Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 1 - Chương 16: Trịnh vương


Ở phủ Trịnh Vương, một trợ tá bên cạnh Trịnh Vương nhẹ nhàng an ủi “Vương gia, không cần lo lắng như thế.” “Cho dù lo lắng, lại có tác dụng gì. Những triều thần kia, ngoài miệng không nói, trong lòng cũng là đối với kẻo là con của tội tì này, đều kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng không gần gũi). Ta ở kinh thành, cũng không có một hậu viện cường lực (thế lực ở phía sau mạnh mẽ để dựa vào). Cộng thêm phụ hoàng không thích, nói gì cũng là vô ích.” Một nam tử khôi ngô, cười khổ . Mẹ của hắn, phải nói là mẫu tộc. Thời kỳ Hiến Tông hoàng đế, bởi vì tổ tông dính dáng vào trong một âm mưu phản nghịch. Toàn bộ bị bắt làm tỳ làm bộc, mấy đời làm tội nô. Mà mẫu thân của hắn là một cái nha hoàn ở trong phòng giặt rửa. Nhưng bởi vì lớn lên xinh đẹp, nổi lên tâm tư trèo cao, thừa dịp hoàng thượng dạo chơi cuối mùa, “Vô tình gặp gỡ” hoàng đế. Bị hoàng đế nhìn trúng sủng hạnh , một đêm ân sủng đã có mình . Lẽ ra mẫu thân thân phận hèn mọn như vậy, là không có tư cách tự mình dưỡng dục hoàng tử. Trong tình hình chung, cũng sẽ giao cho phi tử nuôi dưỡng. Nhưng có thể là hoàng đế thật sự vô cùng chán ghét đứa con trai này, lại hạ ý chỉ để ẫu thân hắn đích thân nuôi dưỡng mình. Đừng tưởng là ân sủng, đó là làm cho nhục nhã hoàn toàn. Ngay cả lúc mới ra đời dưỡng mẫu tốt một chút cũng không cho hắn. Có thể tưởng tượng Trịnh Vương ban đầu ở trong mắt hoàng đế, so với a miêu a cẩu cũng không bằng. Thái độ của hoàng đế đối với Trịnh Vương, qua nhiều năm như vậy, đều vô cùng chán ghét. Năm đó nhỏ tuổi, cho là chính mình không đủ cố gắng, không đủ ưu tú, cho nên mới phải nỗ lực nỗ lực lại nỗ lực. Sau này lớn lên mới biết được, năm đó vì Đỗ Tiểu Nghi mang thai, để cho nữ nhân hoàng đế ưu ái nhất, khi đó quốc mẫu hoàng hậu nương nương động thai khí, thiếu chút nữa sanh non. Sau này một lần vô ý biết được, hoàng đế lập tức phân phó người, ẫu thân của hắn thuốc đem thai nhi xóa sạch, ngay lúc đó được Tô Huệ phi khuyên can cho. Mình mới còn một mạng, thuận lợi đi tới nhân gian. Nhưng kết quả lại là, hoàng đế đối với mình hoàn toàn chán ghét. Mặc kệ hắn ưu tú như thế nào, mặc kệ hắn xuất sắc như thế nào, con mắt của hoàng đế cũng sẽ không nhìn hắn . “Vương gia, người thiếu hụt chính là cơ duyên. Chỉ cần có cơ duyên, để cho hoàng đế nhìn thấy sự xuất sắc của người, hoàng đế nhất định sẽ thay đổi tâm ý.” Trợ tá nhìn bộ dạng tích tụ uất ức của Trịnh Vương, nhẹ giọng an ủi . “Cơ duyên.” Trịnh vương nghe hai chữ này, trong lòng cũng vừa động. Nhìn đường chân trời, nhớ lại chuyện hắn gặp trên đất phong . Ngày đó, hắn rốt cục mang theo tâm tình được giải thoát lao tới đất phong, mưa to trút xuống, đi trên đường không được. Nên ở trong một ngôi miếu đổ nát dừng lại nghỉ một lát tránh mưa. Đúng lúc thấy một tăng nhân ở bên cạnh yên lặng tụng kinh văn. Hắn nhìn thấy phát ra thiện tâm, sau khi dùng bữa xong, liền để cho thị vệ đi qua đưa thức ăn cho tăng nhân kia. Tăng nhân kia nhìn mình một hồi lâu, cũng là chưa nói bất kỳ lời nào, trước khi đi, đã cho hắn một lời về số mệnh, lúc ấy tăng nhân nói “gặp được cơ duyên, bay lên vạn dặm” . Lúc trước, thật ra thì hắn căn bản là không có phần tâm tư