Vô Tận Đan Điền

Chương 37: Ta chính là cái tên phế vật kia​


Tộc nhân Yêu tộc sở dĩ đáng sợ, cũng không phải thực lực bọn hắn rất mạnh, mà là cái gọi là yêu hóa! 

Sau khi sử dụng Yêu hóa toàn bộ thực lực yêu nhân có thể nhanh chóng tăng lên gấp đôi, vào lúc này yêu nhân đã mất đi lý trí, gặp người liền giết, như là kẻ khát máu. 

Đương nhiên, Yêu tộc có thể sử dụng yêu hóa, ít nhất phải có được huyết thống hầu tộc thượng phẩm trở lên, cái tên yêu nhân này có thể yêu hóa, đối với Nhiếp Vân mà nói quả thực không thể tưởng tượng nổi! 

Phải biết rằng hầu tộc thượng phẩm đã ngoài huyết thống Yêu tộc, từng cái đều Địa Vị tôn sùng, lúc này rõ ràng lại ở chỗ này xuất hiện, nói không nên lời quái dị! 

“Kiếm của ta…”

Bị Nhiếp Vân kéo một phát, Lạc Khuynh Thành còn chưa kịp nói lời cảm ơn, ngược lại lo nhìn thanh kiếm rơi ở nơi xa xa, vẻ mặt lo lắng. 

“Kiếm của ta, lấy kiếm cho ta…!” 

Nghe được nàng hô kiếm, Nhiếp Vân thật sự là vừa tức vừa cười, nếu như không phải đã từng quên cô ở kiếp trước, thực không thể tin được cô bé này tựu là kiếp trước là cô bé khôn khéo quả cảm Lạc Khuynh Thành! 

Kiếp trước trong một lần thí luyện, nhiệm vụ là phải tranh đoạt một cái vật phẩm trân quý, lúc ấy vật phẩm ngay tại trước mắt mình, bản thân trực tiếp vọt tới, bất quá còn chưa đi xa đã bị Lạc Khuynh Thành giữ chặt lại, vừa lúc bị giữ chặt lại thì một đạo kiếm quang từ trên không rơi xuống, nếu như không bị giữ chặt thì chắc đã rơi vào bẫy…, cho dù thân hình có là Bất Tử cũng khẳng định bị trọng thương! 

Lúc đó Lạc Khuynh Thành gặp được bảo vật, bình tĩnh hơn chính mình rất nhiều, mà bây giờ trong lúc nguy cấp rõ ràng chỉ vì một thanh trường kiếm mà lại bắn loạn, ngẫm lại cảm thấy thật buồn cười. 

“Muốn đi, các ngươi muốn đi là đi được sao!” 

Yêu nhân lúc này đã hoàn tất quá trình yêu hóa, một tiếng cười lạnh, mạnh mẽ lao đến, lực lượng cùng tốc độ quả nhiên tăng vọt gấp đôi! 

Tốc độ của yêu nhân tuy rất nhanh, nhưng bộ pháp Nhiếp Vân tu luyện chính là Vương tộc bộ pháp, muốn bắt được hắn thật không dễ a, nhưng mấu chốt hiện tại Nhiếp Vân không phải chỉ có một mình, mà còn mang theo một nữ nhân, hơn nữa nữ nhân này coi trọng kiếm còn hơn mạng sống của mình… 

Vì vậy, Nhiếp Vân cùng Lạc Khuynh Thành còn chưa kịp chạy xa, đã bị cái tên yêu nhân này đuổi theo!

“Ngươi đi lấy kiếm của ngươi, ta trước hết giết tên yêu nhân này rồi nói sau!” 

Biết rõ khó có thể chạy thoát, Nhiếp Vân bất đắc dĩ hất tay lên đem Lạc Khuynh Thành ném qua một bên, vừa đúng lúc tên yêu nhân đã vọt tới. 

“Ngươi muốn chết!”

Tên Yêu nhân thấy hắn dám dừng lại nghênh chiến, miệng phát ra một tiếng gào thét thật dài, bổ một vuốt thật mạnh lên người Nhiếp Vân! 

Tên yêu nhân nguyên vốn là Xuất Thể cảnh sơ kỳ thực lực, sau khi yêu hóa lực lượng bạo tăng gấp đôi, cho dù không đạt được Thành Cương cảnh, cũng không sai biệt bao nhiêu, một chiêu phát ra âm thanh xé gió, chân khí hình thành trảo phong, một phát liền xé nát quần áo Nhiếp Vân thành từng mảnh nhỏ! 

