Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 1 - Chương 40: người Bình gia


Trịnh vương đi theo Ôn Uyển ăn bữa ăn sáng, đem người hầu hạ của nàng kêu đến “Uyển Nhi, hôm nay cháu phải trở về quốc công phủ, chọn mấy người hợp ý đi qua hầu hạ cháu đi”Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ không cần. Trịnh vương nhìn thấy, nói có các nàng ở đây, những người đó cũng khi dễ không được cháu. Ôn Uyển nhìn bộ dạng Trịnh vương, lại nhìn hướng những nha hoàn kia. Xuân Hoa cùng Hạ Hà và tất cả nha hoàn trong viện , toàn bộ quỳ xuống cúi đầu.Ôn Uyển lắc đầu, chỉ điểm Hạ Hà, những người khác đều không có muốn. Không phải là Xuân Hoa không tốt, mà Ôn Uyển nghe được Xuân Hoa đã đính hôn rồi, vị hôn phu ở Nghi Châu, là một người thị vệ của phủ Trịnh Vương. Nàng chẳng qua là tạm thời được điều tới đây dùng, quản gia vốn cũng muốn nàng hảo hảo điều giáo mấy nha hoàn phía dưới. Nghe nói, dường như sau khi trở về, cuối năm sẽ thành hôn. Nếu như điểm trúng nàng ấy, Trịnh vương tự nhiên sẽ đáp ứng, nhưng Ôn Uyển sẽ cảm thấy mình phá hư một đôi vợ chồng. Còn có một nguyên nhân, không nói ra. Nàng cảm thấy, Xuân Hoa quá muốn mọi việc đều thuận lợi rồi, ai cũng không muốn đắc tội, là đều không tốt.Trịnh vương lắc đầu, nhìn Lâm quản gia, Lâm quản gia lập tức hội ý. Từ nhị đẳng nha hoàn điều tra một cô gái, vẻ mặt thùy mị xinh đẹp bộ dạng trầm tĩnh, nàng kia vừa nhìn Lâm quản gia chỉ về phía nàng, lập tức đứng dậy. Lúc trước bởi vì nha hoàn không có gần mình, nên cũng không biết nàng tên gì. Nhưng nhìn thấy, cũng có một trầm ổn , có thể được quản gia chỉ định, tất nhiên là không tệ.“Nô tỳ gọi là Hạ Thiền” nha đầu kia cũng cơ trí đi lên báo danh.Qua một hồi, Lâm quản gia mang ma ma tới đây. Ma ma này ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi , mặt mũi bình thản, trong mắt trầm ổn cùng tang thương để lộ ra vẻ từng trải qua trải qua rất nhiều chuyện xưa. Vừa đi lên , liền hành lễ cùng Trịnh vương và Ôn Uyển .“Đây là Cố ma ma, là cậu đặc biệt cho ngươi tìm để làm quản sự ma ma. Sau này, có nàng ở đây, sẽ giúp cháu chuẩn bị tốt hết thảy” Trịnh vương nhìn bộ dạng nghi ngờ của Ôn Uyển, liền giải thích. Ôn Uyển gật đầu. Người mà cậu chọn lựa, tự nhiên là tốt. Cơm nước xong, để cho người ta thu thập đồ, hắn lôi kéo Ôn Uyển vào thư phòng.“Vương gia, Bình quốc công tới, nói muốn đón tiểu thư về nhà” Lâm quản gia vội vả nói. Trịnh vương vừa nghe, liền biết, hôm nay Ôn Uyển nhất định phải đi. Liền cùng Ôn Uyển nói ông nội cháu tới đón cháu, Ôn Uyển liền gật đầu.Bình quốc công nhìn người từ bên ngoài tiến vào, một lớn một nhỏ, tay trong tay. Thì rất kinh ngạc, bất quá, nhanh chóng ổn định tinh thần, rất nhanh khôi phục như lúc ban đầu, cùng Trịnh vương làm lễ. Trịnh vương vội vàng tránh đỡ tay. Dựa theo số tuổi mà nói, hẳn là Trịnh vương phải chủ động