kia. Chỉ lấy thái độ của hoàng đế đối với hắn, dù ai làm hoàng đế, thì cũng không tới phiên hắn. Nhưng vị tăng nhân vân du kia , đã nói cho hắn một câu nói như vậy . Hắn lúc ấy cũng không có để ý, không bao lâu sau mới biết được, tăng nhân kia, thì ra là Giác Ngộ đại sư hưởng thánh danh đứng đầu Đại Tề. Giác Ngộ đại sư biết chuyện ba trăm năm trước đó và sau này, phát ình một văn ngôn như vậy, tất nhiên là có đạo lý. Hắn vốn định ở trên đất phong cùng với các hoàng tử khác giống nhau nhận vinh hoa phú quý hồ đồ mà sống cả đời, cũng bởi vì câu nói kia, để cho tim của hắn bắt đầu dao động đi .Đối với miếng đất phong cằn cỗi từ từ chỉnh đốn, quy hoạch. Thời gian mười năm so với bất kỳ đất phong nào khác đã không kém hơn. Những năm này, hắn cũng đã bắt đầu từ từ thay đổi vận mệnh, tích góp lực lượng . Nhưng mà bây giờ, cũng đã qua mười năm. Thái độ của phụ hoàng vẫn giống nhau, không có bất kỳ thay đổi nào. Cảnh vận của hắn, không có bất kỳ thay đổi một chút nào. Hắn thậm chí đối với lời nói về số mệnh của Giác Ngộ đại sư ình ban đầu, nảy sinh hoài nghi vô cùng. Có phải lời nói đó đã sai lầm rồi hay không? Nếu có cơ duyên, từ năm mười sáu tuổi khi được lời phán kia, hắn vẫn một mực tìm. Đã tìm mười năm, cũng không có tìm được cái gọi là cơ duyên kia. Cái gọi là cơ duyên, đến tột cùng là cái gì . Bình Quốc Công phủ “Lão phu nhân, Ngũ phu nhân phái người đi đón Thập tiểu thư trở lại rồi. Bây giờ chắc cũng đã đến phủ đệ. Ngũ phu nhân để cho Vạn ma ma tới đây hỏi thăm ngài, có cần dẫn tới cho ngài xem một chút không.” Một nha hoàn lớn lên xinh đẹp ngọt ngào hỏi . “Nàng nguyện ý đón, đó là tâm tính nàng thiện lương, liền đem nó an bài ở biệt viện là được. Không cần dẫn trở về trong phủ đệ. Ai biết sẽ lại phát sinh chuyện gì.” Quốc Công phu nhân nói. Già rồi, tự nhiên tin tưởng thần tiên ma quái hơn, càng sợ những thứ đó, hơn nữa rất luyến tiếc tính mạng. “Dạ, lão phu nhân.” Lập tức xoay người đi truyền lời. “Một người khắc phụ khắc mẫu lại khắc người nhà như vậy, làm sao có thể để cho nàng vào phủ đệ.” Lão thái thái lầm bầm lầu bầu, rất kiên định lắc đầu. Ở trong một cái viện của Bình gia, cũng chính là mẹ kế bây giờ của Ôn Uyển, tâm phúc của An thị, Vạn bà tử lo lắng nói “Tiểu thư, làm như vậy, có phải quá mạo hiểm hay không? Chúng ta chỉ cần báo lại đã không còn sống nữa, tìm thêm một cái thi thể trẻ con, cần gì phải để ột hài tử giả mạo. Nếu như bị điều tra ra, sẽ bị lão phu nhân chán ghét.” “Ngươi yên tâm, ta chỉ là đem cái nha hoàn này nhận lấy. Giả mạo mấy ngày, chờ mấy ngày nữa, ta liền làm cho nàng bị bệnh chết đi. Như vậy, sẽ không có ai hoài nghi trên người của ta. Lão bất tử kia nói đúng, nếu như ta tùy tiện như vậy báo nha đầu kia chết rồi, nhất định sẽ khiến cho người có tâm hoài nghi. Vạn nhất thật sự có người truy cứu, ta dù có mười cái miệng cũng nói không rõ ràng. Cứ cẩn thận chút ít là tốt. Ta chỉ cần đối ngoại, giữ vững trách nhiệm của người làm mẹ là tốt rồi.” An thị cười cười nói nói. “Tiểu thư, ta vẫn cảm thấy cái phương pháp này mạo hiểm.” Vạn bà tử không đồng ý . “Ngươi yên tâm, không có việc gì. Người từng gặp qua nàng, đều chết hết. Cũng không ai biết nha đầu kia hình dạng trông như thế nào.” An thị không có bất kỳ gánh nặng nào, vẫn cười đến rất vui vẻ . Trong kinh thành gió nổi mây phun, nhưng lúc này, cũng không liên quan đến chuyện của Ôn Uyển. Nhiệm vụ bây giờ của Ôn Uyển, chính là suy nghĩ làm thế nào để lấy lòng Kiều tú nương, tìm cơ hội đi ra ngoài, tìm tông nhân phủ, không cần lại trải qua cuộc sống nơm nớp lo sợ như vậy . Nhưng mà, Ôn Uyển thật sự không biết, rất nhiều chuyện điều phát sinh theo dãy biến số.