Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 1 - Chương 37: Trừng phạt


Buổi học kết thúc, cũng đã là thời điểm ăn cơm trưa. Hơn nữa bắt đầu từ ngày thứ hai, lịch học của Ôn Uyển đã được đổi lại, buổi sang đi học, buổi chiều phải học lễ nghi. Khi nàng về đến sân, đã nhìn thấy thế tử ngồi chờ.“Muội muội, muội bị ủy khuất, tại sao không nói với ta? Phụ vương để ta chiếu cố muội, muội lại bị như vậy, làm ta thấy rất xấu hổ.” Thử nghĩ xem, nàng ở Vương Phủ, lại có phụ vương cùng mình che chở, nhưng hạ nhân lại dám sinh lòng khinh thị lười biếng. Chờ đến lúc về phủ Bình quốc công, không biết còn có thể bị khinh khi đến mức nào.Nhìn khuôn mặt giống phụ vương như đúc, nghĩ đến Ôn yển lại có thể bị một tên nô tài sỉ nhục, phụ vương bị những thúc thúc kia chê cười, trong lòng hắn đặc biệt khó chịu. Cũng cùng là nhi tử của hoàng tổ phụ, nhưng chỉ bởi vì tổ mẫu xuất thân thấp hèn, mà cả nhà hắn lại bị mọi người xem nhẹ.Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ không sao. Nhưng vẻ mặt thế tử vẫn rất nghiêm túc khiển trách.“Muội là nữ nhi của Hoàng cô, mặc dù hiện tại không có sắc phong huyện chủ, không có bất kỳ phẩm cấp nào, nhưng dòng máu chảy trên người muội là huyết mạch của hoàng gia, là cháu ngoại ruột thịt của Hoàng tổ phụ. Không phải là loại chó mèo dễ khi dễ, sau này ai dám lười biếng, muội phải trách phạt thật nặng, không cần sợ.” Nhìn bộ dáng hiểu chuyện của Ôn Uyển, trong long hắn có chút khổ sở.Đông Tuyết đang quỳ trên mặt đất, bất chợt ngẩng đầu lên, không thể tin nhìn Ôn Uyển. nghe những lời nói của thế tử…, cũng chỉ có một mình Đông Tuyết kinh sợ. Đa số những người khác đều rất bình tĩnh, có vẻ đã sớm nhận được tin tức, nhưng vẫn có vài người sững sờ, nhưng rất nhanh đã hồi phục lại trạng thái bình thường, đều âm thầm cảm thấy may mắnNgười trong viện còn chưa nhận được tin tức, các tin tức ở ngoại viện rất khó truyền tới nội viện, cho nên mặc dù bên ngoài có rất nhiều người biết chuyện, nhưng người trong nội viện vẫn chưa nắm được tin tức. Dĩ nhiên, đây cugnx chỉ là phủ đệ Trịnh vương thiết lập ở Kinh thành, nếu như ở đất phong, tin tức cũng sẽ linh thông hơn một chút.Dù cho là như vậy, Xuân Hoa cũng đã nói với nàng, là chính nàng không tin, bây giờ, không thể trách ai. Tất cả các nha hoàn còn lại đều cúi đầu, đoán chứng Đông Tuyết sẽ không có kết cục tốt đẹp.Mà Đông Tuyết nhìn thế tử, cùng với sự thương yêu của thế tử dành cho Ôn Uyển, nhớ lại những lời cảnh cáo của Xuân Hoa lúc trước, liền cúi xuống xụi lơ trên mặt đất. không chiếu cố tốt nhữ nhi tư sinh của vương gia, hay là người không biết mẫu thân là phường ti tiện nào, cho dù bị trách phạt , chờ sau khi về đất phong , có quan hệ của bác cùng với vương phi. Nàng còn có thể trở mình. Bởi vì người phụ nữ nào cũng sẽ không thích nữ nhi tư sinh của chồng mình, hơn nữa là là một nữ nhi tư sinh được vương gia yêu thích.Nhưng nếu như Ôn Uyển là ngoại sinh nữ của Vương gia, mặc dù giống với nữ nhi tư sinh của Vương gia, nhưng dù sao trong người nàng vẫn chảy huyết mạch hoàng gia, ý nghĩa chuyện này hoàn toàn khác xa. Cho dù nàng ta chỉ là một người câm, nhưng từ lúc mới ra đời đã cao quý, lại có vương gia yêu thương, sẽ không có ai dám ra mặt giúp nàng. Mình thật sự phạm vào một sai lâmf lớn, cả đời này, cugnx không thể trông cậy vào ai được nữa.