Trở Về Năm 1981

Chương 5


“Này, cô đợi một chút,
đợi một chút!”

Tôi hùng hùng hổ hổ đi
thẳng về phía trước, Đội trưởng Lưu hớt ha hớt hải đuổi theo phía sau: “Tôi nói
này… Sao cô nóng tính như vậy chứ, tôi có chỗ nào không phải với cô đâu. Này,
cô đợi một chút…”

Chân anh ta dù sao cũng
dài hơn chân tôi rất nhiều, chỉ vài ba bước chân là đã chạy được lên phía trước
và chặn tôi lại. Có điều khuôn mặt anh ta lúc này đã không còn vẻ nặng nề như
ban đầu nữa, mà trở nên khách sáo vô cùng: “Vừa nãy quả thực là tôi không đúng,
cô đừng giận. Bây giờ cho tôi xin lỗi cô, vậy có được không?”

Người ta đã xin lỗi như
vậy rồi, tôi cũng không cần thiết phải làm bộ làm tịch gì nữa, có điều tôi thật
sự không hề nói dối chút nào: “Tôi cũng chẳng giận gì anh cả mà thật sự có việc
cần làm. Giờ tôi phải tới hợp tác xã mua bán mua một đống đồ đây này, rồi còn
phải quay về nữa, nếu không thằng bé ở nhà sẽ quấy khóc mất.”

“Cô muốn mua cái gì tôi
sẽ đi cùng cô, rồi sau khi khám bệnh xong tôi sẽ lái xe đưa cô về tận nhà. Đúng
rồi, nhà cô ở xã nào nhỉ?” Lần này thái độ của anh ta quả thực rất thành khẩn,
xem ra người bị bệnh thấp khớp lâu năm đó có quan hệ rất sâu sắc với anh ta,
không phải cha đẻ thì là mẹ đẻ, bằng không ắt cũng là cha vợ.

“Anh có xe sao?” Tôi khẽ
mỉm cười, hỏi bằng giọng hơi xấu xa. Bây giờ mới là đầu thập niên tám mươi,
chẳng lẽ cục Cảnh sát đã mua xe cho những người cấp đội trưởng rồi sao?

“Cái này cô không cần
quan tâm, tôi đảm bảo sẽ đưa cô về.” Đội trưởng Lưu vỗ ngực nói.

Đàn ông con trai nói một
là một, hai là hai, anh ta đã nói như vậy rồi, tôi tất nhiên không có lý do gì
để nghi ngờ. Hơn nữa, ngay đến hợp tác xã mua bán ở đâu tôi cũng còn chưa biết.

Chúng tôi nói chuyện với
nhau một lát, rồi tới hợp tác xã mua bán mua đồ. Trước lúc đi thím Ba đã liệt
kê cho tôi một danh sách rất dài, toàn là những món đồ cần mua, tôi lại thêm
vào một số thứ nữa, vừa vào cửa đã đưa ngay tờ danh sách đó cho nhân viên bán
hàng.

Nói đúng ra thì nhân
viên bán hàng ở hợp tác xã mua bán thời này còn rất kiêu căng, lúc tôi vào cửa
liền thấy bọn họ đang túm năm túm ba ngồi nói chuyện, bên cạnh có một ông lão
nông dân một hồi lâu mà chẳng ai thèm để ý đến. Nhưng vừa nhìn thấy chúng tôi
đi vào, thái độ của bọn họ lập tức thay đổi ngay, cũng không biết là nhờ oai
hùm của Đội trưởng Lưu, hay là do chiếc áo nỉ lông cừu trên người tôi lúc này.

Cô nhân viên bán hàng
vừa kê khai hàng hóa vừa nói chuyện với tôi, lát sau còn hỏi dò tôi xem chiếc
áo này mua ở đâu, bao nhiêu tiền. Tôi bèn kiêu ngạo trả lời: “Cũng không đắt
đâu, có hơn sáu mươi đô la Hồng Kông, tôi nhờ bạn tôi ở Hồng Kông mang về hộ
đấy.”

Sắc mặt của cô nhân viên
bán hàng lập tức trở nên xanh lét. Đội trưởng Lưu ở bên cạnh bật cười.

Nhưng tôi quả thực không
lừa gạt gì cô ta, nói hơn sáu mươi đô la Hồng Kông còn là bớt đi nhiều rồi đấy,
rõ ràng là phải hơn sáu trăm mới mua được.