Nếu như không phải Nhiếp Vân đã luyện thành【 Linh Tê Luyện Thể Quyết 】 tầng thứ nhất, chỉ sợ lần này đã bị cào rách bụng rồi! 

“Ai muốn chết, vẫn còn chưa biết được a! Xi tiêu thần búa, thức thứ nhất!” 

Tuy trong lòng có rất nhiều võ kỹ, nhưng thời gian sau khi trọng sinh quá ngắn, căn bản chưa kịp tu luyện qua, nhưng Nhiếp Vân từng luyện thoáng qua bộ xi tiêu thần búa, lập tức cũng không do dự, lấy tay làm búa, đối yêu nhân hung hăng trước mắt bổ xuống một búa! 

Xi tiêu thần búa thức thứ nhất được Nhiếp Vân luyện tập nhiều năm, chân khí hùng hậu từ nấm tay hình thành một đạo khí sáng chói! 

“‘Rầm Ào Ào’!” Một tiếng vang lên, toàn bộ khí mang không đều bổ vào thân tên yêu nhân, chỉ nghe một thanh âm cơ bắp căn cốt vỡ vụn vang lên, yêu nhân yêu hóa đã bị Nhiếp Vân một búa chém làm hai, chết ngay tức khắc! 

“Thành công rồi hả?”

Vừa rồi cái này Nhiếp Vân không có Liệt Diễm búa phụ trợ, lấy tay làm búa, chỉ là trong lòng linh quang lóe lên, không nghĩ tới đã thành công rồi! 

Yêu nhân bị một phát đánh chết, Nhiếp Vân lúc này mới cảm thấy toàn thân bủn rủn, không nghĩ tới một chiêu này làm rạn núi rót nước, rõ ràng đem tất cả chân khí trong cơ thể mình toàn bộ tiêu hao hầu như không còn! Hơn nữa tay phải bị sưng đỏ đau không chịu nổi, rất hiển nhiên đã bị thương! 

“Linh Tê Luyện Thể Quyết đệ nhất phòng ngự vẫn còn có chút yếu kém!” 

Chứng kiến bàn tay sưng đỏ, Nhiếp Vân bất đắc dĩ lắc đầu. 

Vào kiếp trước, chính mình luyện Linh Tê Luyện Thể Quyết đến tầng thứ 9, thân thể so với hoàng tộc thượng phẩm binh khí đều muốn cứng hơn, thời điểm chiến đấu cùng Yêu tộc, phần lớn đều dùng thân thể chắn đỡ binh khí mạnh mẽ đâm tới, không nghĩ tới bây giờ chỉ mới bổ ra một búa vào một yêu nhân đã bị thương xưng đỏ cả lên, xem ra vẫn là tu luyện chưa tới nơi tới chốn ah! 

“Ân, đúng rồi, yêu nhân có thể cuồng hóa đều có yêu đan, thứ này hoàn toàn có thể trợ giúp ta tấn cấp đến đệ tứ trọng hậu kỳ!”

Nghĩ đến cái gì, con mắt Nhiếp Vân sáng ngời, lập tức thò tay hướng xác chết tên yêu nhân, chỉ chốc lát nặn ra một viên nội đan tròn vo màu đỏ như máu. 

Viên nội đan này trong đó ẩn chứa linh khí nồng đậm, nếu như luyện hóa nuốt vào, thực lực Nhiếp Vân tuyệt đối có thể nâng cao một bước! 

Yêu đan!

Yêu nhân có thể cuồng hóa, huyết mạch rất thuần khiết, trong cơ thể sẽ tự động hình thành một viên yêu đan, những…viên yêu đan này thường thường là Vô Thượng thuốc bổ cho tu luyện giả! 

“Ha ha, không có nghĩ tới tên này còn có ngân lượng… Rõ ràng có hơn ba mươi vạn lượng bạc, tịch thu gấp !” 

Sau khi Đem yêu đan bỏ vào trong ngực, Nhiếp Vân lại tiếp tục dò xét trên thân thể yêu nhân, rõ ràng lại để cho hắn tìm được trọn vẹn ba mươi vạn lượng bạch ngân, thật sự là thật may mắn! 

“Cảm ơn ngươi đã cứu ta…”

Ngay thời điểm Nhiếp Vân vừa đem bạch ngân cất kỹ, chợt nghe một thanh âm nhẹ nhàng cách đó không xa, Lạc Khuynh Thành cẩn thận từng li từng tí đã đi tới, vẻ mặt xấu hổ. 

