Vô Tận Đan Điền

Chương 53: Hiệp ước


“Cha…” Chứng kiến phụ thân rõ ràng bị đối phương bắt lấy, Nhiếp Vân con mắt thoáng một phát tựu đỏ lên. 

Long có nghịch lân, người có điểm yếu!

Kiếp trước tiếc nuối lớn nhất của Nhiếp Vân chính là hiểu lầm phụ thân, thế nên để cho hắn tiếc nuối cả đời, kiếp này nguyện vọng lớn nhất chính là dùng thời gian cả đời để đền bù…, nay lại có người đem người ra hâm doạ áp chế mình! 

Quả thực tội không thể tha!

Chỉ trong chớp mắt, Nhiếp Vân liền để lộ sát ý giết chết Nhiếp Lãng nếu dám đụng đến phụ thân hắn! 

Từ lúc trọng sinh đến nay, bởi vì thực lực của mình quá thấp, lúc nào cũng muốn tăng thực lực, một mặt muốn ứng phó với cuộc xâm lấn của Yêu Tộc sắp tới, thế cho nên bao nhiêu chiêu hãm hại lừa gạt đều đem ra hết để bảo hộ người nha tốt nhất có thể, hiện tại Nhiếp Lãng lại dám bắt phụ thân mình ra uy hiếp, quả thực đúng là là muốn chết! Tội không thể tha thứ! 

“Muốn giết ta ah? Hừ, nói cho ngươi biết, phụ thân ngươi là người cuối cùng chúng ta bắt được nên đưa đến đây đấy, Nhiếp Linh, Nhiếp Tiểu Phụng, Nhiếp Đồng tất cả đều đã bị ta đưa về gia tộc, nếu thức thời thì lập tức quỳ xuống đi, nếu không ta sẽ chặt bỏ cánh tay của hắn, sau đó thì chặt bỏ chân của hắn, để cho hắn cảm nhận sự trừng phạt đau đớn nhất trên đời!” 

Khuôn mặt Nhiếp Lãng vặn vẹo một hồi.

“Vân nhi, ngươi không cần phải xen vào, đời này phụ thân có nhi tử như người, quả thật chết không hối tiếc!” Thấy đối phương lấy mình ra uy hiếp nhi tử, Nhiếp Khiếu Thiên thét một tiếng dài. 

“Nhiếp Lãng, ngươi đường đường là trưởng lão Nhiếp gia, lại ra tay hèn hạ như thế, Lạc Thủy thành tại sao lại có ngươi bại hoại như vậy! Chuyện ngày hôm nay, ta nhất định sẽ báo cáo thành chủ, để cho người làm chủ!” 

Chứng kiến tràng cảnh trước mắt, Lạc Huyên thật sự nhịn không nổi, tiến lên phía trước một bước. 

Lạc Huyên cùng Nhiếp Lãng niên kỷ không kém nhiều, xem như đều là tiền bối, tuy nhiên hai người gặp nhau cũng được lần nào, thực sự không tính lạ lẫm. 

“Lạc Huyên?” Trước đó Nhiếp Lãng hoàn toàn tập trung chú ý đến Nhiếp Vân, cũng không có chú ý đến hai người Lạc Huyên đứng ở bên cạnh đại sảnh, sau khi nghe được lời này, vốn là sững sờ, nhưng lập tức như là hiểu được cái gì, vẻ mặt cười lạnh “Khó trách tên Nhiếp Vân này ăn hết gan hùm đến mật gấu, dám chống đối với gia tộc, nguyên lai là có phủ thành chủ ở phía chống lưng! Lạc Huyên , ta cho ngươi biết đây là chuyện gia sự của Nhiếp gia chúng ta, ngươi tốt nhất đừng quản! Bằng không thì, vi phạm với hiệp ước, chúng ta tứ đại gia tộc liên hợp lại chỉ sợ bức thành chủ của người thoái vị nhượng chức a!” 

