Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 1 - Chương 38: Chợ Đêm


Ôn Uyển làm động tác hỏi, có thể phái người đi nguyên quán của ma ma, hỏi một chút xem có thể đem ma ma an táng ở phần mộ tổ tiên hay không? Trịnh vương hỏi, tại sao nghe được ma ma đã chết, mà còn bình tĩnh như vậy. Trừ ở mộ phần khóc một trận ra, Ôn Uyển không có những hành động khác thường nào, khiến cho Trịnh vương rất kinh ngạc.Ôn Uyển lắc đầu, đem tay đặt ở trước ngực. Trịnh vương biết, Ôn Uyển không phải là không khó chịu, chẳng qua là, đem chuyện này ghi ở trong lòng. Nhìn sắc mặt ôn hòa của Ôn Uyển, trong lòng Trịnh vương, đột nhiên đặc biệt khó chịu, trong lòng, lại càng thương yêu nhiều hơn.Hắn biết, chính hắn cũng đã sâu sắc trãi qua. Khi đau đến cực hạn, sẽ đem nó chôn sâu dưới đáy lòng. Trịnh vương nắm tay của nàng đi thư phòng. Ôn Uyển viết chăm chú tràn đầy một trang giấy, đưa cho Trịnh vương.Đời trước khi mẹ chết người đã nói với mình, có thể tìm thấy bảo bối, nàng đã rất vui. Chẳng qua lo lắng tương lai nàng một mình sẽ cơ khổ không chỗ nương tựa. Muốn nàng thề, nhất định phải khỏe mạnh vui vẻ mà sống. Ôn Uyển đã ở trước mặt mẹ thề, thề là nàng sẽ vui vẻ khỏe mạnh lớn lên. Cho nên, khi ở Ôn gia, bất kể họ gây khó khăn ình như thế nào, nàng vẫn giữ vững tâm tình bình thản. Dù cho có tức giận, khó chịu hơn nữa thì cũng chịu đựng, cố gắng làm ình sống vui vẻ. Nghĩ đến, có lẽ ma ma cũng giống như vậy. Chẳng qua là, lần này không giống với trước, chờ sau này có cơ hội, nàng sẽ lấy lại công đạo a ma.Trịnh vương chỉ thấy trên đó viết ‘ không phải là không khổ sở, chẳng qua là lúc ma ma đi có nói, thời gian của nàng đã không còn nhiều lắm. Hi vọng cháu sẽ có cuộc sống tốt, bình an khỏe mạnh, là nàng an tâm. Cho nên, sau này cháu phải sống thật tốt. Cháu sẽ đem nàng ghi ở trong lòng, cả đời cũng sẽ không quên mất . ’Trịnh vương nhìn xong, trong mắt nóng lên, thật ra thì, đứa nhỏ này không phải là không thương tâm, chẳng qua là đả thương ở trong lòng, không lộ ra ở mặt ngoài thôi. Sờ sờ đầu của nàng, để cho nàng đi trở về.“Cậu, cháu có thể nhờ người. Giúp cháu tìm thân nhân của ma ma không? Ma ma khi còn sống nhớ thương nhất, chính là người nhà của nàng. Nếu như bọn họ trôi qua rất tốt, tìm được cũng không cần quấy rầy bọn họ. Nếu như bọn họ trôi qua không tốt, cháu muốn giúp bọn họ, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ma ma.” Mình đã không cần ma ma lo lắng nữa, bởi vì mình hiện tại sống rất khá. Đã là người của Hoàng gia, còn thân nhân để a ma vẫn nhớ ở trong lòng. Ôn Uyển muốn giúp nàng tìm được, hoàn thành tâm nguyện của nàng.