cùng hắn chào hỏi . Trịnh vương làm như vậy, là hiểu rõ có chừng có mực.Theo tới là Bình Hướng Thành cùng Bình Hướng Hi, hai người nửa quỳ làm lễ. Mệnh phụ thì không thể như nam nhân mà khách khí, nhưng ở nơi này, chỉ có hai thiếp thất, đi lên chào hỏi thì không thích hợp. Cộng thêm, chuyện này là Bình gia đuối lý. Cho nên, An Hương Tú cũng đi theo Bình Hướng Hi bọn họ cùng nhau đi vào.Trịnh vương kêu gọi mấy người ngồi xuống, đem Ôn Uyển để xuống, ngồi ở chủ vị.“Uyển Nhi, đây là ông nội cháu, đây là phụ thân cháu, đại bá của cháu sẽ giới thiệu sau, cháu đã gặp qua. Cũng không cần nói nhiều” Trịnh vương chỉ chỉ hai người.Ôn Uyển vừa tiến đến, đã nhìn thấy bốn người ở đại sảnh. Một lão hai nam một nữ. Lão, hẳn là ông của mình. Trẻ tuổi , đoán chừng là cha của mình, còn có nữ tử đứng bên cạnh.Cái phụ thân đời này của nàng, một người ngọc thụ lâm phong, một nam tử tuấn mỹ mặt nhược quan ngọc; nữ tử da thịt trắng hơn tuyết, xinh đẹp vô cùng, dung sắc tuyệt lệ, không thể không nhìn.Nhìn bộ dạng phụ thân, ở hiện tại này, cũng là phong lưu phóng khoáng, có thể dụ hoặc một đám đại gia khuê tú mất hồn. Nếu đổi lấy ở hiện đại, khẳng định cũng là thần tượng siêu cấp, hoa bay đầy trời . Người nữ tử kia, thật là quốc sắc thiên hương, thấy Ôn Uyển nhìn nàng đánh giá thì cười một cái. Nụ cười kia, không đạt đến đáy mắt. Chờ nghe được lời nói của Trịnh vương…, sắc mặt liền cứng đờ, bất quá, rất nhanh mặt như bình thường. Trịnh vương thậm chí ngay cả nói cũng không nói đến nàng một câu, có thể thấy được căn bản sẽ không đem nàng để vào trong mắt.Ôn Uyển từ khi đi vào, đến khi tinh tế đánh giá Bình quốc công cùng phụ thân, trên mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa. Chờ nghe Trịnh vương nói xong, thì chân thành đi tới, đầu tiên là làm lễ cùng Bình quốc công, rồi hướng Bình Hướng Hi làm lễ.“Hảo hài tử, cháu đã chịu khổ” Bình quốc công nhìn Ôn Uyển tự nhiên hào phóng. Mặc dù trãi qua có mấy ngày nuôi dạy, nhưng khí chất tự nhiên cả người, cũng không phải là mấy người hài tử trong nhà có thể so sánh được. Mặc dù không thể nói chuyện, nhưng là toàn thân phát ra khí thế ngạo nghễ, rốt cuộc quả là hài tử hoàng gia, vô cùng tôn quý. Nghĩ tới, hiện nay nàng biến thành cái bộ dáng này. Đứa bé này cũng là vô tội , từ nhỏ đến lớn, đã là bị khổ nhiều như vậy. Trong lòng ông mềm nhũn, một tay lôi kéo Ôn Uyển, ôm vào trong ngực, cảm thấy có chút áy náy .Ôn Uyển trở tay ôm Bình quốc công, hướng trong lòng ngực của hắn co lại. Nghe Bình quốc công nói…, thì ngẩng đầu, cười lắc đầu, tỏ vẻ không có chuyện gì. Bình quốc công bị động tác của Ôn Uyển làm cho run động.