“Tiểu thư, thế tử Gia, ngươi tha nô tỳ, nô tỳ cũng không dám nữa.” Đau khổ cầu khẩn Ôn Uyển. Đông Tuyết biết, hiện tại chỉ có Ôn Uyển có thể cứu hắn.“Cho ta kéo xuống, đánh phạt ba mươi Đại bản.” Thế tử lạnh lùng vừa nói.Văn Ôn Uyển nghe, đoán chừng ba mươi Đại bản có thể muốn mệnh. Lập tức khoát tay áo, làm cá biệt ba đổi thành hai, ở điệu bộ mấy cái, tha thiết nhìn thế tử. Mình mới tới động đến, cũng không muốn đắc tội nhiều người như vậy. Kia Xuân Hoa ngày đó không phải muốn biểu đạt ý tứ này sao.“Muội muội, mềm lòng là tốt, nhưng là, không thể tùy tiện làm cho người ta dùng. Lần này, coi như số ngươi gặp may, đánh hai mươi Đại bản, cút tạp dịch phòng đi.” Đông Tuyết nghe, so sánh với mới vừa rồi khá, vội vàng cám ơn dạ, mình đi ra ngoài lĩnh phạt.Chờ đến buổi tối, thế tử đưa tới cho Ôn Uyển một cây roi có chín đốt. cây roi màu đen, được mài bóng loáng, phía trên còn có treo một sợi dây. Móc treo màu sắc rất sặc sỡ. nhìn cây roi kia, Ôn Uyển nghĩ đến lúc nàng dùng roi này, ngồi trên lưng ngựa, hướng về phía hạ nhận quất xuống, thật đúng là một vị chủ nhân ngang ngược a. Những thứ này đều là chuyện con nhà giàu làm, Ôn Uyển không khỏi bật cười.Thế tử vừa nhìn, cho rằng Ôn Uyển rất thích, lập tức cũng cao hứng. Cùng Ôn Uyển dùng cơm xong, phụng bồi nàng đi dạo xung quanh Vương Phủ. Nhất nhất giới thiệu, nói cho Ôn Uyển, Vương Phủ này, so sánh với phủ ở Nghi Châu nhỏ hơn rất nhiều rồi, cũng đơn giản hơn rất nhiều. Ôn Uyển nghe xong, cảm thấy quẫn rồi, cái này mà đơn giản, vậy Phú Quý chân chính là cái dạng gì a.“Tìm được chưa?” Trịnh vương hỏi một người bóng đen. Người bóng đen lắc đầu.“Không có, những thứ đó đã được thợ mộc sửa sang lại, khônng nhìn thấy cái hộp nào. Còn người nhà thôn trưởng kia, lúc tiểu thư trốn thoát khoảng nửa tháng, đã bị người khác giết người diệt khẩu. Thần đã lục lội những thứ đáng giá trên người họ, nhưng cũng không có. Thần cũng ép hỏi mấy nhà có liên quan, không ai nhìn thấy cái hộp mà tiểu thư nói.” Trịnh vương nghe xong, lập tức ảm đạm xuống. Nhìn bộ dáng Ôn Uyển giống mình như đúc, ngày đó Trịnh vương lập tức phái người đi thăm dò sự tình khi Tô quý phi sanh. Nghe những lời của Ôn Uyển…, liền sai người đi tìm cái kia cái hộp, đã tìm nhiều ngày như thế…, đến bong dáng của cái hộp cũng không có.Nhưng tra tới tra lui, cũng không tra được thứ gì. Tô quý phi lúc ấy là Huệ phi, sau khi Phúc Huy công chúa sinh hai năm, cũng sinh một vị công chúa. Vị công chúa kia cùng thời gian mình ra đời chỉ cách nhau mấy canh giờ. Nhưng thân thể của vị công chúa kia rất ôm yếu, không bao lâu liền chết non. Tô quý phi lúc ấy vô cùng thương tâm, sinh bệnh nặng, sau đó, cũng không vượt qua được. Sau khi chết, người mới được phong làm quý phi .Mà mẫu thân của mình, lúc ấy là một cung nữ, bởi vì lớn lên vô cùng xinh đẹp, hôm đó đã dò la tin tức trước, sau đó trang điểm cực kỳ diễm lệ, cho nên được hoàng thượng cưng chìu, cũng trong đêm đó, mình được sinh ra. Nhưng trong khi có thai, cũng chỉ được phong làm tiểu nghi thất phẩm nho nhỏ, khi sinh mình ra mới được tấn phong, lúc nàng qua đời, cũng mới chỉ là một dung hoa ngũ phẩm.Nếu như mình thật là nhi tử của Tô quý phi, nàng sẽ biết nếu không đem mình đổi lại, thì cả đời mình cũng không thể đi lên đại