Tứ đại gia tộc từng cùng phủ thành chủ từng có một cái hiệp ước, ước định thế lực khắp nơi không cho phép can thiệp vào gia sự của nhau, nếu không các phía còn lại sẽ liên hiệp lại gây áp lực! 

Hiệp ước này sở dĩ được lập ra, chủ yếu là bởi vì có liên quan đến một bản án thê lương. Nghe nói 100 năm trước Trần gia có một vị tiểu thư, đã yêu Nhiếp gia thiếu gia, hai người thanh mai trúc mã, tương thân tương ái, đã đạt tới mức không thể tách rời, nhưng vào lúc ấy, thiên kim tiểu thư con gái thành chủ trùng hợp gặp mặt vị thiếu gia ấy, liền đem lòng mến mộ, vì vậy liền ủy thác phụ thân thiết lập quan hệ thông gia với Nhiếp gia. 

Nhiếp gia thiếu gia trong lòng đã ý người mình yêu tự nhiên không thể đáp ứng chuyện này, vì vậy cự tuyệt, ai ngờ thiếu niên này cũng không nói rõ sự tình, ngữ khí lại có chút quá kích, ngay lúc đó phủ thành chủ vừa mới đại phá Yêu tộc, khí thế ngập trời, làm sao có thể cho phép người khác ngỗ nghịch, dưới sự giận dữ liền đem Nhiếp gia thiếu gia giam cầm. 

Tiểu thư Trần gia sau khi nghe tin, biết rõ thiếu niên này là vì nàng mới lâm vào cảnh tù đấy, liền để lại một phong thư tuyệt mệnh, sai người đem vào đại lao, còn mình treo thì treo cổ tự tử! 

Ý muốn của nàng là chỉ cần mình chết rồi, Nhiếp gia thiếu gia sẽ không còn điều gì để lo lắng, sẽ đáp ứng cái hôn sự kia, lúc đó cũng có thể thoát khỏi lao ngục, chỉ bị vở trách chút ít, ai ngờ nàng đã quá coi thường tình cảm của vị Thiếu gia Nhiếp gia đó giành cho nàng rồi! 

Tên si tình này sau khi đọc thư tuyệt mệnh biết rõ người yêu đã mãi lìa xa cõi đời, trong màn đem, đã tự đập đầu vào tường! 

Nếu hai người kia thân phận bình thường thì phủ thành chủ cũng có thể làm qua loa, nhưng hai người đó lại là gia tộc tộc trưởng đích truyền hậu nhân, lại thêm cái tên thiếu gia Nhiếp gia được xem là đệ nhất thiên tài trong gia tộc, cứ như vậy mà chết, thoáng một phát sự tình bùng nổ! 

Vì vậy Nhiếp gia, Trần gia, Phùng gia, Dương gia, tứ đại gia tộc liên hợp đối phó với phủ thành chủ đã tiến hành bức người thoái vị! 

Đêm hôm đó máu chảy thành sông, loan nguyệt ảm đạm! 

Đêm hôm đó thi thể chất cao như núi, Tinh Quang uể oải! 

Ngày hôm sau, phủ thành chủ bị tứ đại gia tộc liên hợp bức thoái bị, ký kết hiệp ước này! 

Cũng chính bởi vì đã có hiệp ước này, tứ đại gia tộc cùng phủ thành chủ đều bình an vô sự, cũng chính bởi vì đã có tiền lệ, quan hệ thông gia của tứ đại gia tộc rất ít xảy ra, mỗi một thiếu niên kiệt xuất trong gia tộc, đều phải tìm người yêu của mình trong chính gia tộc mình, hoặc là người trong Lạc Thuỷ Thành, chỉ cần thật sự yêu nhau, người trong tộc sẽ không phản đối!

Cái này cũng giải thích vì sao Nhiếp Khiếu Thiên lúc ấy là đệ nhất thiên tài Lạc Thủy thành, cũng không có trở thành vật hi sinh cho quan hệ thông gia, ngược lại tìm được mẫu thân Nhiếp Linh. 