“Biết không? Không nghĩ tới phu nhân lại chọn trúng một cái thô sử nha hoàn làm thông phòng cho Đình thiếu gia. Cũng không biết số phận của cái thông phòng này đi đến đâu.” Một nhóm Tú nương lại có chuyện bát quái . “Dường như nói là cháu gái của anh trai vú nuôi Tam gia.” Cũng không ngờ, thô sử nha hoàn cũng có thể bị phu nhân nhìn trúng, có lẽ nhan sắc cũng là không tệ.” Một tốp Tú nương ríu ra ríu rít thảo luận . Ôn Uyển hàng ngày nghe những sự kiện bát quái này, có đôi khi cũng có thể từ bên trong tìm được thứ mình muốn. Trong đó còn có một chút việc rất hay . “Ngươi biết không? Trong kinh thành, Lục thiếu gia của Bạch gia kia, vừa đính hôn. Lần này đính hôn chính là biểu muội của hắn, cô nương của Dương gia .” Một Tú nương cười nói. “Không phải đâu, Dương gia kia thật đúng là thương yêu cháu ngoại trai. Không phải là có nội tình gì, nếu không làm sao sẽ đem nữ nhi yểu điệu mang đi chịu chết.” Một Tú nương kinh hô . Ôn Uyển rất khó hiểu, không phải đính hôn thôi sao, làm sao lại có liên quan đến chịu chết. Biểu đạt điều mình không hiểu. Định hôn cũng có thể chết người, quá khoa trương rồi. Bạch thiếu gia kia là nhân vật hung tàn đến bực nào a. “Ha ha, không phải Bạch thiếu gia là nhân vật hung tàn gì. Lục thiếu gia kia, là con thứ của Thần Tiễn Hầu gia. Lúc nhỏ cũng là nhân vật rất bá vương, đánh khắp kinh thành không có địch thủ. Bất quá hiện tại lớn rồi, Hầu gia cũng hạn chế rồi, quản chặt lại, nghe nói hiện tại chững chạc rất nhiều, lớn lên cũng là nhất biểu nhân tài*, năm ngoái còn trúng Võ cử nhân, nghe nói từ nhỏ võ nghệ bất phàm. Hơn nữa cũng nghe nói, võ trạng nguyên của năm nay ngoài hắn ra thì không còn ai.” Một tú nương thấy bộ dáng không hiểu của Ôn Uyển liền giải thích . Lại nhìn bộ dạng ngạc nhiên của Ôn Uyển, cười ha hả nói “Đáng tiếc, Bạch Lục thiếu gia là mệnh cứng. Lúc trước định hôn ba lần, cũng không lâu lắm đều chết đi. Người ở trong kinh thành không ai dám đem nữ nhi nhà mình gả cho hắn, không nghĩ tới Dương gia kia một chút cũng không đau lòng cho cái nữ nhi này.” Một tú nương cảm khái . Ôn Uyển nghe thấy, nghĩ rằng tư tưởng phong kiến đúng là hại chết người. Ở nơi này trẻ con chết non xác suất cao như vậy, dưới tình huống thân thể nữ tử kém phổ biến, tử vong là chuyện rất bình thường. Cái Bạch Lục thiếu gia này cũng thật là xui xẻo, nếu như đính hôn trễ hai năm không phải là được rồi. Ôn Uyển rất đồng tình. (TT: e hèm, xì poi: anh nam chính đó ;21) Ôn Uyển vừa về tới chỗ ở, đã nhìn thấy sắc mặt Liên Tử trắng bệch ngồi ở bên mép giường. Bởi vì cái phòng ốc này của các nàng thay đổi nhiều lần, còn không có nha hoàn thay mới tiến vào ở. Cho nên, lúc này chỉ có hai người ở trong chỗ này. Ôn Uyển ra dấu mấy cái, hỏi Liên Tử thế nào. Có phải xảy ra chuyện gì hay không? Vừa hỏi một câu, vậy mà nước mắt Liên Tử rơi ào ào, trong mắt có tuyệt vọng cùng thống khổ . Qua