bảo vị. Làm một phi tử, nàng không thể nào không biết, nếu có một nhi tử sẽ có lợi như thế nào. Làm một mẫu thân, cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện tần nhẫn như thế đối với nhi tử của mình . Ti tiện từ khi mới ra đời, sẽ bị mọi người xem thường.Nếu như lúc ấy Tô quý phi cùng mẫu thân của mình trao đổi thân phận, còn có thể. Nhưng lại không có nếu như. Một phi tử nhị phẩm, đem nhi tử của mình đổi ột tiểu nghi thất phẩm, lại là một cung nữ xuất thân hèn mọn, trừ phi nàng điên rồi, nếu không không ai sẽ tin tưởng. Không ai sẽ tin tưởng một người bình thường , sẽ làm ra chuyện như vậy.Cho nên, muốn chứng minh thân thế của mình, biện pháp duy nhất chính là tìm được cái hộp kia. Dựa theo lời nói của ma ma kia, cái hộp đó rất có thể là bằng chứng chứng minh thân phận của hắn. Nhưng cái hộp kia, ở nơi đâu? Ở nơi đâu nha. Ngày đó nghe lời nói của Ôn Uyển…,trong lòng Trịnh vương nổi sóng to gió lớn, gấp đến độ thật muốn lập tức đi tìm cho ra cái hộp kia.“Vương gia, Bình quốc công đã thỉnh tội với Hoàng thượng, nói mình trị gia không nghiêm, sinh ra ác nô. Ác nô kia làm xuống việc tội lớn ngập trời này, Bình quốc công phủ tránh không được trách nhiệm, cầu xin xin hoàng thượng trị tội. Hoàng thượng nể tình không cugnx không trừng phạt.” Phụ tá vội vàng báo lại.Trịnh vương nghe, Bình gia, Bình gia, Bình gia chết tiệt. Trịnh vương nắm quả đấm, cực kì hận. Nếu như lúc trước không phải đã xảy ra một lần, ma ma kai cũng sẽ không chết. Cái hộp cũng sẽ không bị mất, bây giờ, đoán chừng thân thế của mình đã có thể rõ ràng khắp thiên hạ.Nhưng cũng biết, hiện tại cách đại thọ sáu mươi của hoàng đế không tới mười ngày, giờ có nói gì, hoàng thượng sẽ không giáng tội Bình quốc công phủ. Hết thảy, chỉ có thể chờ sau lễ vạn thọ, lại tới xử lý. Cũng không biết mình có thể đợi đến ngày đó hay không. Trong phủ Bình quốc công, quốc công Gia hỏi “Còn không có đem người đón trở về sao?” Quốc công phu nhân ấp úng nói, còn không có. Phủ Trịnh Vương không chịu thả người, hai vợ chồng chúng nó đã đi năm ngày, nhưng người vương phủ cũng không chịu mở cửa.“Cho dù có ngồi chồm hổm, cũng phải đứng ở ngoài Vương Phủ, trước lễ vạn thọ của hoàng thượng, phải đem Ôn Uyển đón trở lại cho ta. Nếu không, hắn cũng cút ra khỏi Bình pbủ cho ta. Ta không có nhi tử như vậy.” Nói xong, liền phẩy tay áo bỏ đi. Bình quốc công phu nhân khó chịu, nhưng cũng biết không có biện pháp, lại để cho người đi thúc dục Ngũ nhi của mình. Dù thế nào đi nữa, cũng phải đem người đón trở lại .Bình thế tử nghe được tin tức, hoàng thượng không có giáng tội Bình quốc công phủ, nhưng chân mày vẫn khóa chặt như trước. Thế tử phu nhân nói đây là chuyện tốt, chỉ cần đón Ôn Uyển trở về là mọi chuyện đều tốt rồi.“Cái gì chuyện tốt, chỉ được cái miệng, đây nhất định là lỗi lớn, muốn gì cũng chờ qua lễ vạn thọ của Ôn Uyển rồi hãy nói. Nhưng trước đại thọ sáu mươi của hoàng thượng, cả nhà hắn lại cho người một cái tin buồn như vậy. Chờ đại thọ vừa xong, khẳng định sẽ trách phạt nặng người trong phủ.” Thế tử cau mày, mất hứng nói.Thế tử phu nhân nghe, sắc mặt lập tức cũng không tốt. Nghĩ tới cũng đúng, trước đại thọ của mình, lại nghe được cháu ngoại của mình bị ăn hiếp như vậy, đổi lại ai cũng sẽ tức giận. Chuyện này làm cho lão nhân gia cực kì mất thể diện, đánh mất mặt mũi của hoàng thượng.