“Tốt, cậu lập tức để người ta tra.” Ôn Uyển được lời nói của Trịnh vương rồi …, liền ra khỏi thư phòng.Trịnh vương định xử lý chuyện trên tay, nhưng qua một hồi lâu, tâm tình vẫn rất nôn nóng. Vẫn kìm nén không được thương yêu trong lòng, còn có cảm xúc sốt ruột. Biết tiếp tục như vậy cũng làm không được chuyện gì. Dự định ra cửa, liền sang chỗ của Ôn Uyển, vừa đi vào thì thấy có nha hoàn chuẩn bị thông báo, Trịnh vương khoát tay áo, tự mình bước vào trong, nhìn thấy Ôn Uyển còn đang luyện chữ.Nhớ tới tiên sinh nói, tiểu thư là đứa bé vô cùng thông minh, những bài học dạy nàng trên căn bản là vừa học liền biết. Nếu là một bé trai, nhất định sẽ là trụ cột thiên tài. Tần ma ma cũng nói, tiểu thư là một hài tử rất thông minh, những thứ dạy nàng đều học rất nhanh, cử chỉ đắc thể, ưu nhã hào phóng , không hổ là dòng dõi hoàng thân quốc thích.Bây giờ nhìn nàng cố gắng như vậy, hắn liền đi về phía trước nhìn, thấy nàng đang luyện chữ “Vạn”. Bèn cười hỏi, có cái gì cần cậu làm thì cứ mở miệng. Ôn Uyển nghe ánh mắt sáng lên, lập tức ở trên giấy viết ba chữ. Ra ngoài chơi.“Tốt.” Ôn Uyển vừa nghe, thì cực kỳ cao hứng, ôm cổ Trịnh vương, hôn một cái thật mạnh. Trịnh vương đã có thói quen cách Ôn Uyển tỏ vẻ thân mật như vậy rồi, liền ôm Ôn Uyển, ra cửa, bước lên xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong .Xe ngựa trang trí không xa hoa, thậm chí còn rất đơn giản, nhưng khi nhìn kỹ những thứ này, thì ra toàn bộ đều làm từ gỗ lim tốt nhất, quả là khiêm nhường trong xa hoa.Trịnh vương nhìn Ôn Uyển luôn luôn vén rèm xe ngựa, dáo dác nhìn phía ngoài, tìm kiếm vui vẻ, thì đem nàng ôm đi ra ngoài. Dù sao Ôn Uyển hiện tại vẫn là hài tử, không có cái gì là phòng ngừa nam nữ. Bị nhìn cũng sẽ không tổn hại khuê dự. Đến chỗ nào cũng nhìn thấy người đến người đi, đèn đường hiện đầy đủ mọi màu sắc , vô cùng xinh đẹp.“Tiểu thư, hôm nay đúng lúc là ngày lễ hoa đăng mùng một tháng một, cho nên phố xá đặc biệt náo nhiệt.” thị vệ cận thân nhìn bộ dạng hưng phấn của nàng, thì ở bên cạnh cười giải thích.Hiện tại trong vương phủ, người nào không biết Ôn Uyển tiểu thư được Vương gia sủng ái nhất. Vương gia bình thường nghiêm túc lãnh tĩnh, quanh năm suốt tháng khó được nhìn thấy Vương gia cười một tiếng. Hiện tại có Ôn Uyển tiểu thư, trên mặt Vương gia nụ cười cũng nhiều hơn.Đông xem một chút, tây xem một chút, đông cầm tây nắm, cuối cùng cầm cái mặt nạ lão hổ, mang lên mặt, vừa đeo vừa cỡi, chơi đến quên cả trời đất. Trịnh vương nhìn Ôn Uyển bình thương có vẻ mặt bình thản, khó có được thời điểm nghịch ngợm như vậy, trong bụng cũng vui vẻ theo.Chơi một lúc mà từ giờ thìn đến giờ Tỵ, mọi người chuẩn bị đi trở về phủ. Ở chỗ khúc quanh liền nhìn thấy một nhóm người khí thế ngất trời đi đến. Trong đó có một nam tử mặc hoa phục, ôm một nữ tử kiều mỵ , nhìn dáng dấp, nữ tử này cũng không phải là nữ tử đàng hoàng gì.