Đợi sau khi tất cả đồ
đạc đều được mang ra, Đội trưởng Lưu bèn kêu cô nhân viên bán hàng lấy cho một
chiếc bao tải lớn, nhét hết mọi thứ vào trong, tiện tay vác lên vai mình. Đến
bây giờ tôi mới nhận ra, mang theo một người đàn ông đi mua đồ đúng là chuyện
tốt, coi như có một người khuân vác miễn phí luôn.

“Xong chưa vậy?” Anh ta
hỏi.

“Vẫn chưa.” Tôi đáp:
“Anh có biết lò mổ ở đâu không, tôi phải đi mua ít thịt lợn.”

Lần này thì đến lượt
khuôn mặt anh ta trở nên xanh lét: “Chạy từ dưới xã lên tận đây mua thịt lợn,
cô thật biết giày vò người khác đấy!”

Tôi cất tiếng cười vang:
“Không phải là đúng dịp đi lên thị trấn sao, hơn nữa, nếu tôi mua ở xã, một lần
mua hết thịt lợn luôn, người khác phải làm sao đây chứ?”

Đội trưởng Lưu tức giận
nghiến răng ken két: “Cô định mua bao nhiêu đây?”

“Ngày mai với ngày kia
người trong thôn sẽ giúp tôi sửa nhà, việc ăn uống không thể xuề xòa được, tất
nhiên cũng không cần nhiều, nhưng ít ra cũng phải có độ trăm cân[5]. Mà có khi
tôi mua luôn cả nửa con lợn cho tiện, nói không chừng người ta còn cho thêm bộ
lòng ấy chứ.”

Đội trưởng Lưu im lặng
suốt một hồi lâu chẳng nói năng được gì.

Trên đường đi tới lò mổ
lợn, chúng tôi gặp đồng sự của Đội trưởng Lưu, anh ta vội vác theo bao tải hàng
hóa đó tới chào hỏi, chẳng mấy chốc đã trở lại với hai bàn tay không. Anh chàng
này thật biết lợi dụng tài nguyên miễn phí.

Có Đội trưởng Lưu dẫn
đường, tôi đã mua được thịt lợn một cách suôn sẻ. Lần này tôi mua nguyên nửa
con, tổng cộng là một trăm ba mươi cân, được chặt ra thành những phần hơn hai
mươi cân một rồi bỏ vào hai chiếc bao tải. May mà Đội trưởng Lưu vốn khỏe mạnh,
mỗi vai vác một bao, cắn răng đi ra cửa. Mới đi chưa bao xa, đã có một chiếc xe
jeep màu xanh hướng về phía chúng tôi mà nhấn còi. Đội trưởng Lưu vội vàng bỏ
đồ xuống, rảo bước đi về phía chiếc xe đó.

Chẳng bao lâu sau, trên
xe có một người trẻ tuổi đi xuống, giúp chúng tôi khiêng thịt lợn vào trong
thùng xe phía sau.

“Lên xe đi!” Đội trưởng
Lưu mồ hôi mồ kê nhễ nhại vẫy tay gọi tôi.

Anh chàng này không gạt tôi,
đúng là có thể kiếm được xe thật.

Chiếc xe chạy về phía
trước một cách vững vàng, đến bên ngoài một căn nhà hai tầng thì dừng lại. Đội
trưởng Lưu quay sang ra hiệu, tôi liền vội vã xuống xe.

Nhìn ngôi nhà này, tôi
đoán ngay người bị bệnh ắt không phải là người bình thường. Thời buổi này muốn
có một căn nhà trong thị trấn không khó, nhưng muốn có nhà hai tầng thì lại
chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Vừa vào nhà, lập tức có
một người phụ nữ trung niên bước ra đón chúng tôi, rồi nói với Đội trưởng Lưu:
“Đào Đào, con về rồi à.” Thì ra đây chính là mĐội trưởng Lưu, còn tên đầy đủ
của anh ta chắc là Lưu Đào Đào.

“Con mời được một bác sĩ
tới xem bệnh thấp khớp cho ông nội.” Khuôn mặt Đội trưởng Lưu thoáng đỏ lên,
nhìn sang phía tôi với vẻ hơi xấu hổ.

Cô Lưu liếc sang phía
tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc, hiển nhiên là không cho rằng tôi có bản lĩnh lớn
đến thế. Có điều cô vẫn không nói gì, cười nói Đội trưởng Lưu: “Vào nhà nhanh
lên, ông nội con vừa rồi còn đang đánh cờ với chú Hàn đấy, con mau vào chào ông
với chú một tiếng đi!”