Đến đúng lúc này nàng đã hiểu được, nếu như không phải hiếu niên này cứu nguy, chỉ sợ chính mình sớm đã dữ nhiều lành ít rồi! 

“Xem ra nàng xem kiếm còn trọng hơn sinh mệnh mình…” 

Chứng kiến bộ dạng nữ nhân cẩn thận từng li từng tí, Nhiếp Vân nở nụ cười một tiếng. 

“Mới vừa rồi tình thế có chút cấp bách… Ngươi đừng trách móc!” Nữ hài sắc mặt đỏ đến giống như là muốn khóc. 

“Ngươi cầm kiếm lên rồi tới đây, thay ta thủ hộ một phát, trận chiến vừa rồi ta tiêu hao lực lượng không ít, cần phải nhanh vận khí khôi phục lại!” 

Cười nhạo một câu, Nhiếp Vân biết rõ nữ hài vừa rồi sở dĩ như vậy, chủ yếu là vì kinh nghiệm chiến đấu quá ít, liền phân phó một tiếng, liền sau đó lấy ra yêu đan hấp thu linh khí trong đó, chậm rãi khôi phục thể lực! 

“Vâng!”

Nữ hài vội vàng gật đầu, chỉ chốc lát liền đem thanh trường kiếm kia ra, đứng bên cạnh Nhiếp Vân bên làm nhiệm vụ bảo tiêu. 

“Nha đầu kia…”

Chứng kiến bộ dạng cẩn thận của nữ nhân kia, Nhiếp Vân lắc đầu cười. 

Kiếp trước vào thời điểm lần thứ nhất nhìn thấy cô bé này, nàng có tinh thần bình tĩnh tỉnh táo hơn hẳn các bạn cùng lứa tuổi, không nghĩ tới kiếp này gặp lại nàng, nàng lại đơn thuần giống như một tờ giấy trắng! 

Từ một tờ giấy trắng biến đối thành người như kiếp trước a, xem ra Lạc Thủy thành bị Yêu tộc công hãm, chẳng những để cho chính mình biến thành thành thục, còn làm cho nữ nhân may mắn sống sót này trở nên kiên cường hơn! 

Hấp thu yêu đan tốc độ khôi phục thể lực rất nhanh, dùng không đến một giờ Nhiếp Vân đã cảm thấy Khí Hải trong chân khí đã đầy, chẳng những triệt để khôi phục, ẩn ẩn còn đạt đến đệ tứ trọng trung kỳ đỉnh phong, tùy thời đều có thể đột phá! 

“Nguyên lai tưởng rằng yêu đan này có thể giúp ta tấn cấp đến đệ tứ trọng hậu kỳ đấy, xem ra lại tính sai a…” 

Nhiếp Vân lắc lắc đầu!

Nếu như cho người khác biết rõ hắn hiện tại đang nghĩ cái gì, tuyệt đối sẽ trực tiếp tức chết! 

Ngươi ngủ một giấc từ sơ kỳ tấn cấp đến trung kỳ, hiện tại không đến một giờ lần nữa đạt tới trung kỳ đỉnh phong, như vậy còn không biết đủ, tại sao không đi chết đi… 

“Ngươi thấy khá hơn chưa?” Chứng kiến thiếu niên tỉnh lại, vẻ mặt nữ nhân hưng phấn “Ta tên gọi Lạc Khuynh Thành, là con gái thành chủ, còn ngươi tên gì?” 

“Ta?” Dương Thần đang muốn nói ta tên gọi là gì ngươi chẳng lẽ nàng không nhớ sao? Lập tức nhớ tới chính mình ở kiếp này con chưa gặp nàng lần nào, nở một nụ cười “Ta tên Nhiếp Vân!” 

Nghe được cái tên “Nhiếp Vân” này, nữ hài đột nhiên nhớ tới cái gì, nghiêng đầu, tay vịn lấy cằm, như đang suy nghĩ điều gì nói: “Nhiếp Vân? Ta nhớ được tứ đại gia tộc Nhiếp gia có một phế vật cũng gọi là Nhiếp Vân, cha hắn hình như năm xưa là đệ nhất thiên tài Nhiếp Khiếu Thiên…” 

“Bề ngoài giống như… Ta chính là cái tên phế vật kia!” 

Nhiếp Vân không nghĩ tới danh tiếng của mình đã lan đến phủ thành chủ rồi, vẻ mặt cười khổ.