“Ơ, đây không phải là Trịnh Vương điện hạ văn võ song toàn của chúng ta sao? Không chịu nghĩ cách làm sao cố gắng tìm một bảo bối tốt, khiến phụ hoàng vui lòng, để cho ngài nhìn ngươi nhiều thêm một chút, có thể ở kinh đô thêm hai ngày, hiện tại chạy tới nơi này làm cái gì?” nam tử cầm đầu chế diễu.“Tam hoàng huynh.” Trịnh vương bình thản kêu một tuyết, không hề để ý.“Nói cho Tam ca ta nghe xem, ngươi định tặng lễ vật gì cho phụ hoàng, để ta cũng có thể được phụ hoàng tặng cho hai câu hữu ích. Nếu được vậy thì ta đem nàng tặng cho ngươi, xem như lễ vật đáp tạ ngươi trước.” Liền đem nữ tử bên cạnh đẩy tới trước mặt Trịnh vương, nàng kia vừa nhìn thấy liền nóng nảy, lôi kéo nam tử đó kêu lên, “Vương gia, ngài không nên bỏ rơi ta. Ta không nỡ xa ngài, ta không muốn rời đi Vương gia.”“Mang cút xuống cho ta, cẩu nô tài. Bất kể Bổn vương làm sao cất nhắc, cũng không thay đổi được bản chất, đê tiện thực sự ở bên trong, vĩnh viễn không cải biến được.” Nam tử khinh thường nói .Trịnh vương nắm chặc quả đấm, giận đến nổi gân xanh. Ôn Uyển cảm thụ được Trịnh vương tức giận, mặc dù không biết tại sao hắn tức giận, nhưng mà nàng đoán nhất định là nam tử trước mắt nói gì đó khiến cho hắn rất tức giận.Lập tức đem mặt nạ con cọp đặt ở trên mặt Trịnh vương, rồi lắc đầu, dựng thẳng ngón tay cái, hề hề cười. Sau đó làm mấy động tác bổ nhào, còn làm mấy mặt quỷ. Ý là mang vào giống như một con cọp, rất uy vũ, nhìn rất tốt.Trịnh vương nhìn nàng như vậy, tức giận mới vừa rồi liền tiêu tan. Nghĩ tới mình còn không có làm sáng tỏ thân phận, nên cảm thấy không cần tức giận nữa, đáy lòng liền buông lỏng, vuốt đầu Ôn Uyển. Hướng về phía nam tử nói: “Chỉ cần có một tấm lòng hiếu thảo là được, thì tặng gì phụ hoàng cũng sẽ cao hứng. Nữ tử này, ngươi giữ lại ình từ từ hưởng dụng đi.” Nói xong liền xoay người rời đi.“Đứa trẻ kia là ai?” Nhìn Trịnh vương vốn tức giận nổi gân xanh, bộ dạng như muốn động thủ đánh nhau. Nhưng bị đứa bé kia làm hai cái, đã tan thành mây khói. Nam tử liền vô cùng khó chịu.Từ nhỏ đến lớn, hắn thích nhất là nhìn Trịnh vương bị mình làm giận đến nổi gân xanh, bộ dáng muốn đánh mình mà không dám đánh, thì đặc biệt sảng khoái. Văn võ song toàn thì thế nào, vĩnh viễn cũng không cải biến được xuất thân hạ tiện. Còn muốn ngôi vị hoàng đế, nằm mơ à. Chỉ cần có mình, thì tuyệt đối sẽ không để cho hắn có cơ hội này.“Vương gia, nô tài suy đoán, nó có thể là nữ nhi của Bình gia, người mà gần đây ở Kinh Đô truyền sôi sùng sục, nữ nhi của Phúc Huy công chúa, Bình Ôn Uyển.” phụ tá Bên cạnh nam tử vừa nói.“Hừ, nguyên lai là con nha đầu câm. Khó trách không nói lời nào, một kẻ đê tiện, một người câm, cũng là rất hợp đó. Không thú vị, chúng ta trở về.” Chu vương nói xong, liền xoay người đi trở về phủ.Trịnh vương xoay người, đi không có mấy bước, Ôn Uyển liền giúp hắn thuận khí , còn lấy tay áo quạt quạt. Trịnh vương cười nói, cậu không tức giận nữa, Uyển Nhi thật lém lỉnh.