Vô Tận Đan Điền

Chương 28: Sự việc đã bại lộ​


Lạc Thủy thành Nhiếp gia, trong một gian phòng hoa lệ, bảy tám người ngồi ngay ngắn trong đó, trước mặt là một thanh niên đang quỳ trên mặt đất.

“Nói đi, vì cái gì mà ngươi đả thương Nhiếp Siêu! Ta muốn nghe kỹ cả quá trình!”

Ngay giữa phòng, một thanh niên mười bảy mười tám tuổi ngồi ngay ngắn trên cao, nhẹ nhàng vuốt viên ngọc xanh đậm trên chiếc nhẫn ở ngón cái, thản nhiên nói.

Tuy ngữ khí của hắn không quá bạo liệt, nhưng trong đó để lộ ra không ít uy nghiêm làm cho người khác không dám phản kháng, tựa hồ vi phạm lời của hắn chắc chắn sẽ sống không yên!

“Hồi bẩm Nhiếp Cường thiếu gia… Ta cùng Nhiếp Siêu cùng đi chi nhánh Nhiếp Thiên thu tiền phạt, sau khi bọn hắn đưa tiền đến, Nhiếp Siêu không biết như thế nào hai con mắt đỏ lên, muốn đem những… tiền phạt kia chiếm làm của riêng, ra tay ta đánh lén ta, kết quả bị ta thi triển tuyệt chiêu đả thương, ta hiểu rõ tội, kính xin thiếu gia giơ cao đánh khẽ…”

Thanh niên quỳ trên mặt đất toàn thân thương tích, lên tiếng cầu khẩn!

Chẳng ai khác là chấp pháp đệ tử Nhiếp Triêu Tinh!

Nhiếp Triêu Tinh bị Nhiếp Vân dùng Tử Ngọ Ma Cốt Kình uy hiếp, không thể không dựa theo lời hắn bắt buộc mà giải thích, nhận toàn bộ lỗi lầm đổ đều là do mình gây ra.

Nhớ tới Tử Ngọ Ma Cốt Kình, tựu toàn thân đổ mồ hôi lạnh, hận không thể trực tiếp chết đi!

Quả nhiên đúng như thiếu niên kia nói, mỗi ngày đúng vào buổi trưa là phát tác, xương cốt toàn thân tựa như có vô số sắt thép không ngừng cọ xát, khiến cho bản thân sống không bằng chết!

Cũng bởi vì sự đau đớn uy hiếp, mặc cho chấp pháp đội thẩm tra mình liên tục ba lần, đều cắn chặt răng không dám đem sự thật nói ra!

Dù sao Nhiếp Siêu nghe mọi người nói rốt cuộc vẫn chưa tỉnh lại, chỉ cần cắn chặt răng, đổ tội cho hắn thấy tiền nổi máu tham, chính mình vì tự bảo vệ mới ra tay, dựa theo tộc quy cùng lắm bị huỷ bỏ tu vị đuổi ra nội môn, còn có thể sống tiếp, Nhưng nếu chống lại Nhiếp Vân thì chắc chắn bị Tử Ngọ Ma Cốt Kình tra tấn, lúc đó thì có sống cũng không bằng chết đi!

Liên tục dụng hình tra khảo nhưng bản thân cũng cắn chặt răng không dám hé một lời, nguyên lai tưởng rằng rất nhanh bị định án, không nghĩ tới hôm nay Nhiếp Cường thiếu gia sẽ đích thân thẩm vấn!

Nhiếp Cường thiếu gia là con trai tộc trưởng, thiên phú cực cao lại là người nổi bật trong đám thanh niên bằng tuổi, dĩ nhiên là người thừa kế thứ nhất của gia tộc, chấp pháp đội hiện tại tựu do hắn chưởng quản!

“Nghe lời này, bằng tu vi ngươi Dưỡng Khí cảnh trung kỳ có thể đả thương Nhiếp Siêu chỉ với một chiêu, tuyệt chiêu rất lợi hại nha, Nhiếp Trường Lâm, ngươi và Nhiếp Siêu thực lực ngang nhau, đều là Dưỡng Khí cảnh đỉnh phong, đi qua thử ‘Cao thủ’ thấp hơn người hai cấp bậc này xem!”

Nhiếp Cường điểm nhẹ lấy tay vịn của ghế, phát ra thanh âm “Đát đát”, thuận miệng phân phó một câu.

