Vợ Boss Là Công Chúa

Chương 45: Sinh nhật


Ngoan. Con ngoan!” Nói rồi, Thu Bách Hợp lấy một cái phong bao lì xì to ở trong ví ra đưa cho Cảnh Y Nhân.

“…” Cảnh Y Nhân quay đầu lại, liếc nhìn cảnh Hi. Thấy Cảnh Hi gật đầu, cô mới nhận lấy bao lì xì. Thu Bách Hợp vừa xuất hiện thì cảnh Đức Chính giống như biến thành một con người khác vậy, khuôn mặt tham lam vừa rồi lập tức biến thành vẻ dịu dàng như nước. Ông bước lên nắm lấy tay Thu Bách Hợp, dịu dàng nói: “Sao giờ em mới đến? Làm anh đợi lâu chết đi được.”

“Em đi làm tóc rồi mới tới đây.”

Ông ta kéo Thu Bách Hợp vào trong, đi về phía bàn ăn, để cho bà ngồi ở ghế của chủ nhân của bữa tiệc. Cảnh Y Nhân không ngờ rằng người cha keo kiệt, tham lam, thấy tiền là sáng mắt kia thế mà lại dịu dàng với vợ mình như vậy. Dù đàn ông có xấu xa thế nào thì trong lòng vẫn sẽ có một nơi mềm mại.

Đang lúc Cảnh Y Nhân do dự không biết có nên đi về hay không, thì Cảnh Hi lại giữ lấy tay cô: “Đến giờ dùng bữa rồi, mẹ tôi cũng đến rồi, chị đừng mong chuồn được!”

Các món ăn vẫn chưa được bưng lên, Cảnh Y Nhân thấy hơi vô vị, bên cạnh cô, cảnh Hi vẫn ngồi cúi đầu nghịch di động.

Trên màn hình có hai người nho nhỏ đang cầm đao chém nhau liên tục, không biết là đang làm gì.

Cảnh Hi đang tập trung đánh boss lớn, vô ý liếc thấy Cảnh Y Nhân đang nhìn chằm chằm điện thoại của cậu ta với vẻ hứng thú.

Trò chơi này còn thú vị hơn cả cậu ta sao? Cậu ta bỗng phát hiện ra cả ngày hôm nay, Cảnh Y Nhân không hề nhìn cậu chăm chăm lần nào.

Cảnh Hi buột miệng hỏi: “Chị muốn chơi à?”

Cảnh Y Nhân bĩu môi, khó hiểu nên hỏi: “Đây là cái gì thế? Phải chơi như thế nào?”

“Tôi đang là đại sứ thương hiệu cho một trò chơi hay lắm! Đưa di động của chị đây, tôi tải về cho.” Cảnh Hi vươn bàn tay thon dài, sạch sẽ ra trước mặt cô.

“…” Cảnh Y Nhân nhướn mày, chớp mắt nhìn cậu: “Bản cung… Tôi không có thứ đó.” Cảnh Y Nhân quynh lên, suýt nữa đã tự xưng là bản cung.

“…” Cảnh Hi nhìn cô chằm chằm, sao từ trước tới giờ, cậu chưa từng cảm thấy cảnh Y Nhân thật xinh đẹp nhỉ?

Dù là động tác nào hay vẻ mặt gì, ngay cả cái chớp mắt khi nhìn cậu vừa rồi cũng vừa đáng yêu vừa ngây ngô chết đi được!

Muốn véo quá!

Nhịn xuống ý muốn véo cô một cái, Cảnh Hi nhướn mày, ra vẻ đại gia mà tuyên bố: “Lát nữa ăn cơm xong, tôi sẽ tặng chị một cái!”

Trong lúc ăn cơm, Cảnh Y Nhân không có gì lạ lẫm, chỉ là đến cuối bữa, một người phục vụ đẩy một chiếc bánh ga tô rất to vào cửa.

Cảnh Y Nhân chưa từng thấy thứ đó bao giờ, chiếc bánh được trang trí bằng rất nhiều hoa quả xếp thành núi, trông cực kỳ đẹp mắt.

Mọi người cùng hát chúc mừng sinh nhật rồi thổi nến.

Cảnh Hi tự mình cắt một miếng bánh ga tô đặt trước mặt Cảnh Y Nhân.

Lần đầu tiên cảnh Y Nhân nhìn thấy bánh ngọt xinh đẹp như vậy, vô thức rướn cổ ra ngửi ngửi, chóp mũi không cẩn thận đụng phải lớp kem màu trắng. Thấy thế, Cảnh Hi phì cười một tiếng, cầm di động ở trên bàn chụp cảnh Y Nhân mấy cái. Hình ảnh Cảnh Y Nhân méo miệng, đôi mắt to tròn xinh đẹp nhìn chóp mũi đang bị dính kem bị cảnh Hi chụp lại.

Cảnh Hi không nhịn được xoa xoa đầu cô: “Chị đúng là đáng yêu như mèo con nhà chúng tôi ấy!”

“…” Cảnh Y Nhân lạnh lùng lườm cậu ta một cái rồi xắt một miếng bánh ga tô nhét vào miệng, vừa lầm bầm: “Cậu mới là mèo, cậu là cún, cậu là heo…”

Thu Bách Hợp ngồi cạnh thấy Cảnh Hi và Cảnh Y Nhân thân thiết như vậy thì mỉm cười rất vui.

Khi ăn cơm xong đã là 2 giờ chiều, lúc này Cảnh Y Nhân mới ra về. Trên đường đưa Cảnh Y Nhân về, Cảnh Hi đột nhiên khẽ cười một tiếng.