Ở phủ Trịnh Vương, thế tử khó khăn nói”Muội muội, chuyện muội muốn ta giúp, đã có tin tức. Ma ma mà muội muốn tìm, mang tiền đi trên đường, bị hai du côn tham tiền sát hại tính mệnh. Bất quá, hai du côn kai, đã bị người quốc công phủ loạn côn đánh chết.”Hắn cũng biết, Ôn Uyển cùng ma ma kia đã sống nương tựa lẫn nhau sáu năm, dù cho nàng có rơi vào hoàn cảnh ác liệt như thế nào, cũng ở bên cạnh nàng, bất ly bất khí, tình cảm không phải chuyện đùa. Khi Ôn Uyển nhận được tin tức, nhất định sẽ vô cùng khổ sở.Nhưng ngoài ý muốn chính là, Ôn Uyển cũng không khổ sở, trước sau như một ôn hòa. Sau đó rất bình tĩnh hướng về phía Bình thế tử, nói cám ơn, sau đó lại lên lớp học.Thấy vậy trong lòng thế tử lại càng khó chịu. Hiện tại, nếu như nàng khóc lóc, hoặc khó chịu cái gì cũng không muốn làm, trong lòng thế tử còn dễ chịu chút ít, nhưng nhìn nàng bây giờ, hắn thậ không biết nên làm sao?Nếu như lúc trước không nhận ra, còn tưởng rằng Ôn Uyển là người máu lạnh, vô tình. Nhưng trải qua sự tiếp xúc mấy ngày nay, hắn biết Ôn Uyển là một hài tử vô cùng thiện lương. Đối với việc bị người ăn hiếp, đều không ghi hận ở trong lòng. Nàng phản ứng như vậy, chẳng qua chỉ vì muốn chôn dấu sự thương tâm khổ sở ở trong lòng.Ôn Uyển nghe xong tin tức, biết chỗ ma ma được mai tang. Liền an vị trên xe ngựa, bảo người khác dẫn đường. Nơi mai táng của Hoàng má má, bốn phía rất hoang vu, khắp nơi đều là cỏ dại, không có người ở. Đoán chừng là được một người hảo tâm đem ma ma chôn cất.Thời điểm Ôn Uyển đến, nhìn qua nơi đó chỉ là một đám đất trống. Ngay cả bia văn cũng không có, trơ trọi. Lúc trước mẹ thường nói, nàng sợ nhất hai chuyện, một là Ôn Uyển, một là chuyện sau khi chết. Chờ sau này, Ôn Uyển có năng lực, nhất định phải đem mộ phần của nàng dời đến cạnh mộ của trượng phu nàng. Nếu như không được, sau này sẽ tính tiếp.Ôn Uyển nghĩ tới Hoàng má má đối với nàng rất từ ái, nước mắt ào ào chảy xuống. Xuân Hoa giúp đỡ bày đồ cúng ra, Ôn Uyển nhịn nước mắt, đốt hương, lạy ma ma ba lạy.“Ma ma, người yên tâm, ta sau này sẽ hảo hảo sống tốt, nhất định sẽ sống tốt. Người hãy an tâm mà ra đi.” Ôn Uyển nói thầm trong lòng.“Muội muội, ta sẽ tìm a ma một nơi phong thủy tốt, hảo hảo an tang cho nàng. Muội yên tâm đi.” Thế tử là phụng bồi Ôn Uyển đến nơi này.Ôn Uyển lắc đầu: “Thế tử gia, tiểu thư nói, tạm thời không nên động đến mộ phần của ma ma ”Thế tử gia vừa nghe liền hiểu, nàng đây là có ý định khác.Đã như vậy, vậy thì hắn tạm thời bất động. Bất quá, phải cho người dựng một tấm bia ở phía trên.Trịnh vương bình tĩnh dạy nhi tử nói “hai ngày này, ngươi làm rất tốt. Bất quá, sau này phải ghi nhớ, khi dùng người phải biết cân nhắc. Là nhân tài, phải biết hạng người gì nên dùng, dùng như thế nào cho thích hợp, ngươi hãy về cẩn thận suy nghĩ, không nên để xảy ra sai lầm như vừa rồi nữa.” Nếu như lúc đầu, đem Đông Tuyết đưa cho những vương công quý tộc khác, kết quả sẽ khác hoàn toàn.Thế tử gật đầu đáp lời, nói mình đang cẩn thận suy ngẫm lỗi lầm. Sau đó rời khỏi thư phòng, liền nhìn thấy Ôn Uyển đang chờ ở cửa. Nàng vừa thấy Trịnh vương, lập tức chạy nhào lên. Trịnh vương cũng rất tự nhiên bế nàng lên, mấy ngày qua, Trịnh vương đã thành thói quen. Thế tử cũng làm như không nhìn thấy.