Đội trưởng Lưu “vâng”
một tiếng, rồi gọi tôi theo anh ta vào nhà.

Căn nhà được bài trí rất
đơn giản và mộc mạc, sát bức tường phía bắc có kê mấy chiếc tủ lớn sơ sài,
trông cũng khá cũ rồi, giữa phòng thì được đặt một chiếc sofa làm bằng gỗ, tấm
đệm bên trên đã giặt nhiều đến nỗi bạc cả màu, có mấy chỗ từng bị rách phải vá
lại. Một ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi trên sofa lên tiếng, giọng nói sang
sảng, mắt trợn tròn, vừa nhìn là biết không phải người dễ tính.

“Về rồi à?” Ông lão liếc
mắt nhìn qua phía Đội trưởng Lưu, lớn tiếng nói: “Lại mời được tay lang băm nào
đến đây nữa hả, không phải tôi đã nói là không uống thuốc gì hết rồi sao?”

“Ông nội…” Đội trưởng
Lưu kêu lên một tiếng bằng giọng van nài, nhưng ông lão lại không để ý tới anh
ta, mà ngoảnh đầu đi, nói với người đàn ông trung niên bên cạnh mình: “Tiểu
Hàn, đừng để ý đến nó, chúng ta tiếp tục nói chuyện của chúng ta thôi!”

Ông lão ngày thật đúng
là…

“Không uống thuốc cũng
được thôi, nhưng không uống rượu thì không được.” Tôi chậm rãi cất tiếng. Trước
đây khi ở nhà tôi đã từng không ít lần theo ông nội ra ngoài khám bệnh, cũng
từng gặp không ít ông lão có tính cách cố chấp thế này, tất nhiên là cũng hiểu
cách nói chuyện với bọn họ.

“Cái gìuống rượu?” Ông
lão lập tức ngoảnh đầu lại, đôi mắt rực sáng nhìn tôi: “Nhóc con vừa nói là ông
có thể uống rượu đúng không, tốt, tốt, cháu nhất định là có bản lĩnh lớn rồi.”
Nói xong lại quay sang lớn tiếng quát lên với Đội trưởng Lưu: “Tôi sớm đã nói
là uống rượu không có vấn đề gì rồi, các người còn cản tôi. Bây giờ không còn
gì để nói nữa chứ hả, bác sĩ người ta cũng đã nói là tôi có thể uống rượu rồi.”

Tôi thấy bộ dạng của Đội
trưởng Lưu có vẻ như sắp khóc đến nơi, trong lòng thầm cảm thấy tức cười, nhưng
vẫn lên tiếng khuyên can: “Rượu thì đúng là có thể uống, nhưng mà phải điều độ,
hơn nữa còn không được uống bừa bãi, nhất định phải là loại rượu thuốc mà cháu
pha chế cho ông.”

“Thì ra nhóc con đánh
lừa ông, uống rượu thuốc có gì ngon đâu chứ, chẳng có tí mùi rượu nào.” Ông lão
tức tối vô cùng, giọng nói cũng không còn vui vẻ như trước đó nữa.

Tôi nói: “Ông cứ yên tâm
đi, chắc chắn là có mùi rượu mà. Nếu không có mùi rượu có khi còn không chữa
được bệnh thấp khớp của ông ấy chứ. Nhưng nói gì thì nói, ông cũng cần cho cháu
xem cái chân của ông trước đã, như vậy thì mới có thể cho thuốc đúng bệnh được
ông ạ. Nếu không, dù cháu có phương thuốc gia truyền cũng không thể dùng bừa
bãi được.”

Lần này thì ông lão
không từ chối, nhưng trong miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Có rượu dù gì cũng tốt hơn
là không có.”

Tôi xem kỹ cái chân của
ông lão rồi mặc kệ ông lão tỏ ra khó chịu, coi như ông lão đã đồng ý rồi, liền
xoay người lại bảo Đội trưởng Lưu đi lấy giấy bút, sau đó viết ra hai đơn thuốc
đưa cho anh ta, còn dặn dò thêm: “Đều là dùng để ngâm rượu đấy, lọai thứ nhất là
rượu uống, còn loại thứ hai là dùng bên ngoài, khi đau thì trực tiếp xoa rượu
thuốc lên đó là được. Đợi hai tháng nữa tôi sẽ quay lại, xem tình hình thế nào
rồi đổi đơn thuốc.”

Đội trưởng Lưu vội vàng
nhận lấy, trịnh trọng cảm ơn.