một hồi khá hơn, Liên Tử khóc thút thít, Ôn Uyển mới biết được. Người bị chọn trúng làm nha hoàn thông phòng cho Đình thiếu gia, lại rơi vào trên đầu Liên Tử. Mắt Ôn Uyển mở rất to, không thể nào, biểu thúc thẩm của Liên Tử thì ra là bà vú của Tam thiếu gia . Bà vú cổ đại ở trước mặt thiếu gia là vô cùng có mặt mũi. Nếu như Liên Tử có thân thích tốt như vậy, nàng hoàn toàn không cần làm nha hoàn thô sử. Lấy tính tình của Liên Tử cùng thái độ làm người, một cái nhất đẳng nha hoàn đó là tuyệt đối chạy không thoát. Không rõ nàng vì sao không lợi dụng điều kiện cực tốt bực này . “Ngươi làm nha hoàn bên cạnh chủ tử có cái gì tốt. Hiện tại trong phủ chậm chạp không định ra thế tử, mấy vị Gia trong nhà đều ở đây đấu võ. Mấy vị thiếu phu nhân đều cố sức lực tham gia tranh giành. Thiếu chủ tử trong phủ đệ, sống sót không có mấy. Mà những người hầu hạ bên cạnh kia, không có một người nào có kết quả tốt. Ta như thế nào lại tiến vào hố lửa chứ.” Liên Tử lần đầu tiên ở trước mặt Ôn Uyển nói . Ôn Uyển ra dấu mấy cái, tỏ ý nói không phải là Hầu phu nhân nhìn trúng Tam gia, hiện tại lại nhìn trúng Đình thiếu gia. Cuộc sống sau này nhất định sẽ tốt. “Ta nếu muốn những thứ vinh hoa kia, cần gì phải vẫn phải làm thô sử nha đầu. Ta chỉ muốn tìm một hộ gia đình trong sạch, một gia đình nhà người ta thanh thanh bạch bạch*, gả đi làm chính đầu nương tử (vợ lớn). Hài tử sau này cũng không cần làm nô tỳ, đi qua thời kỳ lo lắng lục đục với nhau này, cậu ta hai ngày trước còn nói với ta, hắn nhìn trúng một gia đình. Trong nhà mặc dù nghèo chút ít, nhưng mà người ta thanh thanh bạch bạch, người nọ cũng là thực sự có khả năng. Ta đang chuẩn bị qua hai ngày nữa đi mời biểu thẩm giúp đỡ cầu ân điển. Không nghĩ tới, không nghĩ tới…. Chẳng lẽ đây chính là số mệnh của ta, nhất định ta không đi ra được khỏi nơi này sao?” Liên Tử khóc đến vô cùng thương tâm, cũng vô cùng tuyệt vọng. Ôn Uyển vẫn nhìn Liên Tử, nàng ta là ngươi vô cùng bình tĩnh, trầm ổn. Lúc này, cũng tuyệt vọng vô cùng, khóc thật lâu . “Dự định lúc nào đi qua?” Ôn Uyển đợi sau khi nàng bình tĩnh lại hỏi . “Qua ba ngày nữa sẽ phải đi qua, Đào Hoa, ta nhìn ra được. Ngươi là thiện tâm. Sau này, muốn tốt hơn. Không thể mềm yếu như vậy, bằng không, rất dễ dàng bị người ta khi dễ .Bất quá ta cũng biết ngươi là người thông minh, cẩn thận là tốt, nhưng không cần quá cúi đầu, bằng không, những người khác dễ khi dễ ngươi.” Liên Tử khóc nửa ngày, người liền khôi phục như cũ. Ôn Uyển lại ra dấu, hỏi nàng tại sao không muốn làm thông phòng . Rất nhiều người thậm chí tranh giành đi làm thông phòng, nàng tại sao lại không muốn đi ? “Nói là thông phòng, sau này sinh nhi tử là có thể làm di nương. Di nương, nói dễ nghe là một nửa chủ tử, nói khó nghe một chút còn không phải là nô tài nối dõi sao. Nếu là mệnh tốt, gặp một chủ mẫu không tồi hiền lành một chút, nếu như gặp một chủ mẫu lợi hại, thì không nói cuộc sống tốt đẹp, mệnh có giữ được hay không cũng chưa biết. Giống như đụng tới dạng chủ tử như nhị phu nhân vậy , sẽ không có đường sống. Cho dù gặp người thiện tâm , nhưng cũng là cuộc sống phụ thuộc. Có di nương , thậm chí ngay cả nha hoàn cũng không bằng. Cả đời cũng không được sung sướng.” Trong mắt Liên Tử không có thần thái như lúc trước.