Ôn Uyển mặc dù không biết hắn tại sao tức giận, nhưng mà, thấy hắn không tức giận, liền cười. Chỉ cần không tức giận, những cái khác cũng không còn quan trọng.Sau mấy ngày, mỗi ngày nàng đều bề bộn nhiều việc, vừa học lễ nghi, vừa phải đọc sách, còn phải luyện chữ, liên tục nối đuôi. Chỉ có buổi tối khi được cùng cậu sống chung một chỗ, là thời điểm cao hứng nhất. Bất quá, cậu bề bộn nhiều việc, thời gian ở lại cùng nàng rất ngắn. Nhưng nàng biết người lớn bận rộn, cũng không dây dưa nữa, còn vô cùng nghe lời.“Vương gia, ngài đã gạt Bình Hướng Hi hơn mười ngày, cũng nên tỏ thái độ thôi. Bằng không, những người đó, sẽ lại truyền ra một chút lời đồn. Ngài không nghĩ ình, cũng phải vì biểu tiểu thư mà thử nghĩ xem. Vạn nhất Vương gia trở về đất phong, đến lúc đó, ngài còn có thể đem nàng mang về đến đất phong được sao? Nàng dù sao cũng là họ Bình, đến lúc đó, nhất định là phải trở về Quốc Công phủ. Ngài bây giờ gây khó, đến lúc đó, bọn họ sẽ đem khoản này sổ sách tính đầu của Ôn Uyển, chịu khổ vẫn là nàng.” Trầm Giản lắc đầu khổ sở khuyên .“Ta biết, nhưng mà ta có chút không nỡ. Để nàng một mình, tại cái nhà cao cửa rộng đó, không mẹ che chở, thì sẽ khó khăn cỡ nào.” Trịnh vương lắc đầu, bất đắc dĩ mà nói. Hài tử kia, biết điều nghe lời, nhiều chọc người thương yêu như vậy. Hắn thật sự không yên lòng .“Vương gia, nói thế sai rồi. Có người cậu như Vương gia ngài, sau khi đợi sắc phong của nàng được đưa ra, người của Bình gia, cho bọn họ mượn mười lá gan cũng không dám làm bậy.” Trầm Giản an ủi.Trịnh vương trầm mặc mà chống đở, cái sắc phong này, vẫn còn treo đó a. Bình gia, bởi vì bệnh tật của nàng không muốn để nàng vào gia phả. Hoàng gia cũng giống như vậy, sắc phong một người câm làm huyện chủ, cũng sẽ bôi đen hoàng gia, sẽ chọc tới không ít chê cười, đây mới là điều mình chân chính lo lắng .” Gặp mặt bọn họ nói, chờ vạn thọ lễ của phụ hoàng vừa xong, ta liền đem Uyển Nhi đưa trở về.” Suy nghĩ một chút, hay là nhượng bộ vậy.Bình quốc công vừa nghe tin tức kia, lập tức phản đối “Không được, nhất định phải trước lúc vạn thọ lễ, đem Ôn Uyển đón trở lại. Bằng không, hoàng thượng lại tức giận một trận nữa.”“Trong kinh không chỗ nào không truyền lưu đứa bé kia là con gái riêng của Trịnh vương, dù sao những người nàng đều chết hết. Chúng ta, làm cái gì nhất định phải nhìn nhận lại nàng.” Quốc công phu nhân có chút mất hứng. Hài tử kia là một kẻ khắc gian đình, nếu như trở lại, còn không phải đem tất cả mọi người đều khắc chết.Hiện tại chưa có trở lại, đã mang đến phiền toái lớn như vậy cho nhà mình, nếu về nhà, còn không biết sẽ thế nào. Đứa nhỏ này, chính là khắc mọi người trong nhà mà. Trở lại, cũng phải đuổi đi xa xa, để nàng đi tới thôn trang ở nữa. nữ nhi của công chúa thì thế nào, dù sao cũng là người có bệnh tật, không chiếm được sắc phong, vào không được gia phả. Chỉ cần nuôi sống, không có đói bụng chết, đến lúc đó, tùy tiện tìm người, gả đi là được. Cần gì phiền toái như vậy .