Tôi đã hoàn thành nhiệm
vụ một cách tốt đẹp, sau đó liền xin phép từ biệt để ra về. Cô Lưu ra sức muốn
giữ tôi lại ăn cơm, dù bụng tôi đang rất đói, nhưng ngại không muốn ở lại. Tuy
hôm nay đúng là tôi đã khám bệnh cho ông Lưu, nhưng tôi cũng đã sai phái Đội
trưởng Lưu suốt cả ngày rồi, lát nữa còn phải nhờ anh ta đưa về nữa.

Khi tôi đang đưa đẩy với
cô Lưu, bên ngoài chợt có một người đàn ông trung niên đi vào. Trên người ông
ta mặc một bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn đã bạc màu, đeo một đôi kính mắt,
trông dáng vẻ rất thư sinh, giống như một thầy giáo của trường trung học nào đó
gần ở đây vậy.

Chợt nghe Đội trưởng Lưu
gọi “cha” một tiếng, tôi không khỏi giật nảy mình. Ông chú trông có vẻ thư sinh
này có nhìn thế nào cũng không giống cha của một gã vai u thịt bắp như Đội
trưởng Lưu.

Chú Hàn nào đó vừa ngồi
trong nhà nói chuyện với ông Lưu cũng đã đi ra, nhìn thấy cha của Đội trưởng
Lưu, liền cười nói: “Huyện trưởng Lưu về rồi sao.”

Người đàn ông trung niên
trông có vẻ giản dị như một thầy giáo trung học này không ngờ lại là huyện trưởng
của huyện chúng tôi! Tôi lại một lần nữa chấn động.

Thực ra Trần Gia Trang
cách thị trấn không xa, có Đội trưởng Lưu lái xe hộ tống, chưa tới một giờ tôi
đã về đến thôn rồi. Chiếc xe bốn bánh của anh ta vừa mới vào thôn, lập tức có
rất nhiều người dân chạy đến ngắm nhìn, đám trẻ choai choai thì chạy lăng xăng
khắp nơi, miệng không ngừng hò hét: “Mau ra đây xem xe hơi này, nó có bốn bánh
cơ nhé.”

“Ối chà, đây là xe từ
đâu đến nhỉ?”

Có người nhìn qua cửa sổ
xe thấy tôi, vội vàng co cẳng chạy tới nhà chú Ba báo tin: “Chú Ba, thím Ba ơi,
cô em họ Chung được người ta dùng xe hơi đưa về này!”

Nghe đấy, nghe đấy, cứ
như thể tôi là tù nhân bị người ta áp giải về vậy.

Chiếc xe jeep chạy thẳng
một mạch đến cửa nhà chú Ba, chúng tôi vừa xuống xe, hai chú thím liền lập tức
chạy ra đón. Nhưng Tiểu Minh Viễn chạy còn nhanh hơn bọn họ, loáng cái đã ôm
chặt lấy chân tôi. Tôi vội khom người xuống bế nó lên, hôn đánh chụt một cái
lên má nó, lại hỏi mấy câu kiểu như cháu có nghe lời không, có ngoan không.
Tiểu Minh Viễn ra sức gật đầu lia lịa.

Thím Ba không biết rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền ghé đến bên cạnh tôi cất tiếng hỏi nhỏ: “Thế này
là sao thế cháu, là sao thế cháu? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi dở khóc dở cười đáp:
“Không có gì đâu thím, chỉ là đồ nhiều quá, nên cháu nhờ Đội trưởng Lưu đưa về
thôi.” Sau đó lại vẫy vẫy tay với Đội trưởng Lưu, nói: “Cảm ơn nhé, hay anh vào
nhà uống chén trà rồi hãy đi!” Nói xong, tôi lại nhờ chú Ba tới chỗ thùng xe
giúp chuyển đồ xuống.

Đội trưởng Lưu khẽ gật
đầu, lẳng lặng tới giúp chú Ba mang đồ xuống.

Đợi sau khi chúng tôi
vào nhà, mọi người trong thôn ở bên ngoài nói chuyện một lúc, rồi cũng dần tản
đi.