“Tuân mệnh!” Một thanh niên từ trên chỗ ngồi đứng lên, liếc nhìn Nhiếp Triêu Tinh quỳ trên mặt đất, cười hắc hắc lộ ra vẻ dữ tợn “Thiếu gia, tại hạ có một yêu cầu hơi quá đáng!”

“Nói!” Nhiếp Cường thản nhiên nói.

“Ta là người ra tay không phân nặng nhẹ, vạn nhất đem tiểu tử này đánh chết, kính xin thiếu gia không nên trách tội!” Nhiếp Trường Lâm chậc chậc lưỡi, nắm đấm xiết lại phát ra âm thanh “Xoẹt zoẹt~ xoẹt zoẹt~” giòn vang.

“Có thể, nếu như ngươi đánh chết hắn, đã sẽ báo lên trên là hắn không có tuyệt chiêu gì và cũng không lợi hại, tất cả lời nói trước kia đều là nói dối, nói như vậy, chẳng những hắn chết, tất cả người trong chi nhánh đều phải chịu trừng phạt!” Nhiếp Cường nói.

“Hắc hắc, vậy là tốt rồi!” Nhiếp Trường Lâm lần nữa nở nụ cười, đưa tay phải về phía trước, đem Nhiếp Triêu Tinh nhấc lên “Tiểu tử, đem tuyệt chiêu của ngươi ra sử ta đi, cho ta xem người lợi hại đến mức nào!”

“Ta…” Nhiếp Triêu Tinh không nghĩ tới Nhiếp Cường phái dám kêu người động thủ với mình, sắc mặt lập tức trở nên vàng như nến.

Chính mình nào có tuyệt chiêu gì, Nhiếp Siêu là do Nhiếp Vân đả thương đấy, nếu thật sự phải cùng tên Nhiếp Trường Lâm này động tay chân, bản thân chết chắc là điều không thể nghi ngờ!

“Như thế nào? Phải chăng sợ đánh chết ta? Ngươi đã tự tin như vậy, ta đây tựu động thủ trước vậy!”

Thấy ánh mắt hắn khủng hoảng, Nhiếp Trường Lâm thét một tiếng dài, trực tiếp ra tay!

Răng rắc!

Còn chưa kịp phản ứng, Nhiếp Triêu Tinh tựu kêu thảm một tiếng, xương cốt cánh tay phải hoàn toàn vỡ vụn.

“Ồ? Tuyệt chiêu ngươi đâu? Thật sự nếu không thi triển ra, ta liền đem tứ chi toàn thân ngươi bóp nát, sau đó lại chậm rãi giết chết, dù sao thiếu gia đã nói, cho dù giết ngươi cũng không sao cả!”

Một chưởng đánh nát xương cốt cánh tay Nhiếp Triêu Tinh, Nhiếp Trường Lâm khóe miệng nhếch lên, bàn tay lần nữa giơ cao, mắt thấy một trảo nữa sắp hạ xuống.

“Thiếu gia, ta sai rồi, bỏ qua cho ta đi…”

Chứng kiến loại cục diện này, Nhiếp Triêu Tinh còn không biết mình sẽ chết sao, lập tức không do dự nữa, “Phù phù” thoáng một phát quỳ rạp xuống đất, dùng sức dập đầu.

Hung ác vô cùng, người thừa kế thứ nhất Nhiếp Cường hiển nhiên so Nhiếp Vân ác hơn nhiều lần, Tử Ngọ Ma Cốt Kình cho dù khó chịu hơn nữa, cố gắng chịu đừng rồi cũng trôi qua, nếu mà chết rồi thì thực tựu không còn còn gì nữa…

“Ngươi sai rồi? Ngươi làm sai chỗ nào? Vì bảo vệ tài sản gia tộc không nghĩ đến bản thân, vì đại nghĩa ra tay, là tấm gương tốt cho các thành viên chấp pháp đội! Nhiếp Trường Lâm, ngươi phải cẩn thận, Nhiếp Triêu Tinh chỉ là chưa kịp chuẩn bị mà thôi, một khi chuẩn bị xong, ngươi tựu nhận lấy xui xẻo a!”

Nhiếp Cường trên mặt lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

“Vâng, thiếu gia, ta sẽ đem hết toàn lực ra đấy… Hắc hắc!” Nhiếp Trường Lâm lần nữa cười cười đi tới.

