Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Chương 47


Mạt Hàn vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ đến tái nhợt.

“Có phải hay không cái gì?” Cô hỏi.

“Không có gì!” Hắn lắc đầu một cái, suy nghĩ một chút. . . Tối hôm qua tình hình. . . Không thể nào biết xảy ra cái gì. Tiểu Huyên nói, tối hôm qua căn bản cô không qua phòng của hắn. Một lòng, trầm xuống.

“À? Vậy thì tốt. . .” Cô gật đầu một cái. Hắn có chút nhìn không ổn

Cổ phần mặc dù rất quan trọng, nhưng. . . Cũng không thể để cho cô vẫn quỳ chứ?

Hắn tiến lên muốn bế cô lên

“Không nên đụng đến tôi ” Cô giận dữ , không để cho hắn đụng đến cô. Trong lòng cô có chút sợ.

“Cái gì? ! Em như vậy còn tiếp tục quỳ , đầu gối sẽ rất đau! Đến lúc đó đứng không thẳng! Tôi có ý tốt như vậy , em còn từ chối? Được , Tùy em!” Nam Cung Ảnh rất là không vui, thu tay lại, cầm hộp khăn giấy hung thăng quăng lên bàn

Đưa tay, tắt đèn của phòng khách.

Vân tẩu thấy thế. Lập tức rón ra rón rén chạy về gian phòng, cầm điện thoại lên.

“Này, Nam Cung lão gia. . . Thiếu gia mấy lần muốn thiếu phu nhân đứng dậy nhưng chính thiếu phu nhân không đồng ý. Cô y như rất lo sợ là Thiếu gia không lấy được cổ phần vậy.” Vân tẩu nói xong, nội tâm cũng có chút lo lắng, tiếp tục như vậy nữa. Chân của Nhan Mạt Hàn cũng sẽ không chịu nổi

“Cái gì? ! Này. . . Này. . . Hoạn nạn mới thấy được chân tình ! Không được, hôm nay cũng chỉ có thể để Tiểu Hàn chịu oan rồi. . . Về sau có cơ hội sẽ cùng Mạt Hàn giải thích. . Ai.” Nam Cung Mạc thở dài, cúp máy sau đó, vân tẩu nhẹ nhàng mở cửa phòng, phát hiện biệt thự đều đóng

Đi tới cửa cầu thang,hình ảnh cố chấp vẫn đang quỳ trên mặt đất. Tiếng cải vả trong quá khứ, Nam Cung Ảnh chẳng biết đi đâu.

Vân tẩu trong lòng cả kinh, thiếu gia sẽ không để thiếu phu nhân ở lại mà rời đi

Biệt thự, yên tĩnh đến kỳ lạ

Rạng sáng, vân tẩu núp ở cầu thang phía sau, nếu là đứng ở cửa cầu thang, thiếu gia một cái có thể liền thấy cô

Nhan Mạt Hàn mệt quá, mắt không mở ra được. Giấc ngủ cũng không đủ, đầu gối bắt đầu đã mất đi tri giác.

Đáng chết trong nội tâm, hi vọng hắn xuống lầu khuyên nhủ cô. . . Vừa lại không hy vọng hắn xuống lầu. Thật là rất mâu thuẫn.

Cuối cùng, tiếng mở cửa vang lên , làm cho Vân Tẩu cùng Nhan Mạt Hàn đều nhìn lên

Nam Cung ảnh không nói hai lời, trau mày chặt lại, đi tới nơi cửa cầu thang, dừng một chút, Cô… tại sao lại cố chấp như vậy

Đầu gối khẳng định rất đau ? Có một chút không chịu được .

Lần này, không đợi cô trả lời. Hắn tiến lên, một ôm ngang, đem cô từ trên mặt đất ôm lấy.

Vân tẩu quả thật không thể tin được vào chính mắt của mình . Miệng cũng há to có thể nhét vào một cái trứng gà! Nhưng nội tâm lại cực kỳ hưng phấn!

Nhan Mạt Hàn bị xoay một vòng , đầu choáng váng bất tỉnh . Nhưng sợ bị giật mình, mặc dù biết là hắn. Nhưng không có bất kỳ dấu hiệu.

“A!” Cô lên tiếng kinh hô.

“Chớ ầm ĩ” Hắn ngăn lại. Cô giùng giằng: “Để cho tôi xuống! Trời còn chưa sáng!”

“Em … Tại sao nhất định phải cố chấp như vyậ ! Biết rõ ông nội nghiêm khắc ! Đây cũng là tại sao!” Hắn không để ý tới cô, mặc cho cô giãy giụa. Đem côtrực tiếp ôm lên phòng.

Đặt lên giường sau đó, mở ra đèn bàn. Cô cắn môi dưới, bởi vì đầu gối để nằm ngang, từng tia một đau đớn truyền đến.

Cô không hề nữa nói gì, mặc cho hắn nhẹ nhàng cuồn cuộn nổi lên ống quần của cô

Hai đầu gối, đỏ bừng

Đưa ra đôi tay, muốn giúp cô xoa xoa. Tay, lại dừng ở giữa không trung. Do dự một chút, lại rút tay trở về. . .

“Tôi đi gọi vân tẩu.” Nói xong, hắn xoay người, ra cửa.

Trong nháy mắt hắn đóng cửa , hắn hung hăng tự khi dễ mình!

“Quan tâm nữ nhân kia làm gì? ! Quỳ sẽ để cho cô quỳ ! Thiệt là. . .” Nói thầm , vân tẩu vừa lúc từ trên cầu thang .

“À? Thiếu gia, Còn chưa ngủ?” Làm bộ như cái gì cũng không biết vân tẩu, hướng về phía Nam Cung Ảnh cười cười.

“Vân tẩu, xoa chân cho thiếu phu nhân ,…Hi vọng ngươi ngày mai tại trước mặt ông nội. . .”

“Dạ , thiếu gia.” Vân tẩu cười cười, đi vào trong phòng. Nam Cung Ảnh sửng sốt, Sự khác biệt quá lớn

Thấy hắn cho Nhan Mạt Hàn đứng dậy , cũng đồng tình sao ! Ta đây làm người tốt… . Hắn tự luyến một phen, lại an ủi tâm tư đang xao động của mình

Hít sâu một hơi, mở cửa phòng ra,