“Ngươi câm miệng, lời này không được nói lung tung. Ngươi không biết gì cả, nếu như bị lan truyền đi ra ngoài, sẽ tạo thành bao nhiêu mối họa cho quốc công phủ chúng ta.” Bình quốc công uống đến. Kia quốc công phu nhân xem thường.“Cái này sao lại bảo ta nói lung tung. Năm đó lão thái quân đã cho hài tử kia coi qua mệnh, là một người khắc phụ khắc mẫu khắc nhà, người ở bên cạnh nàng không có một người nào, không có một cái nào có thể được kết quả tốt. Bằng không, năm đó lão thái quân cũng sẽ không đem nó đưa đến nông thôn ở. Ta cũng đã cho người ta đi tìm hiểu rồi, chỉ nói là đứa bé kia cùng Trịnh vương lớn lên giống nhau như đúc. Cũng không phải là cậu ruột, làm sao có thể lớn lên giống nhau như đúc thế? Nhất định là con gái riêng của Trịnh vương, đem trồng đến trên đầu Bình gia chúng ta. Lão gia, làm cái gì lại muốn Bình gia chúng ta phải nhịn xuống cơn tức này.” Quốc công phu nhân ở đó phản bác.“Nếu ngươi dám nói lung tung một chữ nữa, lập tức cút đến Phật đường cho ta.” Bình quốc công nghe thấy, gân xanh ở trán từng sợi nổi lên. Thấy thê tử vẫn khăng khăng một mực, thì hít thở không thông.“Ta cho ngươi biết, ta đã tra rõ ràng, hài tử kia là xương thịt của chúng ta Bình gia. Nàng không chỉ biết nhiều chuyện như vậy, trên người còn có ngọc bội chứng minh thân phận. Hơn nữa Trịnh vương vừa hồi cung, liền đem chuyện này bẩm báo cho hoàng thượng. Hoàng thượng giận dữ, hung hăng phát tác với An gia. Mặc dù hoàng thượng không có gần gũi và nhìn thấy đứa bé kia, nhưng mà hoàng thượng nguyện ý vì đứa bé này ra mặt, chính là thừa nhận thân phận của nàng. Hoàng thượng là người nào, nếu không phải đã xác nhận thân phận, sao có thể ra mặt vì nàng. Ngươi cẩn thận thử nghĩ xem, hài tử kia là xương thịt Bình gia chúng ta, lại cùng Trịnh vương lớn lên giống nhau như đúc, ngươi có biết là có ý nghĩa như thế nào sao? Ở trong thời kỳ nhạy cảm này, như ngươi ở bên ngoài nói hưu nói vượn một câu, sẽ mang đến tai hoạ cho Bình gia chúng ta, ngươi biết không?” Bình quốc công điều hòa cơn giận, đem chuyện trọng điểm nói một lần.“A. . . . . . Lão gia, ngươi là nói. . . . . .” bà vội vàng ngậm miệng. Mấy ngày qua bị chuyện này hành hạ đến đầu óc mơ hồ, không suy nghĩ sâu xa, cộng thêm bị con dâu thứ năm thì thầm bên tai như vậy, thì càng sẽ không hướng vào nơi đó suy nghĩ. Hiện tại bị trượng phu mình nói một câu, như ngũ lôi oanh đỉnh.