“Thiếu gia, là ta sai rồi, ta trước đó đã nói dối, sự tình là như thế này đây, ta cùng Nhiếp Siêu thiếu gia đi đến chi nhánh Nhiếp Thiên ban bố xử phạt làm cho…”

Nhiếp Triêu Tinh lúc này hiển nhiên không dám giấu diếm, lập tức liền đem Nhiếp Vân ra tay như thế nào, chính mình như thế nào trúng Tử Ngọ Ma Cốt Kình, đem toàn bộ sự tình kể ra thật chi tiết.

“Tử Ngọ Ma Cốt Kình? Thú vị, thú vị, không nghĩ tới một tên phế vật ở ngoại môn chi nhánh, lại có thủ pháp kỳ diệu như vậy!” Nghe xong lời kể của Nhiếp Triêu Tinh, Nhiếp Cường cười nhạt một tiếng từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn xung quanh hỏi “Chuyện này các ngươi thấy thế nào?”

“Cái tên Nhiếp Vân này chẳng những không tuân thủ mệnh lệnh xử phạt của gia tộc, rõ ràng còn dám đánh tổn thương nội môn đệ tử, uy hiếp chấp pháp đội viên, đã làm trái với gia quy, có lẽ trực tiếp xử tử!” Trong đại sảnh một thanh niên áo xám đứng lên, hung dữ nói.

Chấp pháp đội phái chủ chiến, Khí Hải đệ tứ trọng đỉnh phong cường giả, đội phó Nhiếp Ngân!

“Trực tiếp xử tử hắn ta thấy là nhẹ với hắn a, dám ngang nhiên khiêu khích uy nghiêm gia tộc, nên bắt hắn trói trên Hình Pháp đài, trên đài chuẩn bị một cái roi da, mỗi người trên gia tộc đều tới quất hắn vài roi, răn đe!”

Lại một thanh niên đứng lên, cười một tiếng âm hiểm.

Chấp pháp đội hình pháp người chấp hành, đội phó Nhiếp Liêu.

Nhiếp Ngân, Nhiếp Liêu hai người này đều mưu mô xảo nguyệt độc ác khôn lường, hai người bọn họ vừa mới mở miệng Nhiếp Triêu Tinh tựu nghe được toàn thân phát run, không dám thở mạnh.

“Chi nhánh Nhiếp Thiên bất kể thế nào mà nói đã từng làm gia tộc chúng ta vinh dự đạt được Lạc Thủy kim thuẫn, nếu như trực tiếp xử phạt bọn hắn, có thể lại để cho các chi nhánh khác trong tộc nói chúng ta quá lạnh lùng băng giá a?”

“Cái gì trái tim băng giá, Nhiếp Khiếu Thiên đã trở thành sự sỉ nhục của gia tộc, cái tên Nhiếp Vân dám cả gan làm loạn, xem thương tộc quy, nên giết chết! Nếu không đội chấp pháp chúng ta còn gì tôn nghiêm? Tộc quy còn có ý nghĩa gì?”

Vừa nghe Nhiếp Liêu lập tức lên tiếng ngắt lời.

“Tốt rồi, không nên cãi nhau, Nhiếp Ngân, Nhiếp Liêu giao cho các ngươi đi làm, tên Nhiếp Vân chẳng những vi phạm lệnh xử phạt của gia tộc, còn dám tổn thương nội môn, chấp pháp đệ tử, quả thực tội ác tày trời, lẽ ra trực tiếp xử tử! Bất quá, dù sao hắn cũng là người thừa kế Lạc Thủy kim thuẫn, có được đặc quyền miễn chết của gia tộc, các ngươi đi qua đó tùy tiện gây một chút phiền toái, tốt nhất có thể nhắm trúng hắn nổi giận, làm ra sự tình quá kích, đến lúc đó, cho dù có Lạc Thủy kim thuẫn cũng không cách nào cứu hắn!”

Nhiếp Cường khoát tay áo, phân phối cho thuộc hạ.

“Vâng, thiếu gia!” Nghe được thiếu gia thuận miệng nói ra một kế, lại để cho sự tình trở nên vô cùng đơn giản, Nhiếp Ngân, Nhiếp Liêu trong mắt đồng thời lóe lên một tia hưng phấn.