“Bình quốc công, không phải là Bổn vương làm khó. Thật sự là Bổn vương giận, Ôn Uyển là cháu gái ruột thịt của phụ hoàng, cũng là cháu gái của Bổn vương. Mặc dù nàng vừa ra đời thì có khiếm khuyết, nhưng đó cũng là do Bình gia các ngươi tạo thành . Thái y nói Ôn Uyển là từ nhỏ do không được điều trị, cũng không phải là trời sanh ra đã bệnh tật. Cho dù nàng đúng như thế, vậy cũng là chảy huyết mạch của hoàng tộc chúng ta. Các ngươi bạc đãi nàng như vậy, thậm chí còn thiếu chút nữa làm cho nàng mất mạng. Ngươi bảo Bổn vương, như thế nào yên tâm được. Đứa nhỏ này biết điều hiểu chuyện, làm cho người ta đau lòng, nếu như có vạn nhất nữa, Bổn vương chỉ cần nghĩ đến đây, thật sự là không đành lòng, chỉ sợ nàng trở về sẽ không còn nguyên vẹn nữa, thì làm sao bây giờ? Kính xin quốc công gia chủ thông cảm cho điểm khẩn thiết cùng lòng yêu cháu gái của Bổn vương. Chậm trễ đến ngươi, kính xin quốc công gia chủ thông cảm” nói xong, liền chuẩn bị hành lễ ta tội.Hù dọa khiến Bình quốc công vội vàng từ chối, vừa nói không dám không dám “Vương gia, đây đều là lão thần trị gia không nghiêm, muốn trách cũng chỉ có thể trách mình không có thống trị tốt Bình phủ, để cho cháu gái ngoan của ta bị ủy khuất lớn như vậy, ta cũng vạn phần đau lòng. Trịnh vương cứu Ôn Uyển, ta cảm kích còn tới không kịp, làm sao còn dám trách tội. Đây không phải là làm giảm thọ lão thần sao?”Trong lúc nói chuyện, Ôn Uyển vẫn lôi kéo tay Bình quốc công, không có buông ra.Sau một trận hàn huyên, Trịnh vương liền phân phó người phía dưới khuân đồ. Nhìn đến bốn xe đồ, Ôn Uyển suýt ngất. Bình quốc công ở bên cạnh thì cười, không cười còn có thể như thế nào. Thế tử rất bình thản, trên mặt Bình Hướng Hi thì có chút ít khó coi. Mà An thị, thì trong mắt đầy vui mừng. Bị Trịnh vương nhất nhất nhìn ở trong mắt. Trịnh vương chán ghét nhìn thoáng qua nữ nhân kia.Bình Hướng Hi cảm giác mình rất khó chịu, Ôn Uyển từ lúc đi vào đến cuối cùng, chẳng qua là hướng mình làm lễ, sắc mặt nhàn nhạt , không có một chút tôn kính kính yêu. Mặc dù hắn rất nóng giận nhưng tìm không ra chỗ thất lễ , cộng thêm thái độ mãnh liệt của Trịnh vương nữa.Ôn Uyển đời trước cộng thêm đời này, ánh mắt nhìn người, hình hình sắc sắc. Gia gia nhìn mình, trong mắt có thương tiếc; bá phụ nhìn mình, có chút kiêng kỵ; phụ thân nhìn mình, vừa giận vừa thẹn, còn có phòng bị; người đàn bà kia nhìn mình, tuy nhiên giả vờ rất khá, nhưng mà, chiếc khăn trên tay đã tiết lộ nội tâm phẫn hận. Cho nên, từ đầu tới đuôi, Ôn Uyển chẳng qua là dán vào Bình quốc công, đối với những người khác đều là nhàn nhạt .Trịnh vương nhìn thấy khẽ gật đầu, đứa nhỏ này, có một tâm tư thông minh tinh tế. Cho dù ở sâu trong nội viện, có Bình quốc công che chỡ, còn có mình lúc nào cũng chú ý, thì những thứ người ủy mị kia cũng không dám bạc đãi đứa bé này. Ôn Uyển hẳn là sẽ trôi qua rất tốt.