Vô Tận Đan Điền

Chương 38: Lại là chấp pháp đội


“Ah…”

Nữ hài nhẹ che đôi môi, sắc mặt càng đỏ, liên tục khoát tay “Ta thật không có ý tứ, ta không phải cố ý nói ngươi là phế vật, cái ta nói là nhi tử của Nhiếp Khiếu Thiên…” 

Nói đến đây nàng càng thêm xấu hổ, danh tiếng kẻ phế vật, không phải là vị trước mắt này sao? 

Nếu như hắn thật sự là phế vật, vậy mình thì so sánh với cái gì đây? 

“Ha ha!” Biết rõ nữ tử tựa hồ không giỏi về khoảng kết giao với người khác, Nhiếp Vân cũng không thèm để ý, hỏi: “Những…têm yêu nhân kia từ đâu tới đây hay sao? Tại sao chũng lại đi theo ngươi?” 

Dựa theo trí nhớ của kiếp trước, thời điểm Yêu tộc xâm lấn là ở một năm về sau, chẳng lẽ bởi vì chính mình trọng sinh, ngày Yêu tộc xâm lấn cũng sớm hơn! 

Nếu thật như vậy thì phiền toái a, thực lực của mình còn kém lắm, tất cả cũng đều chưa chuẩn bị, một khi Yêu tộc xâm lấn, Lạc Thủy thành nhất định sẽ có cùng kết quả như kiếp trước, triệt để bị diệt!

“Ta cũng không biết, ta… hôm nay ta đang trên đường trở về từ chổ sư phụ ta, vừa đến bến tàu đã bị những người này vây công rồi, ta cũng không biết tại sao bọn hắn lại đi theo ta!” 

Nữ hài gặp thiếu niên truy vấn, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, nghĩ nghĩ liền đáp. 

“Sư phụ ngươi? Thần Phong đế quốc Bách Hoa Tông?” 

Đột nhiên nhớ tới cái gì, Nhiếp Vân hỏi. 

“Ngươi… làm sao ngươi biết điều này?” Lạc Khuynh Thành sững sờ. 

“Ha ha, tông môn có thể đào tạo loại tinh khiết nữ tử lại có tư chất thiên tài này đấy, Thần Phong đế quốc ta chỉ nghĩ tới cái này…” 

Nhiếp Vân cũng không thể nói là kiếp trước ngươi nói cho ta biết đấy, đành phải cười cười xấu hổ, thuận miệng biên ra một lý do. 

“Ta chưa nói tông môn của ta tất cả đều là nữ tử ah…” Lạc Khuynh Thành tựa hồ vẫn còn hoài nghi, nàng liền hỏi tiếp.

“Ách… Nhìn ngươi tính khiết, đơn thuần như là một tờ giấy trắng, cho nên, ta đoán vậy!” Nhiếp Vân mặt già đỏ lên. 

Ai, sống mấy trăm năm bị một nữ tử mười mấy tuổi hỏi không biết trả lời thế nào, thực mất mặt ah! 

“Hì hì, ngươi đã đoán đúng, ta chính là người của Bách Hoa Tông đấy!” Lạc Khuynh Thành nở một nụ cười như là trăm hoa đua nở. 

Hai người nói chuyện phiếm thêm vài câu, Nhiếp Vân phát hiện mặc đù tính cách hiện tại và tính cách trong kiếp trước của Lạc Khuynh Thành có nhiều điểm khác nhau, nhưng thực chất bên trong lại không có thay đổi gì, đều là người không kiêu, không nóng nảy, không sợ khổ, không sợ mệt mỏi, đối với một công chúa trong một đại gia đình mà nói, thật sự không tệ a! 

Cũng chính bởi vì những… sở trường này, mới khiến cho nàng nay tuổi chưa qua mười bảy, cũng đã đạt tới Khí Hải đệ ngũ trọng cảnh giới, có được thực lực hơn hẳn so với bạn cùng lứa tuổi! 

“Ta phải về phủ thành chủ gặp phụ mẫu ta, người có rãnh thì cùng về với ta đi!” Hàn huyên một hồi, Lạc Khuynh Thành mở lời mời. 

“Gặp cha mẹ ngươi? Không được, ta còn có việc, hiện tại phải đi rồi!” 

Nhiếp Vân khoát tay áo.

Ầy bây giờ đã hơn nửa đêm ta với ngươi đi về nhà của ngươi tính toán chuyện gì, ngươi bản thân là một cô nương cũng phải chú ý một chút ah…

Trong nội tâm mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Nhiếp Vân cũng có thể hiểu được, cái này là do Lạc Khuynh Thành từ nhỏ đã bị đưa đến Bách Hoa Tông tu luyện, trong tông môn tất cả đều là nữ tử, tâm tính tự nhiên đơn thuần chút ít, có lẽ nàng mời chính mình đi gặp cha mẹ của nàng, chỉ là xuất phát từ việc muốn báo đáp ơn cứu mạng, không nghĩ tới thân nữ nhi hơn nửa đêm mang một thanh niên cùng lứa tuổi về nhà sẽ gặp bao nhiêu chỉ trích. 

“Ngươi có việc ah, vậy được rồi, hôm nào ta đi tìm ngươi chơi!” 

Nghe được thiếu niên cự tuyệt, trên mặt nữ tử lộ ra vẻ cô đơn, bất quá lập tức nghĩ đến cái gì, vội vàng nói. 

“Được, ta sẽ ở nhà chờ ngươi!” Nhiếp Vân thuận miệng đáp ứng một tiếng. 