Chú Ba và Đội trưởng Lưu
ngồi trên giường lò nói chuyện, tôi bế Tiểu Minh Viễn cùng thím Ba vào bếp đun
trà, nhân tiện kể lại chuyện ngày hôm nay. Thím Ba nghe xong, vừa ngạc nhiên
vừa vui mừng kêu lên: “Cháu đúng là bác sĩ sao, vậy thì tốt quá, sau này trong
thôn chúng ta nhỡ có ai bị đau đầu cảm cúm thì cũng tiện hơn nhiều rồi. Cháu
không biết trong thôn không có bác sĩ bất tiện đến chừng nào đâu. Trước đây lỡ
mà bị ốm, mọi người đều phải cố chịu, nếu quả thực không chịu được thì mới lên
xã mua bừa chút thuốc gì đó. Còn vị bác sĩ chân trần trên xã thì chỉ biết tiêm
penicillin cho người ta, mặc kệ bệnh gì cũng thế hết.”

Nói xong, thím lại khen
tôi thêm một lần nữa, khiến tôi không khỏi có chút xấu hổ. Tiểu Minh Viễn ngồi
trong lòng tôi thì mở to đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Thím Ba lại nói: “Tiểu
Minh Viễn sau này phải học theo cô cháu đấy nhé, học được bản lĩnh rồi, có sự
nghiệp rồi, như thế mới có thể báo đáp cô cháu cho tốt!”

Tiểu Minh Viễn nghiêm
túc “dạ” một tiếng, như thể thật sự có thể hiểu được lời của thím Ba

Tôi bật cười, lẩm bẩm
nói: “Cháu cũng không mong nó có sự nghiệp gì to lớn, chỉ cần nó có thể lớn lên
thành người, không đi học mấy thứ xấu xa, vậy là đã tốt lắm rồi.”

Thím Ba khẽ trách:
“Trông cháu nói kìa, Tiểu Minh Viễn là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, trưa nay
còn giúp thím nhóm lửa đấy. Mà suốt cả ngày nó đều đi theo thím, không hề
nghịch ngợm chút nào, thím chưa từng thấy đứa bé nào dễ trông như vậy. Sau này
có cháu dạy dỗ, một đứa bé ngoan như vậy làm sao mà thành người xấu được chứ,
cháu đứng có lo lắng vớ vẩn nữa đi!”

Ôi bà cố nội của tôi ơi,
tôi quả thực không lo lắng vớ vẩn chút nào!

Tôi nhìn Tiểu Minh Viễn
trong lòng với tâm trạng hết sức phức tạp, lại đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại
của nó, muốn nói gì đó, nhưng không biết rốt cuộc nên nói gì thì tốt.

Thằng bé rất nhạy cảm,
dường như đã nhìn ra được điều gì trên khuôn mặt tôi, ánh mắt liền trở nên hết
sức rụt rè, cứ như sợ làm tôi giận. Mãi một lúc lâu sau, nó mới nói khẽ: “Cô
ơi, sau này cháu sẽ nghe lời, sẽ không trở thành người xấu đâu.”

Trái tim tôi như đột
nhiên bị thứ gì đó đâm mạnh, khiến lồng ngực đau nhói. Bắt đầu từ ngày nhận
nhiệm vụ, tôi luôn có một ý nghĩ: nó là Kim Minh Viễn của hai mươi chín năm
sau, là một kẻ đã từng phạm tội giết người, nhưng đối xử như thế với một đứa bé
đáng thương là một điều tàn nhẫn đến mức nào cơ chứ. Tuy trước giờ tôi vẫn luôn
dịu dàng với nó, nhưng một đứa bé nhạy cảm như nó liệu có phải sớm đã phát giác
ra điều gì rồi không?

“Cô tin cháu!” Tôi trịnh
trọng trả lời: “Tiểu Minh Viễn của cô vừa thông minh vừa chính trực, sau này
chắc chắn sẽ trở thành một người đàn ông tốt.”

“Sau này cháu cũng muốn
làm bác sĩ.” Tiểu Minh Viễn cuối cùng đã chịu nở nụ cười. Trong khoảnh khắc đó,
ánh mặt trời dường như đã soi rọi khắp căn phòng, thế giới cũng trở nên rực rỡ
hơn.

“Bác sĩ à…” Tôi thấy có
chút khó xử, làm bác sĩ không phải là một chuyện dễ dàng, chỉ riêng việc đi học
đã có thể khiến người ta phát điên: “Đây là chuyện của tương lai, chúng ta cứ
để tương lai hãy nói, nhé!” Ai mà biết được sau này nó sẽ có hứng thú với nghề
nào chứ. Kiếp trước không phải nó mở công ty cũng rất phát đạt đó sao… Ôi, phì,
sao tôi lại nhắc đến chuyện kiếp trước làm gì chứ.