại sao phải quỳ xuống?” Nhan Mạt Hàn không hiểu, hỏi ngược lại Nam Cung Mạc . Không sai, hiện tại thân phận của cô là vợ của Nam Cung Ảnh, nhưng này chỉ là một tuồng vui, quỳ xuống? A, này quá buồn cười.

“Ngươi còn mạnh miệng? ! Ngươi lừa gạt mọi người! Tại sao vừa mới bắt đầu không cho mọi người biết ngươi không phải là em gái của Ngôn Lạc THần? Ngươi bất quá chỉ là một đứa trẻ được người khác nhặt lại ! Lời vừa ra khỏi miệng, tất cả mọi người cứng lại. Bao gồm Nhan Mạt Hàn … Đứa trẻ được nhặt lại? Cô , đúng thật chỉ là đứa trẻ được nhặt lại

Trong đầu nghĩ đến, ở trên lầu Nam Cung Ảnh đã cho cô biết số tiền phải đền bù nếu vi phạm hợp đồng . Cô …, có tư cách gì lại đi phản kháng. Bất quá là không có tự ái của đứa trẻ được người khác đem về

Nhan Mạt Hàn cười lạnh cười, cũng là như vậy đau. Mở miệng nói”Như vậy. . . Nếu Nam Cung lão gia tử xem ta không hơn được người khác , chi bằng cháu và Nam Cung Ảnh sẽ ly hôn”

“Ngươi thật sự không xứng với nhà chúng ta , hôm qua các ngươi vừa kết hôn ! Không thể nào để cho các ngươi nhanh như vậy liền ly hôn ! Như vậy còn không phải là nhà Nam Cung Nhất Đại gièm pha? !” Nam Cung Mạc không bỏ qua. Tiếp tục nói “Quỳ xuống! Bằng không ,cái cổ phần kia thì vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến”

Nhan Mạt Hàn muốn cười to lên, cổ phần? Liên quan gì tới cô. . . Gia thế, gièm pha, liên quan gì tới cô ? Cô bất quá chỉ là con cờ của hắn . Tùy lúc , đều có thể vứt bỏ

Quay đầu, liếc mắt nhìn sau lưng Nam Cung ảnh. Không sai, mặt hắn nóng nảy . Sợ không lấy được cổ phần, trong lòng rồi lại sợ Nhan Mạt Hàn cũng sẽ mặt. Quỳ xuống. . . đối với cô mà nói thật sự là rất tổn thương lòng tự trọng. Ông nội ,tại sao có thể như vậy

Chậm rãi, cô cười khổ. Dần dần ngồi xổm người xuống.

Hết thảy đều chưa từng, Cô nhất thời xúc động ký hợp đồng. . Cô làm sao lại ngu như vậy! Trời cao tại sao muốn trêu cợt cô . . . Cướp đi lần đầu tiên của cô , cướp đi cơ hội học tập của cô . Cướp đi lòng tự trọng của cô .

“Phù phù … .” Rất nhẹ một tiếng nhỏ , hầu như không nghe được. . . Bên trong phòng khách , ánh mắt trừng to như cái chuông đồng lớn

Lòng của Nam Cung Ảnh khẽ run lên. Nữ nhân này! Rốt cuộc có biết hay không mình làm gì!

“Nè ! Đứng lên! Đứng lên!” Hắn tiến lên kéo cô. . . Lại bị Nam Cung Mạc dùng gậy ngăn trở.

“Ngươi không cần qua đây ! Quỳ đến trời sáng , ta mới cho phép đứng dậy !” Nam Cung Mạc dùng gậy đụng vào Nhan Mạt Hàn

“Vân tẩu, về sau ngươi phụ trách cuộc sống thường ngày của tụi nó , Tiểu Huyên ta muốn mang về nhà cũ! Tối nay làm phiền ngươi coi chừng Mạt Hàn, trời chưa sáng thì không cho phép nó đứng dậy Nếu không,Ảnh, cổ phần của ngươi cũng đừng nghĩ ta sẽ cho!” Nói xong, không ai cảm thấy tình hình hạ xuống hướng về phía Vân tẩu nháy mắt , chóng gậy đi về phía cổng .

“Phanh. . .” Cửa đóng lại, biệt thự, lại một lần nữa lọt vào không khí ngột ngạt. Nhan Mạt Hàn quỳ trên mặt đất, cúi đầu, cô không muốn nhìn bất kì ai

Đứa nhỏ mồ cô . . . Đứa nhỏ được người khác lượm về . Thân thế của cô…. Bối cảnh của gia đình cô . . . . . Mỗi một câu, cũng như cùng một loại kim đâm vào. Đau, thật là đau. . .

“…..” Nam Cung ảnh đến trước mặt cô

” “Thiếu gia. . . Đừng làm khó dễ tôi, ông cụ nói rồi, nếu như ngài để cho cô ấy đứng dậy , ngài cũng không thể có cổ phần a. . . Hơn nữa, ông cụ còn nói, muốn từ này khai trừ cô , không cho phép cô lại bước vào nhà Nam Cung . . . Nhan tiểu thư thật xin lỗi , ông cụ lần này đã hạ quyết tâm ” Vân tẩu rất là khó xử

Tay. . . Dừng ở giữa không trung. Cuối cùng thu hồi lại

“Ngươi có thể dàn xếp không? ! Buổi sáng hãy để cho cô ấy quỳ lại ! Nếu là ông nội tới cũng có thể kiểm tra!” Nam Cung Ảnh khẽ cau mày.

“Thiếu gia. . . Ông cụ chưa nói mấy giờ tới đây, ông cụ bình thường rời giường rất sớm, tôi sợ ngộ nhỡ. . .” Vân tẩu khó xử

“Thôi, không có chuyện gì.” Nhan Mạt Hàn, hít mũi một cái, rất rõ ràng, đôi mắt của cô . . Đỏ. Cúi đầu, gắt gao cắn môi dưới. . . Không thể khóc, Nhan Mạt Hàn , không thể khóc! phải kiên cường. . . Không có gì , bất quá là quỳ. Rất nhanh. Khi Nam Cung Ảnh lấy được cổ phần sẽ để cho cô tự do , còn có thể phát triển cửa hàng bánh ngọt . Cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn !

Cô tự an ủi mình, trợn to hai tròng mắt, đem nước mắt trở vể

“Ba . .” U tĩnh bên trong biệt thự, một giọt lệ, rơi trên mặt đất ,âm thanh cũng có vẻ cực kỳ rõ ràng.

Cô khóc. . .