Hắn cũng cho rằng sau khi Lạc Khuynh Thành về đến nhà về sau thành chủ làm sao cho phéo nàng ra ngoài nữa! 

“Đúng rồi, nhà của ngươi địa chỉ ở đâu? Nói cho ta biết a!” Gặp thiếu niên đáp ứng, Lạc Khuynh Thành vội vàng hỏi. 

“Nhà của ta… Ha ha, đến lúc đó ngươi cứ tìm Nhiếp gia chi nhánh Nhiếp Thiên là được rồi!” Nhiếp Vân không nghĩ tới nữ tử lại làm thật, lần nữa nói. 

“A đúng rồi là chi nhánhNhiếp Thiên! Ta nhớ kỹ rồi, Nhiếp Vân hẹn ngày gặp lại!” 

Lạc Khuynh Thành ghi nhớ cái tên Nhiếp Thiên chi nhánh này, lần nữa nở một nụ cười, thân thể nhẹ nhàng như là Hồ Điệp, rất nhanh hướng phủ thành chủ phương hướng bay vút đi. 

“Cái tên Yêu tộc này có thể yêu hóa, tại Yêu tộc Địa Vị khẳng định không thấp, hiện tại bị ta đánh chết, chỉ sợ Yêu tộc sẽ xâm lấn trong thời gian tới thôi! Phụ thân đang bị tổn thương, phải chạy chữa cho nhanh!” 

Chứng kiến nữ tử đi xa, con mắt Nhiếp Vân lập tức rơi trên thi thể tên Yêu tộc nằm trên mặt đất. 

Phụ thân trước kia bị thương là Khí Hải thất trọng Binh Giáp cảnh cường giả, nếu như có thể chữa trị Khí Hải cho người, lại để cho thực lực của người khôi phục, đến lúc Yêu tộc xâm lấn chi nhánh mình cũng có thể bảo vệ một phần tánh mạng tộc nhân và người trong gia đình! 

“Đem những thi thể này xử lý sạch sẽ lập tức quay về, nghĩ biện pháp tìm ra dược liệu cuối cùng giúp phụ thân luyện chế 【 Hồi tâm đan 】!” 

Luyện chế 【 Hồi tâm đan 】 ngoại trừ cần một quả cần thảo, còn cần một cần dược liệu, những dược liệu cũng trân quý phi thường, chỉ có điều căn cứ trí nhớ của kiếp trước Nhiếp Vân biết rõ bụi dược liệu này ở đâu, cũng sẽ không quá sốt ruột! 

Nguyên lai vốn định để phụ thân luyện thành tầng thứ nhất Linh Tê Luyện Thể Quyết, thực lực của chính mình đạt tới Khí Hải đệ ngũ trọng đỉnh phong hoặc là đệ lục trọng đỉnh phong, lúc đó đi lại cũng tiện hơn, hiện tại xem ra chỉ sợ không có nhiều thời gian như vậy để chờ đợi! 

Cùng Yêu tộc chiến đấu hơn hai trăm năm, Nhiếp Vân đối với Yêu tộc biết rất rõ, những người này một khi đã ra tay, tuyệt đối sẽ không để cho ngươi khác cơ hội thở dốc! 

Rất nhanh Nhiếp Vân liền đem thi thể yêu nhân xử lý sạch sẽ, dù sao bên cạnh cũng là Lạc Thủy hà, đem những thi thể này tùy tiện trói lại cùng một chỗ, cột vào tảng đá tựu ném đi xuống dưới sông là được. 

Đem vết máu trên mặt đất cũng thanh lý sạch sẽ, Nhiếp Vân lúc này mới đi về hướng chi nhánh.

Rất nhanh đi vào chi nhánh, còn chưa kịp tiến vào sân nhỏ Nhiếp Vân tựu cảm thấy có điều gì đó không ổn. 

“Cổng Chi nhánh như thế nào lại sụp?” 

Chỉ thấy cánh cổng vào chi nhánh tan nát ngã đỗ trên mật đất, mọi thứ như một đống bề bộn, giống như vừa bị người ta tấn công, phá hoại.

Lập tức tiến vào trong xem thế nào, lửa giận Nhiếp Vân liền từ đỉnh đầu phun ra. 

Trong sân càng loạn hơn, tất cả cây cối thực vật đều bị người chém nát, đồ dùng trong nhà các loại đồ vật tất cả đều nghiền nát thành bụi phấn, toàn bộ chi nhánh quả thực so với thời điểm lúc trước Yêu tộc xâm lấn còn muốn tệ hơn! 

“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Cưỡng chế ở lửa giận Dương Thần vội vàng đi đến phòng khách. 

Phòng khách tiếng người huyên náo, đèn đuốc sáng trưng, xem ra chính mình về cũng không muộn, tên đầu sỏ làm chi nhánh hỗn loạn như thế này, tựa hồ còn chưa có ly khai! 

“Hắc hắc, ta nói với các ngươi một lần nữa, mau đem cái tên phế vật Nhiếp Vân kia ra đây, nếu không chi nhánh các ngươi hôm nay chính thức xoá tên khỏi gia tộc, tất nhiên không còn có tồn tại!” 

Còn chưa kịp tiến vào phòng khách chợt nghe một giọng cười lạnh từ bên trong truyền đến, Nhiếp Vân tiến thêm hai bước nhìn vào gian phòng, chỉ thấy phòng khách có khoảng mười mấy bóng người, từng người đều ăn mặc quần áo và trang sức của gia tộc chấp pháp đội! 

Không nghĩ tới việc chi nhánh bị người khác đại náo không phải ai khác, lại là gia tộc chấp pháp đội!