Lạc Huyên là lão quản gia của phủ thành chủ, tuy không có tự mình trải qua chuyện này, nhưng đã nghe vấn đề này nhiều lần, mưa dầm thấm đất nên tự nhiên cũng biết rõ vấn đề này, lúc này sau khi nghe Nhiếp Lãng nhắc tới, sắc mặt thoáng một phát trở nên rất khó coi. 

Năm đó tứ đại gia tộc chỉ có thể làm cho phủ thành chủ ký hiệp ước, liền bỏ qua mọi thứ, mà những năm này tứ đại gia tộc phát triển nhanh chóng, phủ thành chủ ngược lại dần dần sa sút, vạn nhất tứ đại gia tộc lần nữa liên thủ, chỉ sợ… 

Nghĩ vậy Lạc Huyên nhìn qua vẻ mặt lo lắng của Lạc Khuynh Thành đứng bên cạnh, trong nội tâm thở dài một tiếng. 

Thành chủ chỉ có duy nhất một đứa con gái là nàng, xem nàng như ngọc như ngà, nếu không phải phủ thành chủ sợ hãi sau này tứ đại gia tộc liên hiệp áp bức, cũng đã không đưa nàng lên Bách Hoa Tông tu luyện khi mới sáu tuổi! 

Bách Hoa Tông bất kể thế nào cũng là một trong nhất đại tông môn của Thần Phong đế quốc, trở thành môn đệ của Bách Hoa Tông, cho dù tứ đại gia tộc hung hăng càn quấy, cũng không dám đem động đến phủ thành chủ! 

Nhưng năm gần đây, thiên tài trong tứ đại gia tộc tầng tầng lớp lớp, quyền thế của tứ đại gia tộc càng lúc càng lớn, lực ảnh hưởng của phủ thành chủ càng ngày càng nhỏ! 

Đây cũng là nguyên nhân vì sao đệ tử tứ đại gia tộc kiêu ngạo như vậy, mở miệng ra đều là tứ đại gia tộc, có rất ít người biết tới quyền khống chế Lạc Thủy thành chính là phủ thành chủ! 

“Nhiếp Vân, ta đếm ba tiếng, ngay lập tức thả Nhiếp khiêm ra, sau đó quỳ trên mặt đất chờ ta xử trí, có lẽ ta tha cho con đường sống, bằng không thì phụ tử các ngươi sẽ gặp nhau dưới địa phủ!” 

Chứng kiến Lạc Huyên sau khi bị mình nói vài câu ngăn cản liền im hơi lặng tiếng, Nhiếp Lãng trong nội tâm khoan khoái dễ chịu nói không nên lời, lần nữa nhìn về phía Nhiếp Vân, hét lớn một tiếng! 

“Đô tiện tì, mau thả ta ra!” 

Sau khi nghe được lời nói của trưởng lão Nhiếp Lãng, Nhiếp Khiêm liền tự tin trở lại, hống hách ra lệnh cho Nhiếp Vân. 

Trong mắt hắn, dù sao bên mình đang có con tin, hắn nhất định không dám tổn hại mình! 

“Đô tiện tì?”

“Đúng vậy, một tên thiếu gia của mộc chi nhánh lục bại bị đuổi khỏi gia tộc, không phải là đồ héo cho không bằng sao, còn không mau thả…” 

Nhiếp khiêm đã bị thiếu niên này vũ nhục, trong nội tâm oán khí lớn dần, lúc này lại nghe được những câu khó nghe, còn không để hắn mắng hết câu, liền có một thanh âm chặn ngang. 

“Ta ghét nhất người khác mắng ta, uy hiếp ta, ngươi lại làm cả hai điều đó, vậy thì chết đi!” 

Hừ lạnh một tiếng, Nhiếp Vân một quyền đánh ra. 

Bành!

Đầu Nhiếp Khiêm thoáng một phát nát như dua hấu, máu tươi, óc ác bắn tung toé khắp nơi!