“Quốc công gia chủ, ma ma cùng hai nha hoàn này, trong khoảng thời gian vừa qua vẫn hầu hạ Uyển Nhi, Uyển Nhi dùng bọn họ đã quen. Nên để cho các nàng ở gần hầu hạ Uyển Nhi. Như vậy, ta cũng có thể yên tâm chút ít” dứt lời, Hạ Hà cùng Hạ Thiền, còn có Cố ma ma đi đến gần Bình quốc công làm lễ. Bình quốc công gật đầu, mấy hạ nhân mà thôi, cũng không đáng gì, liền lập tức đáp ứng.Đưa đến cửa vương phủ, Ôn Uyển rất không nỡ. Ôm chân Trịnh vương, đôi mắt – trông mong nhìn. Trịnh vương cười cười, đem nàng ôm lấy . Ôn Uyển ôm cổ hắn, đem mặt dán trên mặt Trịnh vương, không nỡ buông ra.“Hai ngày nữa, là ngày sinh của ông ngoại của cháu. Đến lúc đó, là có thể gặp” vuốt đầu Ôn Uyển, ôn hòa nói. Ôn Uyển lúc này mới buông ra.Bình quốc công âm thầm kinh hãi, đều nói Trịnh vương bình thời nói năng thận trọng, làm việc cẩn thận, tâm tình cũng không lộ ra ngoài. Căn cứ dò thăm cũng là nhận được tin tức như thế. Hiện tại hành động này, đến tột cùng là thật lòng thương yêu, hay là có lòng làm vậy.Xe ngựa khởi động, hướng địa phương nàng không biết mà đi. Cái chỗ kia, khẳng định so sánh với cái nhà trước kia càng thêm hỗn loạn không chịu nổi. Không muốn đến Bình gia kia, nhưng mà không thể không trở về. Xã hội này, rốt cuộc là cái dạng xã hội gì chứ. Mẹ kế năm lần bảy lượt giết mình, ở gia tộc nói ba xạo liền được bỏ qua. Bây giờ còn được đưa đến cửa, mặc cho nàng xâm lược. Nếu là ở kiếp trước, đã bắt nàng ta ném ngục giam, nơi nào còn có thể sướng khoái như vậy. Kém cõi nhất , thì mình cũng có thể cao bay xa chạy, không nhìn mặt người hại mình. Nơi nào như hiên tại, muốn chạy cũng không có thể chạy, phải nghĩ cách, không cùng nàng ở chung, ít nhất, cũng không cùng nữ nhân kia ở cùng mảnh đất.Thân mẫu mình đã mất, ở bên trong Bình quốc công phủ không chỗ nương tựa, căn cứ lời của ma ma nói, mình khắc phụ khắc mẫu còn khắc cả nhà, không ai thích mình, thậm chí chán ghét mình.Người đàn bà kia muốn hại mình, còn không phải là chuyện dễ dàng à. Cái gì là cháu ngoại gái của hoàng đế, lúc trước cũng cháu ngoại gái của hoàng đế nhưng cũng bị hại chết. Mình cũng thiếu chút nữa bị giết chết. Cái chỗ kia, vẫn nên cẩn thận mới tốt.Đời trước còn không có sống đủ, cứ như vậy mà mất đi. Đời này, cũng không thể sống như vậy. Cũng không thể hi lý hồ đồ mà bị hại, nên phải nâng cao tinh thần .Cố ma ma nhìn sắc mặt Ôn Uyển bình thản, còn nhắm hai mắt lại. Nhưng thỉnh thoảng ánh mắt vẫn giao động, tiết lộ cảm xúc bản thân.“Tiểu thư, người yên tâm, không ai dám hại đến người. Vương gia sẽ không để cho người ta hại… người nữa, người yên tâm đi. Hơn nữa, người còn có hoàng thượng trông chừng, tiểu thư không cần sợ hãi” Cố ma ma nhẹ giọng nói. Ôn Uyển nghe, liền mở mắt, cười.Đúng, còn có cậu ở đây. Có cậu trông chừng che chở, dựa theo cậu nói, ông sẽ trông chừng mình, nên phải bình an lớn lên. Muốn như thế, thì phải làm cho người đàn bà kia không chết tử tế được, giết người thì đền mạng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Phải cố gắng lập kế hoạch mới được.